Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 227: ĐỂ CÁC NGƯƠI SỐNG THÊM MỘT ĐOẠN THỜI GIAN

Nếu như là đệ tử bình thường, những trưởng lão này khẳng định sẽ răn dạy một phen.
Nhưng mà đây chính là phong chủ của Vô Địch phong, đồ đệ của Thiên Tu trưởng lão, bọn họ cũng không có dũng khí răn dạy hắn ở trước mặt nhiều đệ tử như thế.
Các đệ tử ở chung quanh cũng choáng váng, cảm giác có chút hít thở không thông. Bọn họ cũng không ngờ Lâm sư huynh bá đạo như vậy. Không chỉ giết đệ tử của Nhật Chiếu tông mà khi người ta tìm tới cửa, sư huynh còn không thèm tìm lý do để che giấu, lại lập tức thừa nhận, còn mở miệng khiêu khích người ta nữa.
Minh sát, ám sát thì bọn họ còn có thể lý giải.
Nhưng mà sắc dụ thì là thế nào? Bọn họ nghe qua cũng có chút mơ hồ.
Nhưng trong lòng của bọn họ cũng cám thấy hưng phấn. Người của Nhật Chiếu tông đều đáng chết.
"Đáng giận, ngươi giết các sư huynh của ta, lại còn dám khẩu xuất cuồng ngôn. Phục sư huynh nhất định sẽ báo thù cho các sư huynh."
Nam tử mặc áo bào màu vàng rống giận. Thế nhưng mà hắn vừa dứt lời, bàn tay còn đang đặt lên đầu của hắn hơi dùng sức nhấc hắn lên, để mặt của hắn dí sát vào mặt của Lâm Phàm.
"Im miệng! Đúng là ta cũng không ngờ khi đó lại còn có cá lọt lưới. Nhưng mà kẻ tham sống sợ chết như ngươi lại không lựa chọn tìm một chỗ bí mật nào đó ẩn nấp suốt phần đời còn lại, cầu nguyện tốt nhất cả một đời đừng nhìn thấy ta, lại còn đưa mấy tên này tới tim phiền toái. Có phải là ngươi muốn đi cùng những sư huynh kia của ngươi hay không?"
Lâm Phàm nhìn chằm chằm vào nam tử mặc áo bào màu vàng. Lúc này, trong lòng của hắn cũng cám thấy rất bất đắc dĩ. Lúc ấy nếu không phải gặp được người của Thiên Thần giáo, làm sao lại có thể để gia hỏa này chạy mất.
Hơn nữa mình không chỉ có giết mấy người La Chinh Nhất, mà còn có hơn mười đệ tử khác nữa, tỉ như kẻ gọi là Doanh Thăng kia.
Ý cười ở trên mặt của Phục Đô Thánh dần dần tiêu tán, đến cuối cùng hóa thành vẻ lạnh lùng, nói:
"Tốt, rất tốt. Chẳng lẽ hiện tại Viêm Hoa tông cho như vậy là đúng hay sao?"
Mà đúng lúc này, một thanh âm vang lên:
"Phục Đô Thánh, lịch luyện trong hiểm địa sinh tử vô thường, chẳng lẽ Nhật Chiếu tông các ngươi hiện tại ngay cả điều đó cũng không chịu đựng nổi hay sao?"
"Ai?"
Ánh mắt của Phục Đô Thánh ngưng tụ. Hắn thấy một vệt sáng từ phương xa đang bay tới, nói:
"Vân Tiêu, là ngươi."
Vân Tiêu đáp xuống chỗ cửa sơn môn, gật đầu, nói:
"Ừm, một năm không thấy, vốn dĩ ta cho là tu vi của ngươi sẽ tiến nhanh lại không nghĩ rằng đến giờ vẫn còn như cũ."
TruyenLau Phục Đô Thánh nguyên bản còn muốn mỉa mai vài câu nhưng mà khi cảm nhận được khí tức của Vân Tiêu, hắn đột nhiên sững sờ, tựa như là không dám tin tưởng, lắp bắp nói:
"Ngươi vậy mà đã đột phá rồi ư? Sao lại nhanh như vậy?"
"Không phải ta đột phá nhanh mà là ngươi tu hành quá chậm."
Vân Tiêu lắc đầu, sau đó nhìn về phía Lâm Phàm, nhẹ gật đầu, nói:
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Lâm Phàm là một trong mười vị phong chủ của tông ta, đồng thời hắn cũng chỉ chém giết đệ tử của Nhật Chiếu tông các ngươi ở bên trong hiểm địa, hợp tình hợp lý, lịch luyện vốn là sinh tử vô thường. Huống chi chuyện thế này Nhật Chiếu tông các ngươi dám vỗ ngực thề rằng mình chưa bao giờ làm sao? Chẳng lẽ ngươi đã quên chuyện năm đó, lúc ở trong hiểm địa kia, ngươi vì tranh đoạt bảo bối với ta, đồng thời liên hợp với mấy người khác xuống tay với ta hay sao?"
Sắc mặt của Phục Đô Thánh lúc trắng lúc xanh, dù sao ở trước mặt mọi người bị người vạch trần chuyện xấu, mặt mũi này để vào đâu.
Lâm Phàm liếc nhìn Vân Tiêu, gia hỏa này muốn làm gì? Là đến giúp mình nói chuyện, hay là chuẩn bị chuyển đề tài, đẩy đầu mâu về phía hắn?
Nguồn copy từ TruyenLau.com Nhưng bây giờ, hắn cũng không muốn tranh cãi tiếp nữa, vung tay lên, ném nam tử mặc áo bào màu vàng về phía Phục Đô Thánh rồi nói.
"Còn muốn đánh nữa hay không?"
Phục Đô Thánh vươn tay, đỡ lấy đệ tử áo vàng kia. Nhưng mà khi vừa mới tiếp xúc, hắn lại cảm nhận được một sức mạnh khổng lồ thông qua đệ tử này đánh vào trong cơ thể của hắn. Thân hình không tự chủ được lùi lại mấy bước, sắc mặt đột nhiên trở nên ngưng trọng.
Thực lực của kẻ này mạnh hơn mình.
Vân Tiêu thấy cảnh này, cũng lắc lắc đầu. Nhật Chiếu tông có tổng cộng 108 vị Thần Tử, nhưng mà nếu muốn nói thực lực thì cũng chỉ có những người xếp hạng trước 30 là có thể phân cao thấp cùng mười người bọn họ, thậm chí có vài kẻ có thể mạnh hơn. Còn về phần mấy người xếp hạng phía sau lại không được. Dù sao số Thần Tử bị hắn lật tay trấn áp cũng không phải là số ít.
Bởi vì điều kiện để trở thành phong chủ ở Viêm Hoa tông khó khăn hơn trở thành Thần Tử ở Nhật Chiếu tông rất nhiều, cho dù là tu vi đạt tới Địa Cương cảnh tầng chín cũng không đủ.
Mặc dù tu vi của tên Phục Đô Thánh ở trước mắt này cũng là Địa Cương cảnh tầng chín, nhưng mà thực lực cũng chỉ là thuộc về nhóm cuối cùng mà thôi.
Lúc còn ở tầng tám, hắn biết rõ tên Phục Đô Thánh này tích lũy nội tình cực kỳ hùng hậu, cho nên có thể không phân cao thấp cùng với hắn. Nhưng mà hắn không ngờ, đến khi đột phá Địa Cương cảnh tầng chín, tên Phục Đô Thánh này tựa như là đã tiêu hao hết toàn bộ tiềm lực của bản thân, mà tiềm lực của mình vẫn còn hùng hậu khiến cho chênh lệch giữa mình và hắn trở nên cực kỳ rõ ràng.
"Tốt, thật sự là rất tốt."
Phục Đô Thánh biết lần này sợ là muốn không công mà lui, nói:
"Nếu Viêm Hoa tông không muốn bàn giao, vậy ta chỉ có thể trở về bẩm báo tông chủ, để ông ấy định đoạt. Cáo từ."
"Thứ đồ gì muốn tới thì tới muốn đi thì đi. Về sau nếu như không có chuẩn bị tốt tâm lý, vậy thì đừng có tùy tiện tới."
Lâm Phàm nhíu mày, có chút mất hứng. Hắn không ngờ tên Phục Đô Thánh này hóa ra lại mềm yếu như thế, nhìn thấy tình thế không đúng là lập tức muốn trở về.
Nếu như không phải là còn đang ở Viêm Hoa tông, hắn đã sớm đi lên, trấn áp tên này rồi.
Phục Đô Thánh hơi khựng lại, sắc mặt có chút khó coi. Trước khi tới đây, hắn đã chuẩn bị vạn toàn. Thế nhưng mà sau khi nhìn thấy Vân Tiêu, hắn phát hiện người đã từng là đối thủ cũ, hiện tại lại trở nên cường đại như thế, không thể không nói, có chút đả kích.
Nam tử mặc áo bào màu vàng không ngờ chuyện dễ dàng kết thúc như vậy. Phục sư huynh cái gì cũng không làm đã muốn rời đi, lập tức gào thét:
"Phục sư huynh, chính là hắn giết các sư huynh mà."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu