Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 1286: TA KHÔNG MẤY HỨNG THÚ VỚI CHƠI ĐAO

Lâu rồi Lâm Phàm không sử dụng luân hồi, hơi ngượng tay.
Không khuyên được, chỉ có thể dùng luân hồi để Chân Nguyệt nhìn thấu bản chất, từ đó quay đầu là bờ.
Nhìn xem bé mập đáng yêu này hy vọng ở bên lão sư tha thiết cỡ nào, hắn sẽ giúp người hoàn thành nguyện vọng.
Lâm Phàm lơ lửng bên trên thế giới xám xịt.
Nơi này là luân hồi, còn chưa xây dựng.
Lâm Phàm suy tư nên xây dựng luân hồi thế nào mới hữu dụng với Chân Nguyệt.
Thật lâu sau, Lâm Phàm có ý tưởng.
Pháp tắc thành hình.
Hắn giơ tay, giống như Thượng Đế tạo dựng một phương thế giới.
Đây là thế giới lấy đao làm chủ, cũng là thế giới cực kỳ bệnh trạng.
Trong một tòa nhà cổ, một nam nhân trung niên cụt hai tay đôi mắt đỏ rực, lo âu chờ đợi.
TruyenLau.com "Phải là nam!"
Một tiếng khóc to phá vỡ yên tĩnh:
"Oa!"
Nam nhân cụt hai tay cười lớn:
"Ha ha ha ha ha ha!"
Nguồn copy từ TruyenLau.com Rốt cuộc có nam hài, vậy là con đường của gã đã có người nhận.
Gã nhanh chóng tiến vào phòng sinh, trên giường nằm một vị phu nhân sắc mặt trắng bệch, nhưng trên mặt tươi cười, từ ái nhìn hài nhi bên cạnh.
Nam nhân lại gần muốn ôm hài nhi, nhưng vì cụt hai tay nên chỉ có thể ngồi cạnh giường, vươn hai chân kẹp hài nhi giơ lên cao.
TruyenLau "Nhi tử của ta, sau này tên của ngươi là Chân Nguyệt, kế thừa hắc đao của phụ thân vĩ đại của ngươi, trở thành Đao Thánh mạnh nhất trên thế giới đi!"
"Oa!"
Bởi vì thật lâu không rửa chân, hương vị hơi nặng, Chân Nguyệt mới ra đời sùi bọt mép xỉu.
Mười năm sau.
Chân Nguyệt đã trở thành tiểu đại nhân, cầm đao đen vất vả tu luyện.
Chân Nguyệt làm theo ý của phụ thân, phải trở thành Đao Thánh mạnh nhất, đứng trên đỉnh cõi đời.
Mười năm sau là đại hội chơi đao thế gian, khi đó tất cả người chơi đao sẽ xuất hiện trên sân khấu, giành được hạng nhất là sẽ trở thành người mạnh nhất.
"Ta là mạnh nhất!"
Chân Nguyệt sắc mặt lạnh lùng, trong mắt lấp lóe tia sáng lạnh, móc một môn đao pháp ra khỏi ngực.
‘Đao pháp mạnh nhất tuyệt tình tuyệt nghĩa chém chết tất cả mọi người‘.
Tên của đao pháp này rất dài, Chân Nguyệt biết tên càng dài càng đại biểu đao pháp lợi hại. Theo như Chân Nguyệt biết thì chưa thấy đao pháp nào tên dài hơn đao pháp trong tay gã.
Môn đao pháp này là Chân Nguyệt vô tình lấy được, gã không nói cho ai, một mình tu luyện.
Phụ thân cụt tay lại gần hỏi:
"Nhi tử, tu luyện ra sao rồi?"
Chân Nguyệt nhẹ gật đầu, không nói gì, giấu đao pháp đi.
Chân Nguyệt nhớ nội dung trang thứ nhất của đao pháp.
Chặt đứt tất cả liên kết với bản thân.
Nên khi Chân Nguyệt nhìn phụ thân cục tay của mình thì trong mắt đã có sát ý.
"Mạnh lên, muốn trở nên càng mạnh mẽ hơn thì phải vứt bỏ hết thảy, không người có thể ngăn cản ta!"
Một tháng sau.
Trong phòng.
Máu chảy thành sông.
Xác chết khắp nơi, bộ dạng chết rất thảm, đều là một đao mất mạng.
Một thiếu niên cầm đao đen đứng trong vũng máu, máu tươi chảy dọc theo lưỡi đao nhỏ xuống đất.
Chân Nguyệt cúi đầu nói:
"Tuyệt tình tuyệt nghĩa, chặt đứt hết thảy là đao đạo mạnh nhất."
Chân Nguyệt chém chết phụ mẫu, thậm chí giết sạch người liên quan mình vì cắt đứt mọi thứ, đi lên con đường đao không ai ngăn được.
"Khụ khụ!"
Cách đó không xa, có một xác chết nằm trong vũng máu, nửa người suýt đứt lìa nhưng còn một hơi thở.
Đó là phụ thân của Chân Nguyệt, đối mặt cảnh này gã không giận chút nào, ngược lại rất là vui mừng.
"Chân nhi, ngươi khiến vi phụ rất vui, rất mừng. Tiếp tục, cứ tiếp tục đi như vậy, ngươi nhất định sẽ trở thành Đao Thánh mạnh nhất thế gian, đừng đi theo con đường xưa của vi phụ."
Gã nói xong tắt thở, chết thẳng cẳng.
Lại qua mười năm.
Chân Nguyệt tập trung tinh thần, ai liên quan đến gã đều bị giết.
Chân Nguyệt chém từ phương bắc sang nam, từ nam đến tây, từ tây qua đông.
Một đường chém chết, chém kinh thiên động địa, đao đen gia truyền bị chém cong vài lần, nếu gã không gặp đại tượng sư rèn lại đao đen chắc phải đổi đao vài lần.
"Quả nhiên, đao đạo là phải tập trung không phân tâm, tuyệt tình tuyệt nghĩa, ta đi con đường này mới thật sự là đao đạo."
Những người bị chém chết trên đường đi khiến Chân Nguyệt quá thất vọng.
Người thân, người nhà khỉ gì.
Còn có người buồn cười hơn, nhìn thấy môn nhân bị Chân Nguyệt chém chết thì ném đao không đánh nữa, cam nguyện trở thành phế nhân.
Chân Nguyệt tỏ vẻ khinh thường, một nhát đao chém hết.
Trận chiến đỉnh cao.
Đao Thánh được công nhận mạnh nhất thế gian bị Chân Nguyệt chém chết dưới đao.
Chân Nguyệt đứng trên đỉnh núi, ngửa mặt lên trời cười to, siêu hưng phấn nói:
"Ha ha ha ha, ta là mạnh nhất, ta là Đao Thánh, ta đi hai mươi năm rốt cuộc đi đến bước này!"
Người mạnh nhất vốn bị chém chết vẫn còn hơi thở:
"Ngươi không xứng là Đao Thánh."
Chân Nguyệt nhìn lại, cười lạnh:
"Ngươi được công nhận mạnh nhất, ta chém chết ngươi thì đương nhiên là Đao Thánh mạnh nhất, ngươi không phục cũng vô dụng."
"Mạnh nhất? Sao ta mạnh nhất được, Du Du sơn có người mạnh nhất, ngay từ đầu ngươi đã đi nhầm. Ta hiểu tại sao mười tám năm trước vị kia ở Du Du sơn nói lời như thế, trước kia không hiểu, giờ đã rõ. Điên cuồng theo đuổi đao đạo đại biểu cho si mê đao đạo, nhưng chưa chắc đao đạo thích ngươi si mê. Người trẻ tuổi, chơi đao không phải như vậy, ha ha ha ha ha ha!"
Nói xong người từng mạnh nhất thế giới tắt thở.
"Xì, ngu ngốc, Du Du sơn? Ta đi xem ai có khả năng này."
Mười năm sau.
Chân Nguyệt bỏ ra mười năm tìm kiếm Du Du sơn.
Mười năm qua Chân Nguyệt càng si mê đao đạo, thậm chí có thể từ bỏ sinh mệnh, từ bỏ hết thảy tôn nghiêm, cảm giác chính mình là đao, đao là mình.
"Du Du sơn."
Chân Nguyệt nhìn dãy núi liên miên, trăm hoa đua nở, lòng rực cháy ngọn lửa, nhấc chân bước vào trong đó.
Mục đích Chân Nguyệt đến đây rất đơn giản, chém chết cái gọi là mạnh nhất, vinh dự giành lấy danh hiệu Đao Thánh.
Một chỗ sơn cốc."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu