Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 490: VÔ ĐỊCH KIẾM PHÁP


380,000 điểm tích lũy cũng không phải là nhiều, nhưng tuyệt đối không phải là ít. Từng này là đủ để hắn đề thăng công pháp rồi.
Nhưng bây giờ, muốn nội tình tăng trưởng thì cũng không chỉ có cách là đề thăng công pháp hoặc phục dụng một chút đan dược đặc thù mà hắn còn có thể chiến đấu, chiến đấu cùng cường giả.
Cho nên, nếu như nhất định phải lựa chọn, hắn càng muốn chiến đấu cùng cường giả để tăng nội tình lên.
Túy nói như vậy nhưng đề thăng công pháp là việc tất yếu phải làm. Dù sao muốn chiến đấu với cường giả thì thủ đoạn bộc phát sức mạnh cũng không thể thiếu được.
Thật sự là đủ phiền. Chủ yếu vẫn là điểm tích lũy còn quá ít. Nếu như mà hắn có điểm tích lũy vô cùng vô tận, vậy thì cuộc sống sẽ thật tuyệt vời.
– Hoang mang rối loạn.
Lâm Phàm chau mày. Hắn muốn dựa vào điểm tích lũy để chuyển di chú ý, thế nhưng mà luôn có một loại cảm giác không nói được thành lời.
– Tình huống rốt cuộc là như thế nào, mình chưa bao giờ có cảm giác như này.
Trong lòng của hắn có chút mê mang, cảm giác giống như có chuyện gì trọng yếu sắp xảy ra vậy.
Phốc phốc!
Giữa thiên địa, một tia sáng màu đen cắt đứt hư không, chém thẳng về phía hắn.
– Lại dám đánh lén.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Trong nháy mắt, Lâm Phàm đã kịp phản ứng. Bàn tay đè ép, nhanh chóng đập tan tia sáng màu đen này. Đây là kiếm ý rất sắc bén. Nếu như không phải là hắn đã lĩnh ngộ Lực Lượng Pháp Tắc, chỉ sợ thật đúng là khó mà ngăn cản.
Nhưng hiện tại hắn cũng không quan tâm chuyện này mà là đang suy nghĩ đến cùng là có chuyện gì khiến cho hắn có cảm giác lo lắng như thế.
Đến cảnh giới như của hắn, khi có họa phúc đến, trong lòng đều sẽ có cảm ứng.
Nhất là hắn lại lo lắng như thế, tuyệt đối không phải là chuyện gì tốt muốn phát sinh. TruyenLau.com
– Là ngươi hủy khu thứ sáu.
Một tiếng hét giận giữ truyền đến.
Trong chốc lát, một bóng người mặc áo đen xuất hiện, trong tay người này nắm lấy một thanh trường kiếm màu đỏ ngòm. Đột nhiên, từ lưỡi kiếm, một giọt máu tươi trượt xuống tạo nên một mảnh gợn sóng, khuếch tán ra bốn phương tám hướng, nhuộm đỏ vùng thiên địa này, khiến cho toàn bộ thiên địa đều như là thế giới màu máu vậy.
– Đồ hỗn trướng, ta đang nói chuyện cùng ngươi đó. Chẳng lẽ ngươi bị điếc hay sao?
Người đến là một nữ tử. Mái tóc dài che nửa bên mặt. Đôi mắt tản ra lãnh ý làm cho người ta sợ hãi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
– Đến cùng là có chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ là tông môn có chuyện? Không có khả năng, tông môn có lão sư tọa trấn, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng loại cảm giác này đến cùng là vì cái gì?
Cho dù là ở kiếp trước, nếu như nội tâm hoảng sợ, tất nhiên là có chuyện phát sinh. Huống hồ là ở thế giới huyền huyễn này, mình thân là cường giả, nội tâm hoảng sợ như vậy hiển nhiên chính là có đại sự sắp xảy ra.
Trở về.
Nhất định phải trở về xem xét tình huống, nếu quả thật không có chuyện thì mình mới an tâm.
– Đáng giận, ta đang nói chuyện cùng ngươi đó. Ngươi nghe không hiểu hay sao?
Nữ tử áo đen giận dữ hét. Huyết Kiếm trong tay lóe lên. Một kiếm khí màu máu chém thẳng về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm vươn tay, nhanh chóng đập luồng kiếm khí màu đỏ ngòm này tan thành mây khói.
– Đừng phiền ta. Nếu ngươi lập tức rời đi thì ta sẽ tha cho ngươi một mạng. Hiện tại, ta không có tâm tình chiến đấu.
Hắn thật sự là nghĩ mãi mà không rõ, cảm giác hoảng hốt này tới quá đột nhiên tựa như là lập tức liền phát sinh vậy. Nhất định là có chuyện gì đó đã phát sinh.
Thần sắc của nữ tử áo đen càng ngày càng âm trầm. Huyết Kiếm lập tức bộc phát ra ánh sáng màu máu chói mắt, xuyên thấu thiên địa. Một khí tứckhủng bố mà sắc bén nhanh chóng bao phủ Lâm Phàm lại.
– Vô Địch phong Lâm Phàm, ta chính là Ngự Kiếm Tiên, phó Pháp Vương khu thứ sáu của Thiên Thần giáo. Ngươi dám can đảm hủy tổng bộ khu thứ sáu của giáo ta, tội đáng chết vạn lần.
Lúc này, thần sắc trên mặt Lâm Phàm rất ngưng trọng. Hắn vẫn đang một mực suy nghĩ muốn hiểu rõ chuyện này là như thế nào, tuy nhiên lại không thể nghĩ ra đến cùng sẽ có chuyện gì phát sinh.
Khả năng duy nhất chính là tin tức Vô Diện Vương bị bắt mà hắn nhìn thấy lúc trước, nhưng mà người này bị bắt sao lại có quan hệ cùng với mình cơ chứ?
Ngay khi hắn còn đang tập trung suy nghĩ những chuyện này, thanh âm bực bội của Ngự Kiếm Tiên phó Pháp Vương ở bên cạnh truyền đến làm cho hắn càng thêm khó chịu. Hắn đột nhiên trừng mắt nhìn nàng một cái rồi nói:
– Ngươi muốn chết.
– Ngươi…
Khi Ngự Kiếm Tiên vừa muốn nói cái gì đó thì nàng lại phát hiện Lâm Phàm đột nhiên đánh tới. Mà lúc này ở trong tay đối phương là hai thanh trường kiếm hiện ra hoàng chi ý cực hạn.
– Ngươi thật sự là phiền phức muốn chết. Xem ra ta chỉ có thể chém chết ngươi.
Thái Hoàng Kiếm cùng Nhân Hoàng Kiếm trong tay Lâm Phàm đột nhiên rủ xuống, bổ về phía Ngự Kiếm Tiên.
– Không biết tự lượng sức mình.
Ngự Kiếm Tiên chợt quát to. Huyết Kiếm trong tay được nàng nhấc lên, hóa thành một vệt sáng màu máu, lấy một loại quỹ tích quỷ dị ngăn cản chiêu kiếm của Lâm Phàm.
Chỉ là, khi mấy thanh kiếm đụng vào nhau, sắc mặt của Ngự Kiếm Tiên đột nhiên đại biến. Từ trên hai thanh trường kiếm của đối phương, một sức mạnh mênh mông truyền đến khiến cho nàng hoàn toàn chống đỡ không nổi, Huyết Kiếm cũng suýt nữa bị đánh tuột khỏi tay.
– Làm sao có thể, ngươi…
– Thật sự là đủ phiền phức. Ta thật vất vả mới cho ngươi một lần cơ hội sống sót nhưng ngươi lại không biết trân quý. Hãy xem Vô Địch kiếm pháp của ta đây.
Lúc này, trong hai con ngươi của Lâm Phàm tựa như là có lửa giận đang thiêu đốt. Song kiếm lúc lên lúc xuống giống như là chặt thịt heo vậy.
Xoạt xoạt!
Huyết Kiếm vỡ nát, hoàn toàn không chịu nổi sức mạnh mênh mông bực này.
– Không…
Ngự Kiếm Tiên lộ vẻ hoảng sợ. Nàng không ngờ người này lại cường đại như thế. Rõ ràng chỉ là Thiên Cương cảnh tầng năm, làm sao lại cường hãn như vậy.
– Ta còn không có thi triển toàn…
Phốc phốc!
Lời còn chưa nói xong, Thái Hoàng Kiếm cùng Nhân Hoàng Kiếm đã nhanh chóng hình thành lít nha lít nhít kiếm mang, chém vào trên thân thể Ngự Kiếm Tiên, như là cối xay thịt vậy.
Trong chốc lát, Ngự Kiếm Tiên đã tan thành mây khói.
Điểm tích lũy +8000.
– Hừ. Người nhỏ yếu như vậy mà cũng dám làm càn, hai thanh trường kiếm dạy ngươi làm người.
Trên không trung lúc này đã không có bóng dáng của Ngự Kiếm Tiên nữa, chỉ có từng giọt từng giọt mưa máu rơi xuống dưới đất.
– Nữ nhân, đây là thủ pháp nhân từ nhất của ta đối với ngươi. Làm như vậy thì hài cốt của ngươi sẽ không còn cho nên sẽ không bị dã thú khih nhờn.
– Ai nha. Ta lại quên mất nhẫn trữ vật rồi.
Lâm Phàm vỗ ót một cái, có chút bất đắc dĩ, thậm chí có chút im lặng. Không ngờ hắn vừa mới tiếc nuối vì đã phá hủy tất cả nhẫn trữ vật trong khu thứ sáu, vây mà bây giờ lại tiếp túc phá hủy nữa. Thật là một chuyện bi ai."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu