Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 434: TA CÔNG THẦN, NGƯƠI KHÔNG THỂ ĐỐI ĐÃI VỚI TA NHƯ VẬY


Mấy ngày sau.
Một tiếng cười vang vọng trong mật thất của Vô Địch phong.
– Thành công rồi! Cuối cùng ta cũng thành công rồi.
Trải qua hơn mười ngày cố gắng, tử vong mấy ngàn lần, rốt cục hắn cũng đã thôi diễn ra công pháp để hắn cảm thấy thích hợp nhất.
Chân Ma Vô Hạn Công.
Phẩm giai: Địa giai thượng phẩm (điểm khổ tu +10)
Đặc tính: Chân Ma Chi Thân, vô hạn sức mạnh, chính nghĩa ma tâm.
Uỳnh!
Sau khi thử tu luyện môn công pháp này, sức mạnh trong cơ thể triệt để bạo phát ra hình thành uy thế cường đại, tế bào trong cơ thể không ngừng nuốt chửng sức mạnh mới này.
– Không ngờ môn công pháp này lại cường đại như thế, có thể tăng cường nội tình đến mức như thế này.
Website TruyenLau.com Mà để hắn không ngờ thì là dung lượng trong cơ thể dần dần khuếch trương, cuối cùng mênh mông hơn lúc trước đến mấy chục lần.
– Chuyện này khiến cho người ta không biết nên làm như thế nào cho phải. Nguyên bản nội tình của hắn đã mênh mông như vậy rồi, bây giờ lại càng thêm cường đại, sau này nội tình cần có chỉ sợ sẽ càng thêm mênh mông.
Hắn cảm giác sức mạnh của bản thân càng ngày càng cường hãn mà đặc tính của công pháp này cũng rất khỏ hiểu. Nếu chỉ vẻn vẹn dựa theo ý hiểu trên con chữ thì sẽ càng khó lý giải hơn.
Chân Ma Chi Thân, chẳng lẽ là mình thật sự phải biến thành ma sao?
Thế nhưng mà mình là người chính nghĩa, sao có thể có thân thể như vậy. TruyenLau.com
Mà khi vận chuyển sức mạnh trong cơ thể, một sức mạnh liên tục không ngừng, mênh mông như biển bộc phát ra. Hắn cảm giác được có sức mạnh vô hạn lao nhanh ở trong cơ thể.
Bước ra mật thất, đứng tại cửa đại điện của Vô Địch phong, hắn chắp hai tay sau lưng, ngửa mặt nhìn lên bầu trời.
Nhân sinh bây giờ tịch mịch như tuyết.
Khi sáng tạo thành công môn công pháp này, hắn đột nhiên có cảm giác mình đã vô địch, hơn nữa tu vi cũng tăng lên tới Thiên Cương cảnh tầng bốn, càng khiến cho hắn có chút tự mãn.
TruyenLau.com – Hazz. không ngờ ta lại tự mãn nữa rồi. Không biết người nào có thể đến giáo dục ta một trận, triệt để áp chế sự tự mãn ở trong lòng của ta xuống. Nếu không, ta sẽ không coi ai ra gì.
Ưu sầu!
Nghĩ đến đây, Lâm Phàm muốn đi quanh Vô Địch phong để ngắm cảnh cho đỡ buồn.
Đệ tử của Vô Địch phong đang cố gắng tu luyện. Thối Thể Trì chật ních. Vô số đệ tử vây quanh nơi đó, ngồi ở trong Thối Thể Trì, rèn luyện thân thể.
Phương thức tu luyện của các đệ tử đã phát sinh biến hóa.
Trước kia, các đệ tử muốn tu luyện thì chỉ có hai cách. Nếu là người chịu đựng được sự cô độc thì sẽ xếp bằng ở chỗ nào đó, lấy linh khí từ từ rèn luyện khí huyết. Còn muốn nhanh hơn thì bọn ho sẽ đến trong luyện võ trường, dùng đá lớn đập vào người, dùng thương tổn để rèn luyện thân thể.
Nhưng mà hiện tại, cả hai phương pháp này đều không được dùng nhiều nữa, bọn họ có thể tới Thối Thể Trì, chỉ cần chịu đựng chút thống khổ là được, đâu còn cần tự tổn thương mình nữa.
Nhìn qua chỗ bậc thang kia, không ít đệ tử đang leo lên phía trên đấy. Tu vi càng mạnh, áp lực cũng càng lớn. Nhưng chỗ này cũng chỉ hữu dụng đối với các đệ tử có tu vi từ Địa Cương cảnh tầng bảy trở xuống.
Bậc thang này không bằng tại Mật tàng Vạn Quật. Khi đó, dù mình có tu vi Thiên Cương cảnh nhưng cũng có thể cảm nhận được áp lực lớn lao. Bây giờ, bậc thang này bị mình chuyển đến đây. Bởi vì trong quá trình di chuyển, một phần sức mạnh gia trì đã tiêu tán, nhưng có hiệu quả như vậy cũng đã rất không tệ.
May mắn mà mình thông minh. Mặc dù không biết Lăng Vân Mộc, nhưng chỉ cần nhìn thấy là thu sạch. Không cần biết nó có phải là Lăng Vân Mộc hay không cũng đều chạy không thoát khỏi bàn tay của mình.
Loại truyền thống tốt đẹp này nhất định phải tiếp tục giữ vững.
Bảo bối thần kỳ ở trên thế gian nhiều không kể xiết. Nếu muốn biết hết thì cần kiến thức sâu rộng đến mức nào, kinh lịch bao nhiêu thời gian mới được.
– Sư huynh.
– Chúc mừng sư huynh xuất quan.
Nhìn thấy Lâm Phàm, các đệ tử đi ngang qua cũng đều tôn kính, cúi chào.
Lâm Phàm là thần tượng của bọn họ. Cũng bởi vì có Lâm sư huynh tồn tại, Vô Địch phong mới có thể được sáng lập, để bọn họ có nơi tu luyện tốt như thế này.
Một đường không ngừng gật đầu, Lâm Phàm cảm thấy hài lòng, hắn thấy được tinh thần phấn chấn, còn có dũng khí phấn đấu.
Ba năm, năm năm, mười năm.
Hắn tin tưởng, Viêm Hoa tông nhất định sẽ có biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Đúng lúc này, hắn nhìn thấy mấy người Lã Khải Minh, Hoàng Phú Quý tụ lại, trò chuyện với nhau, mà hình như là Hoàng Phú Quý muốn đi đâu đó.
– Các vị sư đệ, các ngươi làm cái gì vậy?
Nhìn thấy người tới, Lã Khải Minh lập tức cười, nói:
– Sư huynh.
Cao Đại Tráng, Âm Tiểu Thiên, Trương Long, Hoàng Phú Quý cũng cung kính cúi chào. Bọn họ theo Lâm Phàm từ lúc hắn còn là đệ tử ngoại môn. Cho tới bây giờ, bọn họ cũng không nghĩ đến mình có thể làm được đên một bước này. Chỉ mới mấy tháng mà bọn họ đã trở thành quản sự của Vô Địch phong, quản lý đệ tử của Vô Địch phong.
– Sư huynh, em gái của Phú Quý sắp kết hôn. Hắn định trở về tham gia hôn lễ. Chúng ta tới đưa tiễn hắn.
Lã Khải Minh nói. Nguyên bản bọn họ cũng muốn đi cùng, nhưng mà nghĩ lại cũng thấy không ổn. Hiện giờ, Vô Địch phong vẫn cần phải có người ở lại quản lý. Nếu như tất cả bọn họ đều đi, cả Vô Địch phong to lớn như này cũng không thể giao cho Lâm sư huynh quản lý được.
Dù sao Lâm sư huynh là trụ cột ở trong lòng bọn họ. Vô Địch phong muốn sừng sững không ngã, hết thảy đều phải dựa vào sư huynh.
– Hoàng sư đệ, ngươi làm thế là không đúng. Lúc trước rõ ràng ngươi đã nói muốn mang bọn ta đi tham gia. Không ngờ bây giờ ngươi lại muốn một người trở về. Có phải là quên mất chúng ta rồi hay không?
Lâm Phàm nói.
Lúc đó, hắn còn là đệ tử ngoại môn, vì luyện chế lựu đạn mà còn chuyên môn hãm hại Hoàng Phú Quý bị mất tiền. Sau đó, khi chuẩn bị xuất tông, Lâm Phàm nhìn thấy người nhà của Hoàng Phú Quý đến thăm hắn, hắn đưa tất cả tích súc trên người cho người nhà.
Cũng bởi vì hành vi bảo vệ người nhà này mà cái nhìn của hắn đối với Hoàng Phú Quý có cải biến khá lớn, nghĩ đến mình bẫy người ta như vậy, ngược lại không tốt.
– Sư huynh, bây giờ ngươi là phong chủ của Vô Địch phong, bọn họ cũng muốn quản lý Vô Địch phong. Nếu như tất cả đều đi theo ta, vậy Vô Địch phong này sẽ không có người quản lý, sao ta có thể để chuyện này xảy ra được. Huống hồ đại hôn của em gái ta cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, đâu cần phô trương như vậy.
Hoàng Phú Quý vội vàng giải thích. Lần này trở về, hắn cũng tính là sẽ đi nhanh về nhanh, sẽ không lưu lại lâu.
Lâm Phàm lắc đầu, nói:
– Hoàng sư đệ, ngươi nói thế là không đúng. Đệ tử của Vô Địch phong nhiều như thế, chúng ta không tại thì sẽ có người khác quản lý thay. Đừng có lo. Ta cũng vừa mới xuất quan không lâu, cũng muốn đi ra ngoài ngắm cảnh cho tinh thần thoải mái."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu