Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 302: TIỀN BỐI NHẬN LÀM NGƯỜI RỒI

Tiếng nói của tông chủ Nhật Chiếu tông ầm ầm nổ vang bên tai Lý Yêu Hoàng làm cho hắn kinh hãi. Khí huyết trong cơ thể hắn như là đang chảy ngược, nhất là thiên địa thần văn ở trong cơ thể cũng có dấu hiệu vỡ nát.
– Tông chủ thứ tội, đệ tử đến đây báo cáo. Người này đã cướp đoạt tất cả vật tư ở trong cốc Thiên Hiểm. Hiện giờ cốc Thiên Hiểm không có vật tư, các đệ tử căn bản là không chống đỡ nổi.
Lý Yêu Hoàng lạnh run, cúi đầu ở trên mặt đất. Cường giả Thiên Cương cảnh tầng bốn ở trước mặt tông chủ cũng chỉ như là sâu kiến mà thôi.
Tông chủ vung tay áo một cái, hư không nổ tung. Lý Yêu Hoàng lập tức cảm nhận được một cỗ sức mạnh cường hãn đánh tới. Hắn đột nhiên bay lên, va vào cây cột trong cung điện, phun ra một búng máu tươi.
Ở trước mặt tông chủ, hắn không dám vận dụng bất kỳ sức mạnh nào. Sau khi phun máu, hắn lập tức quỳ ở nơi đó, chờ đợi tông chủ tiếp tục trừng phạt.
– Dựa theo quy định của tông môn, tội mà ngươi phạm vào đáng chém. Nhưng mà bây giờ đang là lúc mà tông môn cần dùng người cho nên ta tạm thời lưu tính mệnh của ngươi.
Lý Yêu Hoàng nghe được lời nói này của tông chủ, lập tức dập đầu, nói:
– Đa tạ tông chủ tha thứ. Đa tạ tông chủ tha thứ.
– Nói cho ta biết, tên hắn là gì?
Tông chủ của Nhật Chiếu tông dò hỏi.
– Đệ tử không biết.
Lý Yêu Hoàng cúi đầu thật sâu, trong lòng tuyệt vọng. Đến tận bây giờ, ngay cả đối phương là ai mà hắn cũng không biết. Thật sự là tội đáng chết vạn lần.
– Hắn là người của tông môn nào?
Lý Yêu Hoàng hơi chút do dự.Hắn cũng không biết Lâm Phàm là người của tông môn nào. Nhưng mà hắn dám cam đoan, nếu như mình lại nói ‘không biết’ thì kết cục của mình sẽ cực kỳ thê thảm.
– Viêm Hoa tông.
Hắn đã không nghĩ được nhiều như thế. Dù sao Nhật Chiếu tông cũng có đại thù với Viêm Hoa tông. Mặc dù hai bên đã ngưng chiến nhưng mà tông môn vẫn đang một mực chuẩn bị để tiếp tục phát động chiến tranh, cho nên nhiều thêm một tội danh cũng không ngại.
– Viêm Hoa tông.
Khi ba chữ này vang lên, nhiệt độ bên trong đại điện lại một lần nữa hạ xuống, rét lạnh thấu xương khiến cho trong lòng người sợ hãi.
– Cơ Uyên. TruyenLau
– Tông chủ.
Lúc này, hư không phía sau tông chủ hơi chấn động rồi một bóng người bị khói đen che phủ xuất hiện, trôi nổi ở trên không trung. Người này không tay không chân, giống như toàn bộ cơ thể đều là do khói đen hình thành vậy.
– Ngươi bói một quẻ xem gia hỏa này bây giờ ở đâu.
Tông chủ lạnh lùng nói, trong giọng nói đã tràn ngập sát ý. Nguồn copy từ TruyenLau.com
– Tốt, chỉ là một thằng nhóc con lại dám đến Nhật Chiếu tông làm càn, cũng không biết thu liễm, vậy thì để ta nhìn xem, hắn đang ở đâu?
Vừa dứt lời, hư không chấn động.
Một cái cối xay màu đen xuất hiện. Ở trên cái cối xay này có vô số phù văn thần bí lấp lóe. Những phù văn lít nha lít nhít này mịt mờ giống như là ánh sao trong buổi tối không trăng vậy.
Nguồn copy từ TruyenLau.com – Ai nha, muốn bói toán cần tinh huyết để thôi động, tinh huyết này kiếm ở đâu đây?
Thanh âm của bóng đen có chút bén nhọn giống như là rất phiền não.
Lý Yêu Hoàng vẫn đang quỳ ở phía dưới. Nghe được lời nói này của bóng đen, hắn kinh hãi, thậm chí có chút tuyệt vọng. Hắn biết số lượng tinh huyết này cũng không phải đơn giản là một giọt, hai giọt mà là hơn phân nửa số lượng trong người mình. Nếu như tổn thất số tinh huyết này thì cũng không biết đến khi nào hắn mới có thể khôi phục.
Nhưng mà tình huống hiện tại đã không phải do hắn làm chủ.
Sau đó, hắn cũng không nói gì thêm mà chỉ đứng lên, há miệng ra. Tinh huyết điên cuồng lao ra, bay thẳng về hướng cái cối xay màu đen kia.
Cối xay màu đen nguyên bản còn đang ảm đạm phai mờ, nhưng mà sau khi hấp thu được số tinh huyết này, đột nhiên tản ra ánh sáng chói mắt, chiếu sáng toàn bộ đại điện.
Mà Lý Yêu Hoàng bởi vì tổn thất hơn nửa tinh huyết, tinh thần uể oải. Nhưng mà hắn vẫn cố gắng đứng ở nơi đó. Hiện giờ, trong lòng của hắn hận không thể nuốt toàn bộ máu thịt của tặc tử kia.
– Phá vỡ thiên cơ, tầm căn vấn đạo.
Lập tức, một âm thanh thần bí vang lên từ trong miệng bóng đen kia. Cối xay từ từ xoay chuyển. Phù văn thần bí ở phía trên lấp lóe quang mang, từng sợi tơ kéo dài ra, xông thẳng vào trong thiên địa.
Trong đại điện, một bóng người lập tức xé mở hư không và biến mất.
– Thằng nhóc con này cứ giao cho ta đi.
Mà ở trong đại điện, một nam tử hơi mở mắt, sau đó suy nghĩ một lát rồi hắn lại nhắm mắt, không quan tâm nữa.
Trong sơn động.
Lâm Phàm mở mắt ra. Kiểm tra điểm khổ tu một chút, tâm tình cũng cảm thấy không tệ. Những ngày này cố gắng tu luyện, quả nhiên cũng được tích lũy kha khá điểm khổ tu rồi.
Bây giờ điểm khổ tu đã có hơn 8,2 triệu.
Có thể để tu vi của hắn tăng lên tới Địa Cương cảnh tầng chín.
Nhưng mà nội tình của bản thân còn chưa đủ, hiện tại tăng tu vi lên không phải là một cử chỉ sáng suốt.
Ầm ầm!
Đột nhiên, sơn động này chấn động. Sau đó giống như là bị một sức mạnh nào đó tác động, sơn động nhanh chóng bay lên cao. Ánh nắng chói chang lập tức chiếu vào.
– Ha ha ha, tìm được rồi, nguyên lai là ngươi trốn ở nơi này.
Một tiếng nói đột nhiên vang lên ở bên tai của Lâm Phàm.
Lâm Phàm hơi sững người. Khi mà hắn cẩn thận quan sát lại triệt để khiếp sợ.
Sơn mạch dài cả chục nghìn dặm tựa như là lưng rồng hiện giờ lại bị người nhổ tận gốc, giơ cao ở trong hư không. Vô số đá vụn rơi xuống đất. Mà ở trong hư không xa xôi kia có một bóng người đứng thẳng, thân hình được bao phủ trong quang mang chói mắt.
Siêu cấp cường giả!
Lâm Phàm triệt để khiếp sợ. Có thể nhổ tận gốc sơn mạch dài cả chục nghìn dặm, sức mạnh của người này đã khủng bố tới trình độ nào?
Hiện tại, hắn có tu vi là Địa Cương cảnh tầng tám, thực lực mạnh mẽ đủ để trấn áp cường giả Thiên Cương cảnh tầng ba. Nếu muốn nhấc một ngọn núi lên cũng không thành vấn đề, nhưng mà muốn nói nhấc được sơn mạch dài cả chục nghìn dặm lên. Hoàn toàn chính là nằm mơ, căn bản là không có khả năng thực hiện.
– Tiểu tử, chính là ngươi gây sóng gió ở Nhật Chiếu tông trong mấy ngày qua sao?
Người kia mở miệng nói. Vừa dứt lời, bóng người hình thành uy thế khổng lồ, ép thẳng về phía Lâm Phàm.
Mặc dù uy thế này rất là khổng lồ, nhưng nó không hề có một chút tác dụng nào đối với Lâm Phàm.
– Tiền bối nhận lầm người rồi. Vãn bối gọi là Mãi Mãi Đề Thiết Cao, không phải là người mà tiền bối muốn tìm đâu.
Lâm Phàm vội vàng khoát tay, trong lòng cũng cảm thấy cực kỳ kinh ngạc.
Mình đã trốn thật kỹ rồi, làm sao vẫn bị người tìm được?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu