Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 456: TA SẮP BỊ NẤU RỒI


– Chuyện này thật là khiến cho người ta khó có thể tưởng tượng nhưng vấn đề có chút phức tạp.
Thật sự là hắn cũng không ngờ Giáo Vương của Thiên Thần giáo lại hai tên lùn.
Nhìn bức tranh trước mặt một lúc lâu, sau đó, hắn thở dài và thu bức tranh lại. Hắn định tạm thời cứ giữ lại đã, nếu như về sau còn có hội nghị thì hắn có thể trà trộn vào xem.
Chỉ là, đúng lúc này, bức tranh này vậy mà tự dưng bốc cháy. Chỉ trong nháy mắt, bức tranh đã hóa thành tro tàn, tiêu tán trong không khí.
– Phản ứng của đám người này cũng quá nhanh chóng đi.
Mấy ngày sau.
Thành Nguyệt Sơn, khu vực xung quanh Dược Trung đường đã bị Viêm Hoa tông phong tỏa. Đệ tử của tông môn vất vả đào móc trong mấy ngày liền mà vẫn chưa xong. Nếu như có cường giả tới, đúng là có thể nhanh chóng thu lấy khoáng mạch nguyên tinh này, nhưng hậu quả chính là thành Nguyệt Sơn sẽ vỡ nát.
Hôm nay, trong nhà Hoàng Phú Quý giăng đèn kết hoa, phi thường náo nhiệt, ven đường có buộc vô số dây lụa màu đỏ, ngụ ý ăn mừng.
– Sư huynh, em gái của Phú Quý xuất giá, đúng là giải quyết xong một cọc tâm sự của hắn.
Lã Khải Minh cười. Gần đây, hắn đều tại ‘Dược Trung đường’ duy trì trật tự.
Lâm Phàm mỉm cười gật đầu. Đây cũng là lần đầu tiên mà hắn nhìn thấy đám cưới ở thế giới này. Thân là sư huynh của Phú Quý, lễ vật này tự nhiên không thể thiếu được, đan dược hay bí kíp hiển nhiên là không thích hợp, chỉ cần đưa chút tài phú là được.
Mà kể ra số tài sản hiện tại của hắn kỳ thật cũng rất kinh người, bởi vì giết nhiều người, lục soát thi thể cũng nhiều, từ đó cũng trở nên giàu có.
Dược Trung đường.
Khi Lâm Phàm đến nơi đó, các đệ tử đã xâm nhập vào trong cái hố. Trưởng lão Thiên Cương cảnh nhanh chóng lĩnh đội tiến vào, đưa tất cả bùn đất vào trong hư không.
– Khô Mộc trưởng lão, ngài muốn ở chỗ này một mực chờ đến khi khoáng mạch nguyên tinh khai thác hết sao?
Khô Mộc trưởng lão gật đầu, thản nhiên nói:
Đọc truyện tại TruyenLau.com – Ừm. Khoáng mạch nguyên tinh là tài nguyên trọng yếu cho tông môn. Vì không muốn để cho bất kỳ sơ xuất nào xảy ra, cho nên lão phu định tọa trấn ở chỗ này cho đến khi kết thúc.
Lúc này, Lâm Phàm nghĩ đến chuyện về Giáo Vương của Thiên Thần giáo, hắn dò hỏi:
– Khô Mộc trưởng lão, ngươi biết Giáo Vương của Thiên Thần giáo là bộ dáng gì sao?
– Ngươi làm sao lại hỏi cái này?
Đọc truyện tại TruyenLau.com Khô Mộc sững sờ. Dù sao thật đúng là chưa bao giờ có người từng thấy hình dáng thật sự của Giáo Vương Thiên Thần giáo này. Hắn rất là thần bí. Cho dù là những Hộ Giáo Pháp Vương kia cũng ẩn tàng vô cùng sâu, khó mà bị người ta phát hiện.
Lâm Phàm thản nhiên nói:
– Đệ tử có chút hiếu kỳ nên mới hỏi thăm trưởng lão. Đệ tử chỉ là muốn biết Giáo Vương của Thiên Thần giáo này đến cùng là có hình dáng như thế nào.
Khô Mộc trầm mặc một lát rồi nói:
TruyenLau – Nếu như là Giáo Vương đời trước của Thiên Thần giáo thì ta đúng là đã gặp qua. Nhưng sau khi Thiên Thần giáo bị tông ta diệt trừ, chúng ta liền không biết Giáo Vương đời này là ai. Cho du là lão sư của ngươi cũng chưa từng nhìn thấy hình dáng thật sự của Giáo Vương kia. Có thể nói là hắn cực kỳ thần bí.
Bây giờ, địch nhân lớn nhất của Viêm Hoa tông không phải là những tông môn cường đại ở bên ngoài mà là Thiên Thần giáo ẩn giấu ở bên trong Viêm Hoa tông.
Hành động của Thiên Thần giáo này cực kỳ quỷ dị, lại bí ẩn hơn nữa thủ đoạn lại rất phi phàm. Muốn nhổ tận gốc là việc không hề dễ dàng.
Lâm Phàm cười thầm trong lòng. Hắn không ngờ là chưa từng có người nào nhìn thấy hình dáng thật sự của Giáo Vương, nhưng mà hắn thì đã tận mắt thấy qua.
Đám cưới kết thúc rất nhanh chóng. Hoàng Phú Quý cũng vừa lòng thỏa ý, chí ít hắn cũng đã giải quyết xong một cọc tâm sự.
– Sư huynh, chúng ta là không về tông sao?
Hoàng Phú Quý dò hỏi.
Lâm Phàm cười, sao:
– Sư đệ không muốn ở nhà thêm mấy ngày sao?
Hoàng Phú Quý lắc đầu, nói:
– Ta đã rất thỏa mãn. Dù sao Vô Địch phong bên kia vẫn còn cần người xử lý.
– Vậy thì đi thôi.
Hiện tại, hắn cũng rất muốn trở về. Lần này, Hắc Cốt phó Pháp Vương dẫn người xâm lấn thành Nguyệt Sơn, đúng là để hắn kiếm được một đợt điểm tích lũy. Sau khi trở về, hắn có thể đề thăng mấy môn công pháp, bế quan tu luyện một đoạn thời gian.
Điểm tích lũy đúng là không thiếu nên việc cấp bách lúc này là phải nghĩ biện pháp kiếm điểm khổ tu để có thể tăng tu vi lên tới Thiên Cương cảnh tầng năm, lĩnh ngộ pháp tắc, lấy sức mạnh chứng đạo. Đến lúc đó, hắn mới có tư cách khiêu chiến với những cường giả chân chính kia.
Tình huống hiện tại của hắn khiến cho người cảm thấy không quá sảng khoái.
Hắn xé rách hư không, mở ra đường hầm không gian, mang theo mấy người lã Khải Minh, nhanh chóng đi vào trong đó.
Thành Nguyệt Sơn có Khô Mộc trưởng lão trấn thủ, đám gia hỏa của Thiên Thần giáo chỉ sợ cũng không có can đảm mò tới nơi này.
Luyện Huyết Địa Ngục.
Huyết Luyện Tôn Giả ngồi lơ lửng trên biển máu, nhắm mắt tu luyện. Đột nhiên, hắn mở mắt ra, lên tiếng:
– Hạo Nguyệt Tôn Giả, nếu ông đã tới, vì sao không ra để gặp mặt ta một lần.
Lập tức, một vầng trăng sáng xuất hiện ở hư không phía trên biển máu. Chỉ là vầng trăng này vô cùng âm trầm. Những nơi bị ánh sáng lạnh lẽo chiếu vào cũng xuất hiện một lớp băng mỏng.
– Huyết Luyện Tôn Giả, gần đây ngươi không ngừng lôi kéo cao thủ trong giáo, đã khiến cho nhiều người tức giận. Ngươi không muốn giải thích gì sao?
Huyết Luyện Tôn Giả cười to.
– Nguyên lai ngươi tới đây chỉ là vì chuyện nhỏ này thôi sao? Ta lôi kéo cao thủ chỉ là muốn bồi dưỡng bọn họ mà thôi. Chẳng lẽ cũng bởi vì việc này mà ta khiến cho các ngươi cảm thấy bất an hay sao?
– Hắc Cốt tại thành Nguyệt Sơn bị người giết chết, khoáng mạch nguyên tinh cũng đã bị Viêm Hoa tông chiếm dụng. Có Khô Mộc lão nhi trấn thủ ở nơi đó, chúng ta cũng không dám xông lên chịu chết. Lần này, Giáo Vương giận dữ, đã hạ lệnh truy sát, nhất định phải giết chết phong chủ Vô Địch phong của Viêm Hoa tông. Mà thông qua sự bàn bạc của chúng ta, việc này sẽ giao cho ngươi.
Hạo Nguyệt Tôn Giả lạnh nhạt nói nhưng lúc này, trong ánh mắt của hắn xuất hiện một vầng trăng đang tỏa sáng, khí tức âm lãnh đến cực hạn tản ra bốn phía.
– Phong chủ của Vô Địch phong sao? Ta đã từng gặp hắn, đây là một nhân tài. Nếu như bị giết đúng là đáng tiếc.
Huyết Luyện Tôn Giả cảm thán nói.
– Hạo Nguyệt Tôn Giả, lần trước ngươi thấy cảnh tượng kia sao?
– Không có.
Hạo Nguyệt Tôn Giả hơi biến sắc mặt, không ngừng lắc đầu, nói:
– Huyết Luyện, trên đời này có những chuyện dù là thấy được, chúng ta cũng nên làm không nhìn thấy.
– Lão phu biết rồi.
Huyết Luyện Tôn Giả nhắm mắt, không nói thêm gì nữa.
Biển đến không bờ trời làm bờ, núi trèo lên đến đỉnh ta là đỉnh.
Đoạn văn này một mực quanh quẩn ở trong đầu Huyết Luyện Tôn Giả. Nhất là sau khi nhìn thấy hình dáng thực sự của Giáo Vương, mặc dù là sát na, nhưng mà hắn cũng đã nhìn rõ ràng.
Hắn không tin đó là Giáo Vương."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu