Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 35: ĐÊ TIỆN! VÔ SỈ!

"Gấp cái rắm! Đại đương gia với Nhị đương gia còn chưa vội, ngươi sốt ruột cái nỗi gì? Banh mắt ra mà canh chừng, hễ có biến là phải tức tốc bẩm báo!"
Tam đương gia quát ầm lên, đoạn lầm bầm chửi thề:
"Mẹ kiếp! Cái Viêm Hoa tông có chịu phái thêm người tới nộp mạng không vậy? Lão tử phục kích ở đây đéo biết bao nhiêu ngày rồi, cái thằng nhãi ranh miệng hôi sữa đợt trước sủi tăm luôn, bắt ông đây chờ đến chừng nào nữa?"
Lâm Phàm nấp trên ngọn cây, nhìn xuống cảnh tượng ấy mà nhịn không được chửi thầm. Lũ chó má này quả là cẩn thận, lúc nào thò mặt ra cũng chấn đúng mười mạng, quyết không để dư thêm một tên nào.
"Khụ khụ!"
Lâm Phàm hắng giọng, phi thân đáp xuống một tảng đá nhô cao. Hắn vác thanh Cửu Hoàn Đại Đao trên vai, ánh mắt lóe lên luồng sát khí ngút trời, dõng dạc tuyên cáo:
"Ban ngày ban mặt, càn khôn lãng đãng! Đám tà ma ngoại đạo bọn mi lại dám ngang nhiên cắm cọc ở chỗ này! Hôm nay, đệ tử ngoại môn nhất phẩm Viêm Hoa tông - Lâm Phàm ta, đại diện cho thiên đạo phán án tử cho các ngươi! Có phục hay không?!"
Đám đạo tặc đang ngáp ngắn ngáp dài bỗng giật thót, đồng loạt hướng mắt về phía kẻ vừa lên tiếng.
"Tam đương gia! Cái thằng ngu lần trước lại vác xác tới nữa rồi!"
Một tên đạo tặc mừng rỡ reo lên.
Lâm Phàm nghe thấy có kẻ dám sỉ nhục mình, lập tức sa sầm nét mặt: Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Kẻ nào vừa mắng lão tử?!"
"Là đại gia ta mắng đấy! Có ý kiến gì không?" Tên đạo tặc nghênh ngang bước ra, chĩa lưỡi đao thẳng vào mặt Lâm Phàm. "Ranh con! Lần trước mày chạy nhanh, lần này để xem mày thoát bằng đường nào! Hôm nay mày chắc chắn phải chết!"
Lâm Phàm liếc nhìn gã bằng nửa con mắt, thong thả lôi từ nhẫn trữ vật ra một quả lựu đạn. Hắn cắn răng rút chốt an toàn, nhẩm đếm vài giây, rồi lấy đà, vung tay ném quả lựu đạn về phía đám đông bằng một tư thế uyển chuyển như múa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Quả lựu đạn lăn lông lốc trên mặt đất, dừng lại ngay dưới chân tên đạo tặc vừa to mồm.
"Ủa? Cái quái gì đây?"
Tên đạo tặc gãi đầu, vẻ mặt ngơ ngác.
TruyenLau.com Mấy tên lâu la xung quanh cũng bu lại săm soi cục sắt tròn vo kỳ lạ.
"Nhìn giống một quả bóng sắt."
"Bóng bẩy gồ ghề thế này, nhỏ xíu xiu thì làm được tích sự gì?"
"Bên trong chắc chắn có giấu thứ gì đó hay ho."
Lũ đạo tặc vắt óc suy đoán, ai nấy đều bị tính tò mò lấn át đi sự cảnh giác.
Tên đạo tặc to mồm muốn tranh công, bèn khom người nhặt quả lựu đạn lên:
"Tam đương gia! Ở đây có món đồ chơi thú vị lắm! Vừa rồi thằng oắt kia quăng cái cục này qua, ngài xem tạo hình của nó kỳ quái chưa kìa!"
Gã vừa nói vừa hớn hở bưng quả lựu đạn chạy về phía Tam đương gia đang đứng chắp tay sau lưng ở tít phía xa.
Lâm Phàm đứng trên cao, lẩm nhẩm đếm lùi trong đầu.
Bốn!
Năm!
Tam đương gia gật gật đầu:
"Mang tới đây xem nào! Để lão tử coi thằng nhãi này giở trò gì!"
Bảy!
Ngay lúc tên đạo tặc vừa lon ton chạy tới gần Tam đương gia, quả lựu đạn đến cực hạn thời gian.
Oanh!
Một tiếng nổ đinh tai nhức óc xé toạc không gian! Uy lực cuồng bạo hất văng mọi thứ xung quanh.
Mấy tên đạo tặc xui xẻo đứng gần đó bị chấn động của vụ nổ thổi bay lên trời, tan xương nát thịt trong nháy mắt.
Tam đương gia vốn đang vươn cổ tò mò, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ấy lập tức hóa đá. Sức ép từ vụ nổ hất gã văng xa mấy trượng, ngã bệt xuống đất. Hai mắt gã trừng lớn, đồng tử co rút, khuôn mặt tràn ngập vẻ kinh hãi không dám tin vào mắt mình.
"Cái... Cái sức mạnh tà môn gì thế này?!"
Giọng gã run rẩy, lạc cả đi vì hoảng sợ.
"Điểm tích lũy +30."
"Điểm tích lũy +20."
"Điểm tích lũy +10."
"Điểm tích lũy +30."
...
Âm thanh báo điểm dồn dập vang lên trong đầu Lâm Phàm. Hắn đứng khoanh tay, khóe môi vẽ lên một nụ cười thản nhiên, vô cùng thỏa mãn. Đợt này vớ bẫm rồi, một đợt thu về hơn hai trăm điểm tích lũy!
Thương vụ này lãi to!
Đưa mắt nhìn đám đạo tặc còn sống sót đang kêu la thảm thiết, ý chí chiến đấu trong huyết quản Lâm Phàm sôi sùng sục. Hắn siết chặt thanh Cửu Hoàn Đại Đao, phi thân lao xuống như một mãnh hổ hạ sơn.
"Lũ cặn bã! Lão tử tới lấy mạng chó của các ngươi đây!"
Tam đương gia thất kinh, gào rát cả cổ:
"Ra hết cho ta! Băm vằm thằng khốn đó ra trăm mảnh!"
Lâm Phàm càng đánh càng hăng, sát khí rợp trời:
"Hôm nay bổn tọa quyết vì dân trừ hại!"
Vừa dứt lời, hắn lại lôi ra một quả lựu đạn khác, dùng răng giật phăng chốt nổ. Đợi vài giây canh chuẩn thời gian, hắn vung tay ném mạnh quả lựu đạn vào giữa đám đông đang ùa tới.
Oanh!
Oanh!
Những tiếng nổ long trời lở đất liên tiếp vang lên. Tiếng kêu la thảm thiết vang vọng cả một vùng hoang cốc.
Tam đương gia chứng kiến huynh đệ ngã gục như ngả rạ, hai mắt đỏ sọc, gân xanh nổi đầy trán, gầm thét:
"Vô sỉ! Ngon thì đao kiếm quang minh chính đại! Đừng có dùng ám khí!"
"Được! Ngươi thích quang minh chính đại thì lão tử chiều! Để xem hôm nay ta có chém ngươi làm tám khúc không!"
Tam đương gia phẫn nộ cùng cực, quắp lấy vũ khí lao như điên về phía Lâm Phàm:
"Thằng chó! Chết đi!"
"Chết mụ nội ngươi ấy!"
Ngay thời khắc Tam đương gia lao tới, Lâm Phàm cực kỳ quyết đoán, vung tay ném thêm một quả lựu đạn thẳng vào mặt gã.
Nhìn thấy "vật thể hình tròn" quen thuộc bay tới, Tam đương gia sợ đến hồn bay phách lạc, hồn xiêu phách tán:
"Đê tiện! Vô sỉ! Ngươi vừa bảo không dùng ám khí cơ mà!"
"Á á á! Tam đương gia cứu mạng!"
"Chân của ta! Chân của ta đứt rồi!"
Tiếng kêu la thê thảm vang vọng bốn bề.
Tam đương gia nhìn thảm cảnh trước mắt, trái tim như bị rỉ máu. Nhưng gã hoàn toàn bất lực. Sức tàn phá của loại "ám khí" kỳ lạ này quá mức khủng bố.
Sơ sẩy một chút là đi đời nhà ma!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu