Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 1349: A! ĐAU QUÁ, CHÂN CỦA TA GÃY RỒI

"Thần Vũ Đế là huynh đệ của ta, quan hệ này đã không cần khách khí. Ngươi nói thật đi, có muốn đánh ta không?"
Hán Tôn háo hức nói:
"Muốn, muốn chứ!"
Lâm Phàm gật đầu nói:
"Thế thì được rồi, muốn đánh ta rất đơn giản, đóng gói một phần công pháp cho ta, lấy năng lực của ngươi chắc chắn không thành vấn đề."
"Cái này . . . cho ta suy nghĩ đã."
Hán Tôn lại trầm tư, sự việc hơi phức tạp.
Không phải y không thể tự quyết định mà vì đã hứa với người khác sẽ không lộ công pháp này ra ngoài.
Nhưng Hán Tôn rất muốn đánh tên này.
Dù y áp chế xuống Đế Thiên cảnh thì thực lực vẫn rất lợi hại, kỹ xảo càng không cần phải nói, không đùa được.
Chắc chắn mới rồi chủ quan thôi.
Đúng, là thế đấy.
Nên y cần phát huy lại lần nữa, làm cho đối phương biết kỹ xảo, đủ để đền bù thiếu sót lực lượng.
Lâm Phàm thấy có cơ may thì thừa thắng xông lên:
"Còn đắn đo gì nữa? Nếu ngươi không đồng ý thì bỏ đi, thật ra ta cũng muốn bị ngươi đánh nên mới cho cơ hội này, bỏ lỡ là hết. Lát nữa ta sẽ đi, sau này không đến nữa."
Hán Tôn nôn nóng muốn khóc.
Y thật sự rất muốn đánh đối phương, nếu biết trước thì đã nghiêm túc hơn.
Trải qua nhiều lần trong lòng ám chỉ khiến Hán Tôn tin tưởng chắc do mình không nghiêm túc mới có thể bị đối phương một đấm đánh ngã xuống đất.
Vì chứng minh bản thân, Hán Tôn nói:
"Được, ta đồng ý với ngươi, nhưng ngươi phải bị ta đánh một trận! Ta phải làm cho ngươi biết kỹ xảo quan trọng đến cỡ nào!" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lâm Phàm mừng thầm trong lòng, rất phấn khởi, hắn không ngờ đối phương thật sự đồng ý.
Nhớ Thần Vũ Đế có nói Hán Tôn không tiếp xúc thế giới bên ngoài, tâm tính giống như nhi đồng, để chứng minh mình lợi hại, có thứ trở nên không quan trọng khi so với khát khao cháy bỏng.
Đương nhiên vì Hán Tôn là sản phẩm dung hợp từ ngạnh công linh, công pháp ở đây không có ích gì với y, nhưng là tài phú không thể đo lường với người bên ngoài.
Lâm Phàm thúc giục: Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Tốt, không thành vấn đề, ngươi nói đều đúng, kỹ xảo quan trọng. Mau lên, ta chờ không kịp."
Hán Tôn giơ ngón tay lên chỉ lên trời, mây sao xoay tròn hình thành vòng xoáy, những công pháp bay vụt qua bị kéo tụ lại.
"Hợp!"
Người khác lấy một môn ngạnh công mất rất nhiều sức lực, nhưng Hán Tôn khống chế tất cả ngạnh công ở đây. TruyenLau.com
Chớp mắt có một mảnh ngọc mỏng manh rơi xuống, bị Lâm Phàm chộp trong tay.
Hán Tôn nhe răng cười, siết chặt hai nắm tay, đã sẵn sàng:
"Bên trong ẩn chứa tất cả ngạnh công nơi này, tiếp theo đến lượt ta đánh ngươi!"
"A, tới đi."
Lâm Phàm không quan tâm, bị mảnh ngọc hấp dẫn tất cả sự chú ý.
Hắn mừng thầm trong bụng, trước kia vừa thiếu công pháp vừa thiếu điểm, bây giờ là sự tiến bộ lớn, sau này hắn không thiếu công pháp nữa, chỉ thiếu điểm.
Không ngờ thuận lợi như vậy, nếu ai cũng đáng yêu như Hán Tôn thì thế giới này chắc chắn sẽ trở nên rất hài hòa.
Lúc này.
Hán Tôn hét lớn một tiếng, năm ngón tay thành chưởng vỗ vào Lâm Phàm:
"Nhìn kỹ này tiểu tử, đây là vận dụng kỹ xảo, chồng chất lực lượng Đế Thiên cảnh đến trình độ mạnh nhất!"
Ầm!
Một chưởng đánh vào bụng của Lâm Phàm.
Hán Tôn cười toe, biết lợi hại chưa?
Lâm Phàm sửng sốt một chút, sau đó nhìn về phía Hán Tôn:
"Xong rồi hả?"
Hán Tôn cười tươi nghe nụ cười này thì héo, giọng khàn khàn không cam lòng:
"Ngươi không bị thương sao?"
Lâm Phàm trầm mặc mấy giây, cảm giác nếu ra vẻ khỏe khoắn thì hơi quá đáng, bạn nhỏ thật ngoan, là người tốt, thôi thì cho chút mặt mũi.
Giây lát.
"A! Đau quá, đau chết mất, đánh đau quá! Sao ngươi có thể xuống tay nặng như vậy? Oa, kỹ xảo, đây là kỹ xảo sao? Phát huy lực lượng của Đế Thiên cảnh đến trình độ này, thật là khủng khiếp, quá kinh người! Trên đời sao có kỹ xảo kinh khủng như thế!"
Lâm Phàm ôm bụng nhảy lưng tưng, làm bộ mình bị thương rất nặng.
Hắn liếc trộm Hán Tôn, phát hiện biểu tình của đối phương hơi kỳ.
Hán Tôn cắn môi dưới, cúi đầu, bả vai run rẩy, co rụt lại, nét mặt uất ức.
"Quá đáng, rất quá đáng. Thật sự có kỹ xảo, rất lợi hại, nhưng vì sao ngươi không đau nhức chút nào? Rõ ràng ngươi đang lừa ta."
Hán Tôn nói xong chảy xuống hai giọt nước mắt uất ức.
Lâm Phàm bất đắc dĩ:
"Đừng kích động, đau, thật sự. Thần kinh đau của ta nằm ở đùi, ngươi đánh vào bụng nên cần thời gian truyền xuống đùi, rồi từ đùi lên não, vòng tới vòng lui mất chút thời gian."
Hán Tôn nửa tin nửa ngờ:
"Vậy ta đánh chân của ngươi được không?"
Lâm Phàm khẽ thở dài:
"Được, ngươi tới đi."
Thôi, cho người trẻ tuổi một cơ hội.
Hán Tôn hít sâu một hơi, cơ bắp mấp máy trong người dồn xuống chân, y muốn một cước đạp đối phương co ro dưới đất.
Hán Tôn quát:
"Ta đến đây!"
Chân kim cương bánh xe lửa đá nhanh vào bắp chân của Lâm Phàm.
Bốp!
Răng rắc!
"A! Đau quá!"
Hán Tôn ôm chân lăn lộn đầy đất, nước mắt nước mũi chảy ướt mặt.
Lâm Phàm giật nảy mình:
"Nguy rồi!"
Đã chủ quan.
Đối phương áp chế tu vi xuống Đế Thiên cảnh, không chỉ có tu vi, ngay cả tinh khí thần, thân thể cũng bị áp chế.
Lúc trước nắm đấm đánh vào bụng của Lâm Phàm với mục tiêu chỉ cần đánh trúng, còn cú đá này là muốn đạp ngã hắn.
Nên Hán Tôn bị gãy chân là bình thường, Lâm Phàm mà gồng sức một chút là có thể bóp chết cường giả Đế Thiên cảnh.
Lâm Phàm hỏi:
"Không sao chứ?"
Hán Tôn tiếp tục ôm chân lăn lộn, như đứa trẻ ăn vạ trong đống bùn.
Hán Tôn òa khóc, ném hết hình tượng thâm trầm:
"Ngươi đi, ngươi đi, ta không muốn nhìn thấy ngươi nữa! Đồ lừa đảo, lừa luôn ta, quá đáng! Rất quá đáng!"
Hán Tôn rất uất ức, trong lòng tràn đầy uất ức.
Vèo!
Cảnh tượng trước mắt Lâm Phàm thay đổi.
Thần Vũ Đế thấy Lâm Phàm đi ra, vội vàng hỏi:
"Thế nào rồi? Hán Tôn có vui vẻ không?"
Lâm Phàm biết đã đi ra, không trả lời câu hỏi của Thần Vũ Đế được, đành dùng lời nói dối lương thiện lừa gạt đối phương:
"Ừm, tốt, vừa mới bị đánh một đấm, lại bị đá một cước, Hán Tôn rất vui vẻ, vui đến phát khóc. Cũng muộn rồi, ta về đây, sẽ nhớ kỹ ân tình này."
Lâm Phàm nói xong không đợi Thần Vũ Đế giữ lại, co cẳng bỏ chạy.
Nếu không chuồn đi thì rắc rối, muốn đi cũng khó khăn.
Thần Vũ Đế không phản ứng lại, chìm đắm trong tin tức Hán Tôn vui vẻ.
Chốc lát sau, Thần Vũ Đế cảm giác có gì đó là lạ, gã đi vào ngọn núi.
Một lát sau.
Thần Vũ Đế ra khỏi núi, rít gào:
"Khốn nạn, ngươi lừa ta! Ngươi trở lại cho ta, ta muốn băm ngươi thành bánh nhân thịt!"
Tiếng rống quanh quẩn trong Thánh Địa Sơn, nhưng Lâm Phàm đã biến mất không còn tăm hơi.
Cao tầng Thánh Địa Sơn biết tin Hán Tôn sao chép tất cả công pháp ở bên trong đưa cho người ngoài thì tức giận đến muốn chặt Thần Vũ Đế thành tám khúc.
Điều tra, tất cả tản ra điều tra, tìm về công pháp.
Nhưng hỏi thăm Thần Vũ Đế cho biết đối phương là ai thì gã không biết.
Tìm người nơi nào?
Mò kim đáy biển còn dễ hơn."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu