Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 246: THIÊN CƠ ĐẠI NHÂN

"Chỉ 11 tên Tôi Thể cảnh, một tên Địa Cương cảnh đã bắt ta đưa các ngươi đi vào sao? Hoàn toàn là lãng phí thời gian, chờ một chút đi."
Lâm Phàm cũng lười đứng dậy.
Sau khi giàu có, tầm mắt cũng đột nhiên cao lên. Chỉ những người này còn không đủ một ngàn điểm tích lũy, đơn giản chính là một loại bi ai.
Khi nữ tử kia tức giận muốn quát mắng tiếp, người xếp hàng ở sau lưng nàng mở miệng nói:
"Chúng ta cũng giao nộp phí tổn đi vào.Dù phí tổn ít hơn một chút thì đó cũng là tài phú. Ngươi bắt chúng ta chờ ở chỗ này cũng chỉ là đang lãng phí thời gian mà thôi. Huống hồ hiện tại có vẻ cũng không còn ai đến nữa, hoạt động một chút có cái gì không tốt đâu, cần gì phải tự rước lấy phiền phức cho bản thân."
Lâm Phàm gõ mặt bàn. Khi nghe được lời nói này, trong mắt của hắn lóe lên tinh quang. Nhìn thoáng qua nam tử vừa mới nói chuyện kia rồi hắn đột nhiên đứng lên, trên mặt nở nụ cười xán lạn.
"Ừm, ngươi nói rất đúng. Tốt. Vậy tất cả mọi người cùng đi vào đi."
Người xếp hàng lập tức nhẹ nhàng thở ra, không nghĩ tới có thể khuyên bảo đối phương dễ dàng như vậy.
"Hừ!"
Nữ tử kia còn hừ lạnh một tiếng. Nếu như đệ tử canh cửa này còn dám cự tuyệt, nàng thật không để ý mà giáo huấn hắn một chút, cho hắn biết trên đời này không phải ai cũng đắc tội được.
Lâm Phàm đi tới cửa động, nói:
"Mời vào."
Một đám người hài lòng đi vào, sau đó leo lên phi thuyền. Lâm Phàm nhìn thoáng qua bên ngoài, sân bãi không còn có một ai đến nữa, hắn cũng bất đắc dĩ lắc đầu. Vốn dĩ hắn cho là mình còn có thể làm thêm mấy ngày, lại không ngờ người đã bị mình xử lý sạch.
Qua một đoạn thời gian.
Chỗ cửa hang đen kịt lại xuất hiện một bóng người. Lâm Phàm sửa sang lại cổ áo một chút, về tới vị trí lúc trước, đặt mông ngồi xuống, lẩm bẩm một mình.
"Từng người muốn nhanh chóng chạy đi đầu thai, sao không mang thêm một ít đồ nữa. Thật sự là lãng phí thời gian."
"Thôi, đợi thêm mấy ngày, nếu như vị cường giả trấn thủ nơi này còn không quay trở lại đây, vậy thì mình cũng sẽ đổi chỗ."
TruyenLau.com Trong khu vực trống trải không có một ai đã không còn phồn vinh như mấy ngày trước, thậm chí ngay cả một người sống đều khó mà nhìn thấy.
Lục Mê Cảnh Quật cứ xuống dốc như vậy hay sao?
Phủ thành chủ thành Bất Lạc.
Một nam tử béo ú, trên người mặc trang phục xa hoa, đang cung kính đứng ở trước mặt một nam tử khác, thấp giọng nói:
"Thiên Cơ đại nhân, tông môn có nhiệm vụ gì mới hay sao?" Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hắn là thành chủ của thành Bất Lạc, là người quyền cao chức trọng, khống chế sinh tử của vô số con dân trong thành Bất Lạc. Nhưng người ở trước mặt hắn chính là cường giả trấn thủ Lục Mê Cảnh Quật, người này có địa vị cao hơn hắn, thực lực cũng cao hơn hắn, bởi vậy hắn cần phải cung kính.
Tu vi của Thiên Cơ là Địa Cương cảnh tầng chín, chỉ kém một bước là có thể bước vào Thiên Cương cảnh, nhưng bởi vì tuổi tác quá cao không có cách nào trở thành Thần Tử, chỉ có thể làm trưởng lão của tông môn. Nhưng cho dù như thế, người này cũng là một tồn tại mà hắn không thể đắc tội.
"Ở trong phạm vi lãnh địa của ngươi đã xuất hiện người của Viêm Hoa tông, ngươi cần ra lệnh đề phòng toàn thành, bắt giữ toàn bộ nhân vật khả nghi. Nhớ kỹ, thà rằng giết nhầm cũng không thể bỏ sót, đây là nhiệm vụ tông môn đưa cho ta, cũng là nhiệm vụ của ngươi."
TruyenLau Thiên Cơ nói.
Thành chủ, nói:
"Vâng, đại nhân xin yên tâm, tiểu nhân nhất định sẽ tìm ra được tất cả nội gián."
Thiên Cơ chắp tay sau lưng, không giận tự uy, nói:
"Lẫm Đông Tam Quân có tới tìm ngươi hay không?"
"Dạ, không có."
Thành chủ lắc đầu, đúng là gần đây hắn chưa từng gặp qua Lẫm Đông Tam Quân.
Thiên Cơ chau mày, nói:
"Làm sao lại thế? Lẫm Đông Tam Quân đi truy sát những người của tổ chức này đã lâu, hẳn là phải sớm liên lạc cùng ngươi rồi chứ, chẳng lẽ là xảy ra chuyện gì đó sao?"
"Đại nhân, tiểu nhân nghĩ cũng không khả năng này. Dù sao thực lực của Lẫm Đông Tam Quân cũng cực kỳ cường đại, nhất là ba người ở cùng một chỗ, nhóm người của tổ chức kia còn không có năng lực giết bọn họ. Tiểu nhân nghĩ hẳn là bọn họ phát hiện ra chuyện gì đó, cho nên không kịp đi tìm tiểu nhân."
Thành chủ vội vàng nói. Hắn đã từng gặp qua Lẫm Đông Tam Quân. Thực lực của ba người kia rất mạnh, nhưng nghĩ đến tiểu thiếp mà mình vừa mới nạp vào lại bị Lẫm Đông Tam Quân coi trọng rồi đùa chơi chết, hắn cũng cảm thấy vô cùng đau đớn, dù sao chính hắn cũng còn không có chơi qua.
Thiên Cơ gật đầu, nhìn ra bên ngoài, thản nhiên nói:
"Nhớ kỹ, tông môn hiện tại đang có nhu cầu cấp bách, cần một lượng lớn trẻ con đến thí nghiệm, nếu như không thể cướp đoạt từ Viêm Hoa tông vậy thì phải lấy ra từ bên trong mỗi một hộ gia đình."
Sắc mặt của thành chủ biến đổi, nói:
"Đại nhân, gần nhất tông môn tại sao muốn nhiều trẻ con như vậy. Nếu như lấy ra từ trong các hộ gia đình, tiểu nhân sợ sẽ xảy ra bạo động."
"Hừ, vì tông môn hi sinh là vinh quang, ai dám cự tuyệt vậy thì giết cho ta."
Vừa dứt lời.
Thành chủ cũng cảm giác được sát ý kinh khủng phát ra từ trên người của Thiên Cơ đại nhân. Hắn nhanh chóng cúi đầu xuống, không dám nói nhiều nữa.
"Vâng, tiểu nhân minh bạch. Đại nhân, gần đây tiểu nhân mới chiêu mộ một đám hộ vệ, muốn thỉnh cầu đại nhân cho phép bọn họ tiến vào tầng thứ sáu của Lục Mê Cảnh Quật."
Thành chủ nói. Lục Mê Cảnh Quật tổng cộng có sáu tầng, mà năm tầng trước đều là mở ra với bên ngoài, chỉ cần giao nộp phí tổn nhất định là có thể tùy ý tiến vào.
Nhưng mà tầng thứ sáu này lại khác, đây là chỗ lịch luyện cuối cùng, là chỗ cho đệ tử chính thức của Nhật Chiếu tông tiến vào tìm kiếm cơ duyên, người bình thường của Nhật Chiếu tông là không có tư cách tiến vào.
"Ừm, có thể."
Thiên Cơ gật đầu. Bảo bối ở tầng thứ sáu này cơ bản đều đã bị đệ tử trong tông môn thu hoạch hết rồi, cho nên để người khác đi vào cũng không quan trọng.
Mà để Lục Mê Cảnh Quật không ngừng có người tiến vào thì thỉnh thoảng hắn cũng sẽ tiến vào bên trong, lấy ra một chút đan dược hoặc là công pháp do tông môn phân xuống, giấu ở các nơi, để người tiến vào lịch luyện không ngừng tích lũy tài phú cho tông môn.
Chỉ là chuyện này, ai cũng không biết mà thôi.
Trên mặt của thành chủ nở một nụ cười tươi, nịnh nọt nói:
"Đại nhân, tiểu nhân vừa mới nạp một tiểu thiếp, chuyên môn giữ lại vì đại nhân."
"Ngươi đúng là có lòng. Cứ làm tốt chuyện của mình, tông môn sẽ không bạc đãi ngươi."
Thiên Cơ mỉm cười nói.
Thành chủ lập tức quỳ lạy trên mặt đất, nói:
"Vì tông môn hiệu mệnh, máu chảy đầu rơi cũng không tiếc."
Chỉ là nghĩ đến thảm trạng của tiểu thiếp kia của mình, hắn lại cảm thấy đau đớn. Thủ đoạn của vị Thiên Cơ đại nhân càng thêm khủng bố đó."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu