Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 437: KHOÁNG MẠCH NGUYÊN TINH

– Không có việc gì to tát cả. Chỉ là đệ tử ngoại môn nhất phẩm mà thôi, không đáng giá nhắc tới, tông môn cũng không biết có bao nhiêu đệ tử như này. Cho dù hắn có cáo trạng lên cũng không có việc gì. Đến cuối cùng tông môn sẽ vẫn giao cho ta đến điều tra, xử lý mà thôi. Đến lúc đó, ta nói cái gì thì sẽ là cái đó thôi.
– Lý đại nhân, nếu như chúng ta giết đệ tử kia thì sẽ có chuyện gì hay không?
Thanh niên mặc áo gấm hỏi.
Hắn cảm giác giết người diệt khẩu mới là phương án tốt nhất.
Lý An trầm mặc một lát, gật nhẹ đầu và nói:
– Vấn đề này nói lớn cũng không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ. Chủ yếu là chúng ta phải có kế hoạch chu đáo mới được. Dù sao nếu có đệ tử chết ở bên ngoài, Viêm Hoa tông cũng sẽ cử người điều tra. Cũng may nơi này chính là thành Nguyệt Sơn, núi non trùng điệp, chỉ cần sau khi giết người hủy thi, xử lý dấu vết cho tốt là được. Hơn nữa bình thường các đệ tử ra ngoài lịch luyện mấy năm sẽ không trở về, cũng không phải là không có, cho nên chuyện này cũng không có vấn đề gì lớn.
Thanh niên mặc áo gấm lập tức cười.
– Vậy là tốt rồi. Nếu như không phải cân nhắc đến người anh trai của Hoàng Thanh Hoa, ta đâu cần phiền phức như vậy.
Thành chủ thành Nguyệt Sơn lắc đầu, nói:
– Con trai, làm việc không thể lỗ mãng như thế, thành dân ở nơi này cũng không phải mù lòa. Nếu để người khác nghi ngờ mục đích của chúng ta thì mọi việc sẽ càng khó giải quyết.
– Vâng.
Lúc này, ở trong một ngôi nhà bình thường.
– Chân Sơn ca, ngươi có đau hay không?
Hoàng Thanh Hoa xoa thuốc cho đối phương, sau đó nghĩ đến sự kiện kia, nàng cực kỳ phẫn nộ, mắng:
– Bọn họ thật quá phận. Chẳng lẽ thành chủ mặc kệ sao?
– Hừ, theo ta thấy, hắn không phải là mặc kệ, mà là biết rõ nhưng không muốn quản, thậm chí có thể hắn chính là chủ mưu.
La Chân Sơn tức giận nói.
– Con gái, chúng ta phải làm sao mới ổn đây.
TruyenLau.com Mẹ của Hoàng Thanh Hoa lo lắng nói. Bây giờ con trai của thành chủ chỉ cho bọn họ có ba ngày thời gian. Bọn họ không biết phải làm sao bây giờ. Hơn nữa ngày cưới của hai nhà sắp đến, bọn họ biết chuyển đi đâu.
La Chân Sơn cố gắng chịu đựng đau đớn, ngồi dậy nói.
– Thanh Hoa, ngươi yên tâm. Ngày cưới của chúng ta sẽ bị không trì hoãn. Hiện tại, ta sẽ trở về thương thảo cùng cha ta. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sau khi xoa thuốc xong, La Chân Sơn liền vội vã trở về.
Bọn họ không thể để con trai của thành chủ tùy ý làm bậy. Chỉ 10,000 Viêm Hoa Tệ đã muốn mua lại cửa hàng này của bọn họ, hoàn toàn chính là ăn cướp, khinh người quá đáng.
Chủ sở hữu mảnh đất này chính là bọn họ.
Đây chính là quy củ mà Viêm Hoa Đại Đế đã từng lập xuống.
Bọn họ có được quyền sử dụng, cũng có quyền mua bán mảnh đất này, bất kỳ người nào cũng không thể ép mua ép bán. Website TruyenLau.com
– Mẹ, ngươi nói nếu như anh hai trở về, có thể để anh hai của giúp đỡ Chân Sơn hay không?
Hoàng Thanh Hoa lo nghĩ mà hỏi.
Mẹ của Hoàng Thanh Hoa lắc đầu, nói:
– Con gái, anh trai của ngươi chỉ là đệ tử ngoại môn mà thôi, còn kia chính là thành chủ. Chúng ta không đắc tội nổi, ngay cả anh trai của ngươi cũng không đắc tội nổi.
– Vậy phải làm thế nào bây giờ? Chân Sơn ca là người quật cường, không có khả năng chịu khuất phục. Nếu như bọn họ thật sự động thủ, ta sợ Chân Sơn ca sẽ xảy ra chuyện.
Hoàng Thanh Hoa cùng La Chân Sơn là thanh mai trúc mã. Vốn gia đình các nàng không bằng đối phương, nhưng bởi vì anh trai của Hoàng Thanh Hoa là đệ tử ngoại môn nhất phẩm của Viêm Hoa tông, cho nên cũng coi là môn đăng hộ đối.
Người nhà của La Chân Sơn cũng không có phản đối vì dù sao hai bên cũng quen biết đã lâu, cũng biết rõ nội tình của nhau.
Ba ngày sau.
Trên vách núi cheo leo.
Mấy bóng người đứng ở trên đỉnh núi, ngắm cảnh. Hoàng Phú Quý chỉ về phía xa nói:
– Sư huynh, các ngươi nhìn, đây chính là thành Nguyệt Sơn, quê hương của ta. Năm đó, ta xa nhà, bái nhập Viêm Hoa tông. Chỉ chớp mắt mà đã mấy năm rồi.
Lâm Phàm cười nói:
– Hoàng sư đệ, có phải đệ cảm thấy quê hương đang ở ngay trước mắt nên có chút vội vàng hay không?
– Đúng vậy, sư huynh. Cũng không biết em gái cùng mẹ ta bây giờ thế nào? Trước kia nhà ta nghèo quá. Vì muốn cho các nàng một cuộc sống tốt hơn nên ta mới đi tới Viêm Hoa tông. Sau đó, ta cũng dần dần cải thiện được tình huống trong nhà, từ đó ta đúng là cũng ít thời gian làm bạn với các nàng. Nhưng may mà ta em gái hiểu chuyện, chiếu cố mẹ ta để ta có thể an tâm tại Viêm Hoa tông.
Hoàng Phú Quý cảm thán. Nghĩ lại cảnh tượng trèo đèo lội suối, kinh lịch biết bao khổ cực rốt cục gia nhập Viêm Hoa tông, hắn cũng cảm thán rất nhiều.
Về sau cùng Lâm sư huynh không đánh nhau thì không quen biết, trở thành một thành viên của Vô Địch phong, biến hóa này thật đúng là quá lớn.
– Các ngươi cứ nhất định phải ngắm phong cảnh làm lãng phí không ít thời gian. Nếu như xuyên qua hư không, chúng ta đã sớm có thể tới nơi rồi.
Trên đoạn đường này, nếu Lâm Phàm mang theo bọn họ xuyên qua hư không, nhiều nhất nửa ngày là có thể đến. Nhưng bởi vì mấy người muốn vừa đi vừa ngắm cảnh nên hao phí không ít thời gian.
Nhưng có thể vừa đi vừa ngắm phong cảnh, cảm giác cũng không tệ.
Đứng ở trên đỉnh núi này, bọn họ đều có một loại cảm giác tựa như là mọi thứ đều trong lòng bàn tay.
– Đi, chúng ta đến thành Nguyệt Sơn thôi, nhìn xem quê hương của Hoàng sư đệ đến cùng là mỹ lệ bực nào.
Lâm Phàm bàn tay xòe ra, kéo mấy người Hoàng Phú Quý xuyên qua hư không.
Thành Nguyệt Sơn.
Chỗ cửa thành.
Khi mọi người chuẩn bị vào thành thì bị lính canh cửa ra vào cản lại.
– Mọi người giao nộp lệ phí vào thành, một người mười Viêm Hoa Tệ.
Một tên thị vệ mở miệng nói.
Hoàng Phú Quý sững sờ, nói:
– Thành Nguyệt Sơn lúc nào thì có lệ phí vào thành vậy. Hình như toàn bộ Viêm Hoa tông đều không có quy củ này mà.
Thị vệ không kiên nhẫn, nói:
– Giao nộp lệ phí thì mới được vào thành, không giao nộp mời rời đi.
Hoàng Phú Quý vốn định tranh luận cùng đối phương một chút, nhưng nghĩ đến người nhà còn ở bên trong, mà 60 Viêm Hoa Tệ cũng không là gì với hắn bây giờ, cho nên hắn nhanh chóng lấy tiền ra đưa cho lính canh rồi dẫn mọi người vào thành.
– Sư huynh, đi theo ta. Nhà ta ở ngay phía trước, rất nhanh là có thể tới."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu