Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 1531: QUẦN HÙNG VÂY TÔNG MÔN

Nhưng Lâm Phàm lại vô cùng lãnh đạm. Trải qua vô số lần bạo tăng thực lực, trái tim hắn sớm đã tu luyện thành thói quen coi mọi thứ nhẹ tựa lông hồng. Dĩ nhiên, cái tính tự cao tự đại thì vẫn chưa rơi rớt đi lạng nào.
Lâm Phàm ngước mắt nhìn tầng mây:
"Thời tiết hôm nay quang đãng lắm. Bảo nhà bếp chuẩn bị yến tiệc, khuấy động không khí một phen đi."
Lữ Khải Minh gật đầu cái rụp:
"Rõ! Đệ đi thông báo ngay đây sư huynh!"
Lâm Phàm phẩy tay:
"Đi đi."
Tâm cảnh hắn hiện tại như mặt hồ tĩnh lặng, không gợn chút sóng.
Bỗng nhiên, Tri Tri Điểu gửi mật tin hỏa tốc.
Giọng người xét duyệt Tri Tri Điểu gấp gáp:
"Tông sư! Xảy ra chuyện lớn rồi!"
Lâm Phàm biếng nhác hỏi:
"Chuyện lớn gì?" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hắn chẳng bận tâm. Trong từ điển của hắn, làm quái gì có cái khái niệm "chuyện lớn"?
Chưa từng có!
Nguồn copy từ TruyenLau.com Ngươi không tin cũng phải tin!
Người xét duyệt Tri Tri Điểu cắn răng bẩm báo, ngữ khí ngập tràn lo âu:
"Tông sư, theo mật báo tình báo, đám kẻ thù đang nắm giữ thần vật trong giới vực đang âm thầm khuếch trương thanh thế. Bọn chúng đã hình thành một vòng vây khép kín. Và mục tiêu duy nhất của bọn chúng... chính là tông môn của ngài!" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lâm Phàm nhướng mày kinh ngạc:
"Hả? Cái gì? Bọn chúng uống lộn thuốc à? Lão tử còn chưa thèm vác mặt đi tìm chúng, chúng lại dám vác xác đến nộp mạng?"
Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu hắn là: Nực cười! Láo xược đến thế là cùng!
Người xét duyệt Tri Tri Điểu khẳng định chắc nịch:
"Chính xác trăm phần trăm! Tuyệt đối không có sai sót. Lúc đầu nhận được tin ta cũng không dám tin, nhưng sau quá trình theo dõi sát sao, sát khí của bọn chúng đều hướng thẳng về phía tông sư!"
Ngay từ lúc đọc được tin tức, gã đã đứng hình mất ba giây. Quá sức điên rồ!
Tông sư hung hãn tàn bạo là thế, hễ đắc tội là nhổ cỏ tận gốc, chẳng chừa cho kẻ nào con đường sống.
Vậy mà đám người nắm giữ thần vật này lại như thể biết rõ sự tồn tại của tông sư, thậm chí còn ôm hận thù sâu nặng. Bọn chúng dẹp hết ân oán cá nhân, đồng tâm hiệp lực lập liên minh nhắm thẳng vào đầu tông sư!
Lâm Phàm bật cười ha hả:
"Thú vị lắm! Lâu lắm rồi mới lại được nếm trải cái cảm giác rạo rực này. Nhớ lại cái thuở hãy còn loanh quanh ở Thiên Cương cảnh, cứ vài hôm lại có tông môn mò đến cửa đòi nợ máu. Nhớ lại ngày tháng ấy mà thấy vui vẻ làm sao. Tiếc thay từ khi bước lên đỉnh cao, chẳng còn ma nào dám vác xác tới chọc ngoáy, toàn phải để đích thân bản phong chủ cất bước đi ban phát hòa bình. Giờ tự dưng có con mồi tự dẫn xác tới cửa, vui! Vui lắm!"
Sống thế này mới gọi là sống chứ!
Người xét duyệt Tri Tri Điểu triệt để cạn lời.
Tư duy của tông sư, phàm nhân vĩnh viễn không thể theo kịp.
Gặp người bình thường, đối mặt với cường địch trùng trùng e rằng đã đứng ngồi không yên, mồ hôi ướt sũng lưng, vội vàng bày binh bố trận nghênh địch.
Người xét duyệt Tri Tri Điểu ngập ngừng nhắc nhở:
"Tông sư... ngài tuyệt đối không được khinh địch. Thế lực của chúng vô cùng khủng khiếp."
Phải cực kỳ thận trọng! Sơ sẩy một bước là vạn kiếp bất phục!
"Sợ cái rắm."
Lâm Phàm hất mặt:
"Được rồi. Tối nay tông môn sẽ mở đại yến tiệc ăn mừng. Còn về đám nhãi ranh muốn tìm bản phong chủ gây chuyện, cứ việc tới! Càng đông càng vui! Bản phong chủ sẽ dọn sẵn ghế ở tông môn nghênh tiếp chúng. Đứa nào không vác xác tới thì làm chó!"
Tu vi Lâm Phàm vừa phá kén bước vào Chúa Tể nhất thế cảnh, nguồn năng lượng bạo liệt tích tụ trong kinh mạch vẫn chưa tìm được chỗ xả.
Bọn chúng mà dám mò tới, hắn đảm bảo sẽ thu hoạch một mẻ điểm số no nê.
Tới nước này, người xét duyệt Tri Tri Điểu chỉ còn biết câm nín.
Tông sư uy vũ! Khí phách ngút trời! Thử hỏi thế gian này có mấy ai sở hữu cái não bộ dị thường như thế?
Người xét duyệt Tri Tri Điểu dập đầu:
"Tông sư, ta xin cáo lui. Có diễn biến gì mới ta sẽ lập tức bẩm báo."
Lâm Phàm gọi với theo:
"Được rồi, đi đi. Khoan đã! Tung tin ra ngoài cho bản phong chủ! Cứ bê nguyên văn câu nói của ta: Nếu bọn chúng không dám đến, bản phong chủ sẽ khinh bỉ coi bọn chúng như một lũ rác rưởi! Nhớ thuật lại nguyên văn! Nếu moi được tên tuổi từng đứa thì cứ việc ghim thẳng lên bảng thông báo cho ta!"
Người xét duyệt Tri Tri Điểu cắn răng, răm rắp tuân lệnh.
Tông môn.
Dưới sự chỉ đạo của Lữ Khải Minh, cả tông môn lập tức sôi sục bận rộn.
Lại có hội hè! Lần này là để chúc mừng sư huynh đột phá tu vi.
Mộ Linh nhận được tin cũng tức tốc xắn tay áo lo liệu.
Toàn thể đệ tử đều hiểu rõ trái tim của Mộ Linh đã trao gửi cho ai. Ánh mắt nàng từ lâu đã dán chặt vào bóng lưng sư huynh.
Và bọn họ cũng thầm nhủ, quả thực hai người rất xứng đôi vừa lứa.
Lâm Phàm chắp tay sau lưng, nhàn nhã tản bộ quanh tông môn.
Cửu Sắc lão tổ dẫn theo Lạc Vân thần nữ đi tới:
"Lâm phong chủ! Gần đây có chuyện hỷ gì mà tông môn huyên náo thế?"
Ngày thường Cửu Sắc lão tổ vẫn hay cằn nhằn Lạc Vân phải năng nổ một chút, chủ động lượn lờ trước mặt người ta. Nhưng ngặt nỗi tiểu nha đầu này da mặt quá mỏng, tỏ tình hụt một lần là chết sống không chịu mở miệng lần thứ hai.
Hôm nay nghe tin Lâm phong chủ hồi tông.
Cửu Sắc lão tổ lập tức tóm cổ Lạc Vân kéo tới, quyết tâm cho hắn mòn mặt thì thôi.
Lâm Phàm tươi cười đáp lại:
"Ra là Cửu Sắc lão tổ và Lạc Vân thần nữ. Không có gì to tát, chỉ là tu vi thăng tiến chút xíu. Thêm nữa, sắp tới có một binh đoàn cường địch kéo đến tìm ta tính sổ, sắn tiện rảnh rỗi nên tổ chức tiệc tùng ăn mừng luôn."
Nụ cười trên môi Cửu Sắc lão tổ tắt ngấm.
Gừng càng già càng cay.
Lão thừa sức ngửi thấy mùi nguy hiểm trong câu nói bâng quơ của Lâm Phàm. Lồng ngực lão nghẹn ứ.
Cửu Sắc lão tổ ho khan:
"Lạc Vân, lão tổ sực nhớ ra còn chút việc gấp phải xử lý. Ngươi cứ ở lại hầu chuyện Lâm phong chủ nhé."
Cửu Sắc lão tổ toan đánh bài chuồn thì bị Lâm Phàm vươn tay chặn đứng.
Lâm Phàm tươi cười:
"Cửu Sắc lão tổ, vừa tới đã đi là sao? Đừng gấp! Tối nay ở lại dùng bữa cơm nhạt. Bản phong chủ có chuyện cơ mật muốn bàn bạc với mọi người."
Sắc mặt Cửu Sắc lão tổ cứng đờ, linh cảm sắp bị rơi xuống hầm chông.
Bốp!
Lâm Phàm bá cổ Cửu Sắc lão tổ, lôi xệch đi:
"Đi nào! Lên chỗ ta ngồi uống chén trà. Chuyện này hệ trọng lắm."
Bị cánh tay cứng như thép của Lâm Phàm kẹp chặt, Cửu Sắc lão tổ rùng mình ớn lạnh, chỉ biết cười gượng gạo:
"Được... được... vậy thì tâm sự."
Cửu Sắc lão tổ chỉ muốn gào thẳng vào mặt Lâm Phàm: Huynh đệ à! Ta với ngươi có cái rắm gì mà tâm sự? Ta còn lạ gì cái thói của ngươi nữa! Ngươi mới há miệng là ta đã biết ngươi định phun ra bãi nước bọt màu gì rồi!
Lâm Phàm quay sang phân phó Lạc Vân thần nữ đi mời nhóm cường giả Ma Tổ tới.
Tổ chức hội nghị thượng đỉnh.
Dạo gần đây, nhóm Ma Tổ sống rát chi là thoải mái tự tại. Mở lớp huấn luyện đào tạo thu bộn tiền.
Hàng vạn tu sĩ từ ngàn dặm xa xôi lũ lượt kéo đến ghi danh mong được điểm hóa phá vỡ gông cùm cảnh giới.
Giảng viên toàn là cường giả Chúa Tể cảnh. Ma Tổ thân là Chúa Tể nhất thế lại càng được hoan nghênh nhiệt liệt.
Vô Địch phong.
Đám người tụ tập ngồi thành vòng tròn.
Lâm Phàm hắng giọng, cười tủm tỉm:
"Các vị, hôm nay bản phong chủ triệu tập mọi người là có hai sự kiện quan trọng. Thứ nhất, bản phong chủ vừa vỡ kén, đã thuận lợi bước chân vào Chúa Tể nhất thế cảnh."
Cả đám nghe xong, đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.
Ma Tổ trố đôi mắt to như ốc bươu vàng.
Gã vừa định mở miệng cảm thán thì Lâm Phàm đã ném bồi thêm một câu chặn đứng cổ họng:
"Tất nhiên, dăm ba cái chuyện vặt vãnh này chẳng đáng để bận tâm."
Ma Tổ lườm Lâm Phàm tóe lửa.
Giả tạo! Mời ngươi tiếp tục diễn sâu vào! Đắc ý thì cứ nói toẹt ra!
"Sự kiện thứ hai... Sắp tới đây sẽ có một đội quân siêu cấp cường giả, toàn những kẻ nắm giữ thần vật kéo đến đây. Mục đích của chúng rất rõ ràng: Xóa sổ ta."
Cốt Vương vỗ bàn đứng phắt dậy, sát khí bừng bừng:
"Cái gì? Kẻ nào gan to tày trời vậy? Lâm gia! Ngài không cần bận tâm, Tiểu Cốt ta sẽ là người tiên phong chặt đầu đám oắt con xấc xược ấy cống nạp cho ngài!"
Lâm Phàm vươn tay đè vai gã xuống:
"Cốt Vương, bình tĩnh. Bớt nóng nảy đi. Đám người này được thần vật gia trì, kẻ yếu nhất tu vi cũng nằm ở Chúa Tể nhất thế cảnh. Kẻ cường hãn nhất... e rằng đã chạm tới ngưỡng Hỗn Nguyên cảnh."
Cốt Vương lập tức cúp đuôi, lùi tót về ghế ngồi im thin thít. Coi như ta chưa nói gì nhé."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu