Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 29: CÁC NGƯƠI CHỜ ĐÓ CHO TA

"Lã sư huynh!"
Lâm Phàm cất cao giọng gọi.
Lã Khải Minh nghe tiếng liền dừng bước. Ánh mắt y lướt qua tấm lệnh bài mới tinh vắt ngang hông Lâm Phàm, khóe miệng không khỏi nhếch lên thành một nụ cười:
"Lâm sư đệ, chúc mừng đệ thăng tiến, trở thành đệ tử ngoại môn nhất phẩm."
Lã Khải Minh vốn dĩ không phải kẻ thích khoe khoang, nhưng bàn tay y vẫn vô thức xoa xoa tấm lệnh bài bên hông mình, ngầm chứng minh bản thân cũng đã đạt được danh xưng đệ tử ngoại môn nhất phẩm.
Lâm Phàm tinh mắt, há lại không nhận ra chút tâm tư ấy. Hắn nở nụ cười rạng rỡ:
"Cùng vui, cùng vui! Chẳng phải Lã sư huynh cũng đã là đệ tử ngoại môn nhất phẩm rồi hay sao."
"Ha ha ha!"
Hai người nhìn nhau, đồng thanh phá lên cười sảng khoái.
Ngay sau đó, bọn họ bắt đầu so kè phần thưởng. Lắng nghe xong, trong lòng Lâm Phàm vô cùng mãn nguyện. Hóa ra không phải tông môn cố tình vắt cổ chày ra nước với riêng mình hắn, mà là đối xử keo kiệt đồng đều với tất cả mọi người. Phần thưởng của Lã sư huynh cũng chỉ vỏn vẹn bốn vạn Viêm Hoa tệ, đan dược thì giống nhau y đúc, đều là sáu viên đếm chẵn.
"Lã sư huynh, huynh định đi đâu vậy?"
Lâm Phàm lên tiếng hỏi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Lã Khải Minh cười đáp:
"Không phải vừa nhận được ban thưởng sao? Ta định đến Công Pháp đường đổi lấy một bộ công pháp. Chỗ tiền này giữ trong người cũng chẳng sinh ra lợi lộc gì, chi bằng dốc hết để bồi dưỡng thực lực."
Hai người sóng vai dạo bước, câu được câu chăng trò chuyện. Đến khi nghe Lã Khải Minh bảo muốn đổi một bộ công pháp Thượng phẩm Nhân giai cần tiêu tốn tới năm vạn Viêm Hoa tệ, Lâm Phàm suýt chút nữa văng tục chửi thề. Mấy lão già trong tông môn tính toán thật quá tinh ranh, vừa ban thưởng cho đệ tử xong đã lập tức bày mưu móc sạch túi bọn họ.
Cơ mà ngẫm lại, Lâm Phàm cũng rục rịch muốn đi đổi một bộ. Xét cho cùng, đến tận bây giờ hắn vẫn chưa nắm trong tay bất kỳ môn công pháp tấn công nào. Kể ra chỉ tổ khiến người ta cười cho thối mũi.
"Lâm sư đệ, vậy còn đệ thì sao?" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lã Khải Minh quay sang hỏi.
Lâm Phàm cười nhạt:
"Ta đi nhận nhiệm vụ tiếp theo, xem quanh đây có thảo khấu hay sơn tặc gì để dẹp loạn không."
Lã Khải Minh nghe vậy, ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng:
"Sư đệ, đệ nhất định phải cẩn thận. Tốt nhất là nên tìm các sư huynh đệ khác để lập thành tổ đội. Bọn thảo khấu kia thực lực không hề tầm thường, thân cô thế cô xông vào sào huyệt của chúng vô cùng nguy hiểm." Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Sư huynh cứ yên tâm, đệ tự có toan tính."
Lâm Phàm cười đáp lại.
Đương nhiên, ngoài miệng thì nói vậy, chứ trong lòng hắn làm gì có chuyện chịu chia sẻ mối hời với kẻ khác. Lập tổ đội để người ta nẫng tay trên điểm tích lũy của mình sao? Nằm mơ!
Với thực lực hiện tại, chém rụng đầu vài tên đạo tặc tép riu chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Thực tình mà nói, cương vực nằm dưới sự quản lý của Viêm Hoa tông cũng chẳng lấy gì làm thái bình. Bên trong những tòa thành lớn có lẽ còn giữ được an ninh, nhưng nơi hoang sơn dã lĩnh thì trộm cướp giương oai, kẻ giết người cướp của nhiều như cỏ dại.
Chưa kể đến những kẻ tà ma ngoại đạo tu luyện tà công đang bị Viêm Hoa tông dán cáo thị truy nã gắt gao. Những mục tiêu này vô hình trung trở thành đá kê chân cho các đệ tử trong tông môn mài giũa thực lực.
Hiểm nguy đi kèm là điều tất yếu. Lục lọi trong mảng ký ức cũ, Lâm Phàm biết rõ số lượng đệ tử bỏ mạng bên ngoài mỗi năm tuyệt đối không phải là con số nhỏ.
Sau khi cáo từ Lã sư huynh, Lâm Phàm hớn hở rảo bước đi nhận nhiệm vụ.
Vận khí không tồi, hắn nhặt ngay được một nhiệm vụ có địa điểm khá gần. Nằm trên con đường lớn cách tông môn chừng mười dặm, gần đây bỗng xuất hiện một toán giặc cỏ cắm sào tụ tập. Rất nhiều bá tánh và thương nhân qua lại đã bỏ mạng dưới lưỡi đao của chúng. Phần thưởng cho nhiệm vụ này cũng cực kỳ hậu hĩnh.
Nhưng đối với Lâm Phàm lúc này, dăm ba cái phần thưởng đã chẳng còn sức nặng.
Bởi vì, hắn sắp được tung hoành chân trời góc bể rồi!
Nhận lệnh bài nhiệm vụ xong xuôi, hắn lập tức khởi hành rời khỏi tông môn.
Có điều, Lâm Phàm lại sơ ý không đọc kỹ dòng ghi chú nhỏ xíu:
"Cảnh báo: Trong toán giặc cỏ khả năng cao tồn tại cường giả Tôi Thể tầng chín."
Còn về phần Viêm Hoa tông, trong thời gian ngắn sắp tới, hắn quyết định sẽ không cất bước quay về.
Tính ra, cứ ra ngoài lang bạt một vòng, chờ đến khi thực lực bạo tăng, đạt tới cảnh giới đi đến đâu người ta quỳ lạy đến đó rồi mới nghênh ngang trở về khoe khoang, cái cảm giác ấy mới gọi là thống khoái!
Vài ngày sau.
Lâm Phàm đã có mặt tại địa điểm mục tiêu từ hôm qua, nhưng hắn vẫn ẩn mình mai phục. Hôm nay, đám nhân mã xuất hiện lố nhố phía trước mặt chính là con mồi của hắn.
Đám người này, từ điệu bộ lưu manh cho đến tướng mạo bặm trợn, chỉ liếc mắt qua cũng đủ biết không phải hạng người lương thiện. Chắc chắn là đám đạo tặc đang hoành hành.
Về phần thực lực của chúng thì sao? Khỏi cần bàn nhiều, mạnh đến đâu cũng mặc xác, cứ lao vào cắn xé là xong chuyện!
"Đứng lại cho lão tử!"
Lâm Phàm quát lớn một tiếng, mang đậm khí thế của bậc chính nghĩa thế thiên hành đạo.
Toán đạo tặc đang cười hô hố bỗng giật bắn mình, đồng loạt ngoái đầu nhìn lại. Chỉ thấy trên đỉnh ngọn đồi nhỏ phía xa xa, một nam tử vóc dáng hiên ngang đang gác thanh Cửu Hoàn Đại Đao lên vai, hếch cằm nhìn xuống. Ánh mắt y sắc lẹm, toát lên vẻ thâm thúy và chính trực ngút ngàn.
Một tên đạo tặc thân hình lực lưỡng, mặt mũi dữ tợn, híp mắt đánh giá Lâm Phàm đầy vẻ khinh miệt:
"Ranh con, ngươi là kẻ nào?"
"Ha ha."
Lâm Phàm cười nhạt, tiện tay vỗ bộp bộp vào tấm lệnh bài giắt bên hông:
"Mở to mắt chó ra mà nhìn cho rõ!"
Tên đạo tặc vừa bắt được hình dáng tấm lệnh bài, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch, thất thanh la lên:
"Tam đương gia! Hắn... hắn là đệ tử ngoại môn nhất phẩm của Viêm Hoa tông! Chắc chắn là viện binh của Viêm Hoa tông đến vây ráp chúng ta rồi! Chạy, mau chạy đi!"
"Chạy cái mả mẹ ngươi!"
Tam đương gia gầm lên, vung tay tát văng tên lâu la sang một bên. Gã hừ lạnh một tiếng, đôi mắt vằn tia máu liếc nhìn Lâm Phàm với vẻ khinh khỉnh:
"Chỉ có một mình ngươi thôi sao?"
Lâm Phàm vuốt cằm, cảm thấy khí tràng của mình lúc này đang ép người cực độ, bèn nhếch mép cười đắc ý:
"Đương nhiên, chỉ một mình đại gia ta thôi. Để dọn dẹp thứ rác rưởi như bọn bây, một mình ta chẳng lẽ còn chưa đủ sao?"
"Để ta đếm xem nào... Một, hai, ba... Chậc chậc, cái đám đạo tặc bọn bây làm ăn thiếu chuyên nghiệp quá! Lèo tèo có mười mạng người mà cũng dám cả gan chặn đường cướp bóc thương đội? Quả nhiên là chán sống rồi. Hôm nay, đại gia ta hạ mình đến đây để tiễn toàn bộ bọn mi xuống suối vàng. Bọn mi có phục hay không?"
Lâm Phàm kiêu ngạo tuyên cáo. Đám giặc cỏ ít ỏi này khiến hắn có chút hụt hẫng, cảm giác vung đao chưa đủ dính máu.
Giết sạch mười tên tôm tép này cũng thu về chẳng được bao nhiêu điểm tích lũy.
Thôi thì có còn hơn không, đành coi như tiện đường quét rác kiếm chác chút đỉnh.
"Tam đương gia! Thằng oắt này ngông cuồng quá mức! Cứ để đệ lên lột da nó!"
Một tên đạo tặc nghe thấy đối phương chỉ đi đơn thương độc mã thì sự hoảng sợ bay biến sạch, thanh đại đao trong tay đã sớm ngứa ngáy vung vẩy liên hồi.
"Ừm."
Tam đương gia khẽ gật đầu, cũng muốn mượn tay lâu la để thăm dò thực lực của kẻ xưng danh đệ tử Viêm Hoa tông.
"Ranh con! Hôm nay đại gia cho mày hết đường về chầu ông bà!"
Tên đạo tặc xoay tít đại đao, mũi chân đạp mạnh xuống đất, phi thân xé gió lao thẳng về phía Lâm Phàm, bồi thêm một nhát chém tàn độc từ trên xuống.
Lâm Phàm nhìn đối phương lao đến, chỉ khẽ cười hơ hơ. Cửu Hoàn Đại Đao trong tay hắn vung lên, một đường đao sắc lẹm xé rách không trung.
Xuy!
Máu tươi phun trào như suối. Đầu rơi lìa cổ.
"Điểm tích lũy +30."
"Haiz... Đúng là phế vật."
Lâm Phàm buông tiếng thở dài cảm thán. Hắn phóng ánh mắt sắc như dao về phía đám đạo tặc còn lại, bá đạo quát lớn:
"Mấy tên khốn kiếp bọn bây chẳng lẽ không moi ra nổi một tên nào biết đánh nhau sao?"
Tam đương gia trừng mắt nhìn Lâm Phàm, sắc mặt vô cùng trầm tĩnh. Rõ ràng, gã chẳng thèm để Lâm Phàm vào trong mắt, bèn thong thả vỗ tay hai cái:
"Tất cả cùng lên! Chiêu đãi vị tiểu ca này cho chu đáo vào!"
Lâm Phàm ngẩn người, trong lòng hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng. Mẹ kiếp, lão tử đã ngồi xổm theo dõi bọn mi từ đời thuở nào, đếm đi đếm lại cũng chỉ thấy có mười cái đầu, giờ gã bảo "tất cả cùng lên" là gọi cái rắm nào ra?
Ngay lúc này, dị biến nổi lên khiến Lâm Phàm suýt thì rớt tròng mắt.
Sột soạt! Sột soạt!
Từ trong lùm cây rậm rạp hai bên tả hữu, vô số bóng đen như quỷ mị ùn ùn nhảy ra ngoài. Nhìn qua loa, ít nhất cũng ngót nghét trăm mạng người, gươm đao sáng loáng, sát khí đằng đằng.
Cái mả mẹ nó! Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này?
Tam đương gia nhìn khuôn mặt đần thối của Lâm Phàm, nhịn không được cười gằn:
"Thằng ranh con, ta thừa biết Viêm Hoa tông các ngươi đã ghim chúng ta vào nhiệm vụ săn thưởng. Lão tử cố tình bày binh bố trận ở đây, há miệng chờ sung, đợi các ngươi ngu ngốc chui đầu vào lưới để giết sạch từng tên! Không ngờ hôm nay lại có một thằng óc bã đậu dám vác xác đến nộp mạng một mình. Được lắm! Dũng khí đáng khen, nhưng mà..."
"Ha ha ha! Cứ cho là bọn mi đông người thì sao? Mi tưởng đại gia đây sẽ chùn bước ư? Hôm nay lão tử sẽ dạy cho bọn mi biết thế nào là nỗi khiếp sợ!"
Lâm Phàm gân cổ lên rống to, nhưng thực chất mồ hôi lạnh đã ướt đẫm lưng áo. Đệch mợ, đông vãi cả linh hồn! Cho dù ông đây có kích hoạt thiên phú 'Thân Bất Tử' thì đánh đến tết Công Gô cũng đéo chém hết cả trăm thằng. Nhưng mà dẫu có rét đến mấy, phong thái bốc phét vẫn phải giữ vững.
Tam đương gia còn chưa dứt câu đã bị đối phương chặn ngang họng, nộ khí xung thiên. Gã không ngờ thằng nhóc ranh này sắp chết đến nơi còn dám càn rỡ. Gã vừa vung tay chuẩn bị ra lệnh quần ẩu thì lại bị hành động tiếp theo của đối phương làm cho kinh ngạc đến hóa đá.
Lâm Phàm buông xong lời vàng ngọc, diễn xong vai đại hiệp, liền dứt khoát vứt bỏ liêm sỉ, vắt chân lên cổ chạy trối chết, thân ảnh lủi nhanh như một cơn gió, chỉ để lại một tràng âm thanh văng vẳng:
"Bọn bây chờ đấy cho lão tử! Vài ngày nữa ông sẽ quay lại lấy mạng chó của các ngươi!"
Lâm Phàm đâu có ngu mà đứng lại để bị băm thành đống thịt vụn.
"Tam đương gia, hắn chuồn mất rồi!"
Một tên đạo tặc hớt hải hô to.
Bốp!
Tam đương gia vung tay tát lật mặt tên thuộc hạ, gầm lên:
"Mù à? Lão tử có mắt tự biết nhìn! Cần mi nhiều lời sao? Tên đệ tử Viêm Hoa tông chết tiệt, nhát như thỏ đế mà cũng dám chọc tức lão tử! Ranh con chán sống!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu