Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 303: SIÊU CẤP ĐẠI KHỦNG BỐ


– Ồ!
Trong hư không, người đang nhấc lên sơn mạch dài cả chục nghìn dặm kia hơi kinh ngạc. Uy thế mà hắn vừa mới phát tán ra, bình thường loại sâu kiến này làm gì có khả năng chống cự. Vậy mà kẻ này lại không hề có một chút phản ứng nào.
Trong lòng Lâm Phàm có chút gấp gáp, không ngờ lại có siêu cấp cường giả như vậy đến đây tìm mình. Hơn nữa người này giống như là đã biết rõ mình đang ở trong phạm vi này cho nên mới nhổ tận gốc cả sơn mạch dài chục nghìn dặm này để tìm mình.
– Chạy!
Tình huống này vừa nhìn là đã biết mình đánh không lại, chạy trước thì tốt hơn.
Không thể ỷ vào Bất Tử Thân mà vô pháp vô thiên được.
Thiên Mệnh Hà Đồ xé rách hư không, mang hắn chạy về phương xa.
– A…! Ngươi còn dám chạy sao?
Cung Bản Tàng tức giận vung tay lên. Sơn mạch dài cả chục nghìn dặm kia tựa như là bị rất nhiều kiếm khí lăng lệ cắt đứt, hóa thành vô số mảnh vụn. Sau đó hắn cũng nhanh chóng bay về phương xa, đuổi theo Lâm Phàm.
– Chém!
Quang mang lấp lóe, kiếm ý vô cùng lăng lệ nhanh chóng chặt đứt hư không ở phía trước, chặn đường đi của Lâm Phàm.
Lâm Phàm lập tức dừng bước lại. Hắn cũng không biết nên làm gì bây giờ.
Gia hỏa này quá mạnh, thậm chí ngay cả hư không đều có thể chém đứt.
TruyenLau.com – Tiểu tử, ngươi đừng chạy nữa. Cho dù cố gắng chạy thì cũng vô dụng thôi.
Cung Bản Tàng đứng ở trên không, ánh mắt sắc bén nhìn Lâm Phàm, sau đó nói:
– Thú vị. Chỉ bằng tu vi Địa Cương cảnh tầng tám mà có thể giết cường giả Thiên Cương cảnh. Nhưng rất đáng tiếc, ngươi lại lựa chọn đối địch với Nhật Chiếu tông cho nên chỉ có thể chết. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lâm Phàm biết là lần này mình sẽ phải chết một lần rồi nhưng hắn tuyệt đối không thể chết không minh bạch.
– Ngươi là ai?
Cung Bản Tàng chắp tay sau lưng, nở nụ cười, nói:
– Không sai, nhuệ khí rất đủ. Lão phu là Kiếm Đạo đệ nhất nhân của Nhật Chiếu tông, Kiếm Đạo Chi Thần Cung Bản Tàng. Website TruyenLau.com
Vừa dứt lời.
Một sức mạnh cường hãn đột nhiên đánh tới.
– Tinh Thần Phong Bạo.
Nguyên bản còn đang nói chuyện vui vẻ cùng với Lâm Phàm, sắc mặt hòa ái của Cung Bản Tàng đột nhiên biến thành sát ý sôi trào. Không gian chung quanh cũng như là bị kết dính lại. Hoa cỏ, cây cối ở xung quanh giống như là bị thứ gì đó nghiền ép vậy, trong nháy mắt hóa thành tro tàn.
Mà Lâm Phàm cũng có thể cảm giác được uy thế này đánh tới. Thế nhưng mà khi uy thế này xuyên qua thân thể của hắn, hắn lại không hề có bất kỳ cảm giác gì.
– Làm sao có thể.
Đối với kẻ yếu như vậy, Cung Bản Tàng cũng khinh thường xuất kiếm, bởi vì không xứng. Chỉ muốn dùng Tinh Thần Phong Bạo nghiền ép để kẻ này chết dưới tinh thần khổng lồ của mình mà thôi.
Thế nhưng mà bây giờ, hắn phát hiện kẻ này lại đứng yên ở nơi đó, không nhúc nhích cũng không có dị dạng gì.
– Chạy!
Khi mà vị cường giả kia còn đang kinh ngạc, Lâm Phàm nhanh chóng xé rách hư không, lại một lần nữa lựa chọn chạy trốn. Đồng thời một giọt máu tươi cũng được hắn bắn ra ngoài, nhưng mà hắn đột nhiên phát hiện giọt máu tươi kia giống như là bị hư không chung quanh xoắn thành mảnh vỡ.
Hắn tu luyện Hóa Thần Kiếm Trận, cho nên cũng có năng lực cảm ứng siêu cường đối với kiếm ý. Hắn biết hiện giờ hư không ở xung quanh mình đã bị kiếm ý cường hãn bao phủ.
– Tiểu tử đừng chạy nữa. Ta đã nói rồi. Ngươi muốn chạy cũng không thể chạy được.
Cung Bản Tàng lạnh lùng nói. Lúc này, trong lòng của hắn đang rất nghi hoặc. Tinh thần uy áp khổng lồ như vậy làm sao mà lại không có hiệu quả với kẻ này.
Cho dù là kẻ này có pháp bảo Thiên giai hộ thân thì cũng không thể ngăn cản tinh thần uy áp của hắn, trừ phi kẻ này có được pháp bảo Thần giai.
Lâm Phàm không chạy nữa. Hắn biết có cường giả như vậy nhìn chằm chằm vào bản thân, muốn chạy cũng cơ bản là không có khả năng.
– Ngươi đến cùng là muốn thế nào? Muốn giết cứ giết, ngươi cho rằng ta sẽ sợ ngươi hay sao?
Hắn vốn còn không nghĩ ra mình làm sao lại bị tìm được, nhưng nhìn đến vị siêu cấp cường giả này, hắn biết những cường giả chân chính kia có được năng lực thông thiên triệt địa cũng là chuyện bình thường.
– Nói cho ta biết! Ngươi làm sao có thể chịu đựng tinh thần uy áp của ta?
Cung Bản Tàng nhìn chằm chằm Lâm Phàm, tựa như là không thể nào tiếp thu được kết quả như vậy.
– Ha ha ha, như thế nào chịu đựng sao? Ngươi đang muốn nói về tinh thần uy áp lúc trước đi. Cho dù Kiếm Đạo của ngươi có như thần, ta cũng không sợ.
Hắn không hề sợ hãi tử vong, thậm chí nội tâm không có chút ba động nào. Nhưng đối mặt cường giả mạnh đến mức hắn không thể phản kháng, loại cảm giác bất lực kia khiến cho hắn cực kỳ khó chịu.
Tất cả vẫn là bởi vì thực lực của hắn còn quá yếu.
– Ngươi nói cái gì?
Cung Bản Tàng tức giận nói:
– Ngươi dám lặp lại một lần nữa sao? Ngươi dám nói không e ngại Kiếm Đạo của ta. Ngươi có biết là ta đã tu luyện Kiếm Đạo tới tình trạng Âm Dương viên mãn, không có tỳ vết hay không?
– Đừng nói nhảm nữa, ngươi muốn giết thì cứ giết đi, làm sao còn lảm nhảm nhiều như vậy.
Lâm Phàm suy nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra được biện pháp nào có thể giúp hắn chạy trốn.
Xem ra lần này đúng thật là phải chết ở chỗ này mới được.
– Tốt. Tiểu tử, nguyên bản ngươi khiến cho ta khinh thường rút kiếm. Thế nhưng mà chính bởi vì câu nói này của ngươi, ta muốn ngươi trước khi tử vong, chứng kiến Kiếm Đạo kinh khủng nhất ở trên thế gian.
Cung Bản Tàng âm trầm nói. Đột nhiên hư không ở trước mặt hắn chấn động, một thanh trường kiếm có hai màu đen trắng xuất hiện.
Lập tức, kiếm ý mênh mông, bao phủ thiên địa bạo phát ra.
– Thật mạnh. Thật sự là rất kinh khủng.
Khi cảm nhận được kiếm ý này, Lâm Phàm cũng khẽ run lên. Loại kiếm ý này đơn giản mà vô cùng mênh mông, Hóa Thần Kiếm Trận của mình không thể so sánh với nó, hoàn toàn là khác nhau một trời một vực.
– Đây là Thiên Tùng Kiếm, đồ vật do Thần Linh để lại ở Nhật Chiếu tông. Thế gian không có người nào dám tiếp, chỉ có thể tránh né mũi nhọn.
Uỳnh!
Cung Bản Tàng vẫn đứng ở chỗ cũ giống như là không có động đậy vậy.
Trong một phần ức vạn của một giây.
Lâm Phàm cũng căn bản không có cảm nhận được bất cứ ba động gì. Thậm chí hắn thấy, Cung Bản Tàng chỉ đang đứng ở nơi đó không có nhúc nhích mà thôi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu