Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 615: ẢO CẢNH LUÂN HỒI

Thần Trật Quân Chủ bình tĩnh nói. Hắn đã không xúc động. Mặc dù không có nói lời uy hiếp nhưng trong lời nói cũng có ý uy hiếp.
Nghe hắn nói vậy, Lâm Phàm lập tức cười.
"Thì ra là vậy! Thần Trật Quân Chủ cứ nghỉ ngơi cho tốt đi. Ngươi nghĩ nhiều rồi. Việc này cũng không phải là ngươi muốn thì được. Qua một thời gian ngắn nữa, Thánh Đường tông nên có người đến chuộc các ngươi rời khỏi. Viêm Hoa tông chúng ta chiêu đãi có chút đơn sơ, xin các vị bao dung."
Vừa dứt lời, Lâm Phàm liền biến mất.
"Phi!"
Thần Trật Quân Chủ nhổ nước bọt, thầm chửi thề một câu trong lòng. Hắn không ngờ kết quả cuối cùng sẽ là như vậy.
"Cuối cùng cũng sẽ có một ngày, kẻ này sẽ hối hận vì hành vi của mình."
Chế Tài Bán Thần nghiêm nghị nói. Sau đó, hai con ngươi không ánh sáng kia lại một lần nữa rực sáng lên, chỉ là lần này ở trong mắt lại là lửa giận.
"Hỗn Loạn, ngươi thế nào rồi?"
Lúc này, bọn họ phát hiện tinh thần của Hỗn Loạn trở nên không bình thường.
"Bản Quân Chủ vậy mà gặp sỉ nhục lớn như thế."
Hỗn Loạn Quân Chủ rống giận với vẻ mặt dữ tợn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Hỗn Loạn Quân Chủ, ngươi đừng quá phẫn nộ! Không phải chỉ là gọi một tiếng ‘Cha’ sao? Chúng ta tu hành đến bây giờ, có cái gì là không có trải qua."
Dạ Ma Bán Thần nói. Vốn là hắn muốn an ủi Hỗn Loạn Quân Chủ một chút, cũng là nghĩ rút ngắn quan hệ cùng mấy vị Quân Chủ của Thánh Đường tông ở chỗ này.
Dù sao về sau, bọn họ cũng có thể xem như đồng bọn cùng chung hoạn nạn.
TruyenLau.com Chỉ là, một tiếng này ‘Cha’ của hắn đã đâm trúng chỗ đau lòng của Hỗn Loạn Quân Chủ khiến cho Hỗn Loạn Bán Thần càng thêm choáng váng, tựa như là không thể thừa nhận đả kích này.
"Hỗn đản. Dạ Ma, ngươi câm miệng cho ta. Nếu ngươi còn dám nói nhảm nữa, ta sẽ lấy mạng ngươi."
Thần Trật trừng mắt, nổi giận nói.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Dạ Ma Bán Thần cũng nổi giận. Vốn dĩ là hắn cũng có ý tốt, lại không nghĩ rằng cuối cùng mình lại bị mắng. Các ngươi là Bán Thần, chẳng lẽ lão tử không phải sao? Lão tử không cần mặt mũi hay sao?
"Thần Trật, ngươi ra vẻ cái gì. Có bản lĩnh thì ngươi mắng tên kia đi xem nào, mắng ta làm gì? Phi! Không có tiền đồ, Quân Chủ của Thánh Đường tông thì sao? Bây giờ người cũng không phải là trở thành tù nhân hay sao?"
"Ngươi nói cái gì?"
Thần Trật giận dữ. Hắn không ngờ Dạ Ma Bán Thần của La Sát tông lại dám cãi nhau với hắn.
"Làm sao? Ngươi nghĩ ta sợ ngươi chắc? Chẳng lẽ đến bây giờ ngươi còn không nhìn ra hay sao? Viêm Hoa tông đã có Thiên Tu, hiện tại lại có thêm tiểu tử điên này. Chờ một thời gian nữa, khi tiểu tử này trở thành Bán Thần, cách cục của thế gian phải thay đổi rồi. Ngươi nghĩ rằng còn có thể vô pháp vô thiên như trước hay sao? Ngươi thật sự là bị mù rồi."
"Nếu ngươi còn dám mắng ta. Sau này, ta sẽ để La Sát tông liên minh cùng Viêm Hoa tông. Đến lúc đó, ta muốn xem Thánh Đường tông các ngươi có thể phách lối đến khi nào."
Dạ Ma Bán Thần cũng bùng nổ, nước bọt bắn khắp nơi.
"Ngươi còn dám phun nước bọt vào ta."
Thần Trật nổi giận.
"Phi!"
Dạ Ma Bán Thần lấy hơi, nhổ một cục đờm lên trên người Thần Trật.
"Tức chết ta."
Nhìn nước bọt buồn nôn trên ống tay áo, Thần Trật Quân Chủ cũng quay sang, nhổ nước bọt lên người Dạ Ma Bán Thần.
"Ngươi còn dám nhổ lại."
Dạ Ma Bán Thần tức đến đỏ bừng cả mặt. Hắn hít sâu, tích lũy đại chiêu.
"Khụ khụ khụ khụ... Phi!"
Vô Địch phong, Lâm Phàm nhanh chóng tiến vào trong mật thất.
"Tự Sáng Ảo Cảnh Luân Hồi rốt cuộc là ý gì?"
Lúc này, Lâm Phàm lấy Ảo Cảnh Luân Hồi. Một phiến đá hình tròn lớn chừng bàn tay, hắn kiểm tra một hồi nhưng không nhìn ra có cái gì khác biệt cả.
Sau đó tâm thần cảm ứng, phiến đá sáng rực lên, sau đó hóa thành một vệt sáng, dung nhập vào trong cơ thể.
"Thú vị."
Lúc này, Lâm Phàm mở mắt ra, hoàn cảnh chung quanh đã phát sinh biến hóa. Mật thất đã biến thành một mảnh không gian màu xám, không có bất kỳ vật gì.
Nhưng mà tâm thần của Lâm Phàm khẽ động, mảnh không gian màu xám này tiêu tán, ngăn cách, tạo ra rất nhiều khối lập phương, bên trong mỗi một khối khối lập phương đều trống không.
Sau khi Lâm Phàm tiến vào trong một khối lập phương, hắn lập tức có cảm giác mình có thể nắm giữ tất cả mọi thứ ở bên trong này.
Bầu trời!
Mặt đất!
Mặt trời!
Rất nhanh, khối lập phương màu xám này vậy mà thật sự xuất hiện bầu trời, mặt đất, mặt trời, … dựa theo suy nghĩ của hắn.
Giống như là nghĩ đến điều gì đó, Lâm Phàm nhắm mắt lại, triệt để buông lỏng phần trí nhớ về kiếp trước của chính mình để tạo dựng một cái thế giới. Khi mở mắt, hắn đột nhiên phát hiện mình đã đứng ở trên đường phố.
Người chung quanh đi ngang qua bên người hắn, tiếng người với người nói chuyện với nhau, tiếng còi xe,… Tất cả đều là cực kỳ chân thật.
Đột nhiên, Lâm Phàm vươn tay chạm vào người bên cạnh nhưng năm ngón tay lại xuyên qua người kia tựa như hắn chỉ là hư vô.
"A. Nguyên lai Ảo Cảnh Luân Hồi là như vậy. Ngưng thực!"
Một ý niệm xuất hiện ở trong đầu hắn.
Sau đó, hắn lại thử chạm một lần nữa. Lần này, người đi đường kia quay đầu, nghi ngờ nói:
"Ngươi muốn làm gì vậy?"
"Không có gì."
Lâm Phàm cười nói.
"Bệnh tâm thần."
Người qua đường mắng một câu, sau đó nhanh chóng đi xa.
Chôn vùi!
Lại là một ý niệm ở trong đầu.
Thế giới này biến mất.
Sau đó, một ý niệm lần nữa xuất hiện ở trong đầu, thành thị đều xuất hiện. Mà khi ngẩng đầu lên nhìn, đối với người khác đó chính là một khoảng trời, nhưng mà đối với Lâm Phàm, bầu trời lại là từng cây sợi tơ thật nhỏ đan vào một chỗ, hình thành một cái lưới lớn.
"Thì ra là thế. Chỉ cần thế giới mình biết thì mình cũng có thể sáng tạo ra, hơn nữa còn có thể chỉ định quy tắc."
"Đồng thời, sau khi sáng tạo một cái Ảo Cảnh Luân Hồi, mình có thể khiến cho những thứ đạt được bên trong Ảo Cảnh Luân Hồi này khắc ghi vào trong đầu của đối phương, hình thành một loại tính cách hoặc là thói quen. Nếu thật sự là như vậy thì Ảo Cảnh Luân Hồi này rất thú vị đây."
"Nhưng trước tiên, mình còn phải tìm người thử nghiệm đã."
Giờ phút này, hắn nghĩ đến năm lão bất tử Bán Thần. Xem ra, hắn nên tạo dựng cho bọn họ một Ảo Cảnh Luân Hồi rực rỡ một chút, cuối cùng thần không biết quỷ không hay dung nhập tính cách trong Ảo Cảnh Luân Hồi vào bản thể ngoài đời thực của bọn họ.
Trong mật thất, Lâm Phàm đã phát hiện ra rằng mặc dù tiến vào trong Ảo Cảnh Luân Hồi nhưng mà bản thể vẫn có thể hành động mà người ngoài cũng không thấy có bất kỳ điều gì không ổn.
Quả thật là thần không biết, quỷ không hay.
Ngay sau đó, hắn đi tìm một tên đệ tử để thí nghiệm nhưng lại phát hiện Ảo Cảnh Luân Hồi không có tác dụng. Cuối cùng, hắn được hệ thống cho biết, chỉ có người bị hắn trấn áp mới có thể bị Ảo Cảnh Luân Hồi tác động.
Thú vị.
Thật sự là rất thú vị."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu