Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 300: ĐÂY LÀ TÌNH HUỐNG NHƯ THẾ NÀO?

Người của tổ chức bí mật không dám tin thậm chí có người rất đau lòng. Mặc dù bọn họ không biết thân phận thực sự của đối phương nhưng mà cảnh tượng người này không sợ sinh tử, liều mạng chiến đấu cùng cường giả của Nhật Chiếu tông đã sớm để máu tươi trong cơ thể bọn họ triệt để sôi trào.
– Chúng ta làm sao lại nhỏ yếu như vậy? Nhìn đối phương chiến đấu mà mình lại chỉ có thể trốn ở chỗ này quan sát.
Trong lòng của không ít người đều cảm thấy áy náy, hận không thể lao ra, hô to.
– Chúng ta là người của Viêm Hoa tông.
Nhưng mà bọn họ không dám, bởi vì nơi này là Nhật Chiếu tông.
Mà đúng lúc này, một thanh âm vang lên. Trong lòng của mấy người vui mừng, chẳng lẽ…
– Không sai, các ngươi xác thực rất mạnh, đáng tiếc vẫn còn không đủ.
Ở trong hố sâu, Lâm Phàm đứng thẳng người lên. Tuy rằng quần áo rách nát nhưng mà thân thể lại hoàn mỹ như lúc ban đầu, cương khí đã khôi phục đỉnh phong.
– Làm sao có thể?
Chu Võ Đông cùng Trần Phù Tử biến sắc. Bọn họ chỉ mới thở phào, lại không ngờ rằng kẻ này vẫn còn chưa chết.
Lâm Phàm cảm nhận trạng thái hiện tại của bản thân.
Liều mạng chiến đấu cùng hai vị cường giả Thiên Cương cảnh tầng ba, không có bất kỳ phòng hộ gì, từng quyền từng quyền đánh thẳng vào người.
Cuối cùng, hắn vẫn bị hai người này đánh nát, nội tạng trong cơ thể đã sớm tan vỡ nhưng mà rất đáng tiếc, mọi thứ chỉ là chuyện xảy ra trước thời gian mười giây đồng hồ mà thôi.
Sau khi phục sinh, một giọt máu tươi bay đi lúc trước đã không có bất kỳ tác dụng nào. Xem ra hắn cần phải tranh thủ thời gian trấn áp hai người kia mới được, đề phòng có thêm cường giả nhận được tin tức mà đi tới đây. Khi đó, hắn muốn chạy cũng sẽ rất phiền phức.
TruyenLau – Trên đời không có việc gì là không có khả năng. Trận chiến đấu của chúng ta cũng chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi.
Uỳnh!
Lâm Phàm hóa thành hư ảnh một con thần long, sau đó lao thẳng đến chỗ hai người Trần Phù Tử.
Bên trong thành Fukuoka, thành viên của tổ chức bí mật nhìn thấy cảnh này, cảm thấy máu tươi trong cơ thể sôi trào. Quả nhiên là người kia không có chết.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Thiên địa lại một lần nữa chấn động. Uy thế vô tận nhanh chóng quét sạch mọi thứ ở xung quanh.
Trần Phù Tử vỗ một chưởng lên trên người Lâm Phàm, tức giận gào thét:
– Ta không tin, ngươi có thể chống đỡ đến bây giờ đã là kỳ tích rồi. Ngươi không thể nào chiến thắng được chúng ta.
Khục!
TruyenLau Một búng máu tươi được phun ra.
Màu huyết hồng ở trong mắt của Lâm Phàm càng ngày càng đậm. Hắn cũng không thèm để ý đến một chưởng của Trần Phù Tử mà vươn tay đánh một quyền vào bụng của Trần Phù Tử.
– Các ngươi rất dũng cảm, lại dám lựa chọn cứng đối cứng cùng với ta. Vậy thì để xem người nào trong chúng ta sẽ chết trước.
Phụt!
Trần Phù Tử lùi lại, liên tục phun ra mấy búng máu tươi. Mặc dù bọn họ là cường giả Thiên Cương cảnh, nhưng mà làm sao có thể vĩnh viễn chịu đựng những đòn đánh kinh khủng lại không có điểm dừng này.
Nếu như không phải là có thiên địa chi lực gia trì, thân thể đã sớm vỡ nát rồi.
Nhưng mà bọn họ nghĩ mãi mà cũng không thể hiểu được, kẻ này đến cùng là tu luyện công pháp gì, làm sao lại có thể khủng bố như thế.
– Hám Sơn Kình!
Ba tầng lực đạo bộc phát ra, đánh thẳng tới Trần Phù Tử.
Cực Diệt Phá Thể cũng đã đề thăng sức mạnh của Lâm Phàm lên gấp đôi, bây giờ ba tầng lực đạo bạo phát ra, đủ để đánh xuyên qua hết thảy.
– Tặc tử dừng tay lại.
Chu Võ Đông trợn mắt gào thét thế nhưng mà cuối cùng vẫn trễ.
Hai tay của Lâm Phàm hợp lại, đánh thẳng vào đầu của Trần Phù Tử. Sức mạnh cường đại giống như là một thanh đao sắc bén vậy, kéo thẳng một đường từ đầu đến chân. Phịch một tiếng. Thân thể của Trần Phù Tử chia làm hai nửa và rơi xuống mặt đất, tạo thành một cái hố sâu to lớn.
Rốt cục cũng đã chết rồi.
Tứ chi của Trần Phù Tử mềm nhũn, vô lực rủ xuống, thân thể còn chưa hoàn toàn rơi xuống mặt đất thì cũng đã khí tuyệt bỏ mình.
– Ngươi…
Chu Võ Đông tức giận đến muốn rách cả mí mắt. Thần Tử chết rồi, sau đó liên tục là Ảnh Sát, Hạo Quân rồi Trần Phù Tử. Bây giờ năm người bọn họ cũng chỉ còn lại có một người là hắn mà thôi.
Giờ này, dù hắn có trở về được tông môn thì chỉ sợ mãi mãi cũng không cách nào xoay người thậm chí cũng có thể bị trở thành thức ăn đưa đi để nuôi nấng yêu thú.
– A a a!
Chu Võ Đông ngửa mặt lên trời gào thét:
– Tặc tử, tặc tử, ta muốn ngươi chết. Ta muốn ngươi chết…
Sức mạnh kinh khủng bạo phát ra. Tựa như là Chu Võ Đông muốn thi triển một loại công pháp nghịch thiên nào đó, cần tiêu hao sinh mệnh của bản thân mới có thể thi triển. Xem ra là hắn muốn đồng quy vu tận cùng Lâm Phàm.
– Ta thề, ta thề với trời. Nếu như không thể chém ngươi thành muôn mảnh, nghiền xương của ngươi thành tro, ta sẽ hóa thành tro tàn, vĩnh viễn không được luân hồi, siêu sinh.
Hắn thật sự đã nổi giận. Lửa giận ở trong lòng triệt để bạo phát ra. Kẻ ở trước mắt này đã phá hủy hết thảy mọi thứ của hắn rồi.
Bây giờ dù thi triển pháp môn thiêu đốt tính mệnh, hắn cũng muốn giết kẻ này.
Uỳnh!
Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên.
Thiên uy huy hoàng bao phủ ở phía trên bầu trời. Bầu trời nguyên bản đang trong xanh, vậy mà đột nhiên mây đen xuất hiện hình thành một vòng xoáy khổng lồ. Ở trong vòng xoáy có sấm sét dày đặc du tẩu. Từng tia sét to như là mãng xà vậy. Tiếng nổ lốp bốp vang lên. Cảnh tượng trông vô cùng kinh khủng.
– Chuyện gì xảy ra vậy?
Chu Võ Đông ngẩng đầu, hắn cũng không biết tại sao lại xuất hiện dị tượng như này?
Lâm Phàm cũng cảm thấy kinh hãi. Trời đang trong xanh, vậy mà nói đen là lập tức đen rồi, hơn nữa cảnh tượng này sao lại quen thuộc như vậy? Giống như là hắn đã nhìn qua cảnh tượng tương tự ở đâu nhỉ?
Uỳnh!
Một tia sét có kích thước như là một con mãng xà đánh thẳng xuống chỗ của Chu Võ Đông.
– Thiên phạt!
Thấy tia sét này, Chu Võ Đông lập tức biến sắc. Hắn tức giận, điên cuồng hét lớn:
– Thiên Đạo bất công, vì sao muốn làm như vậy với ta.
Ầm!
Sấm sét đánh xuống, thiên uy huy hoàng bao phủ hết thảy mọi thứ ở xung quanh. Một cái hố sâu to lớn xuất hiện ở trên mặt đất.
– Tình huống là như thế nào vậy? Chính ta có thể đánh được, ngươi tội gì mà lại đi thề cơ chứ?
Lâm Phàm đứng ở nơi đó, cũng không biết là nên nói cái gì.
Đây chính là điểm tích lũy của hắn, hơn nữa còn có nhẫn trữ vật nữa chứ. Bây giờ tất cả đều không còn xót lại nữa rồi.
Giữa thiên địa đâu còn có bóng dáng của Chu Võ Đông, chỉ sợ là hắn thật sự đã hóa thành tro bụi.
Thiên uy cuồng bạo cũng chỉ tồn tại trong một đoạn thời gian ngắn ngủi mà thôi. Chỉ là trong chốc lát, thiên địa cũng lại nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, bầu trời cũng lại trong xanh như cũ.
Giờ khắc này, giữa thiên địa đâu còn có người khác, chỉ có một mình Lâm Phàm đứng ngây người.
Đột nhiên, Lâm Phàm giơ ngón giữa lên, tức giận gào thét.
– Thiên phạt, ta thao nê mã…"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu