Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 645: SƯ ĐỒ XUẤT THỦ, VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Cửa sơn môn Viêm Hoa tông.
Lại có hai vị đệ tử tiếp nhận trách nhiệm cao cả là canh gác cửa sơn môn.
"Sư đệ, đệ nhìn xung quanh đi, đó là hiểm địa Lâm sư huynh nhặt được đấy.
Đệ tử gầy yếu vẻ mặt hưng phấn nó
Sau này đệ tử trong tông chúng ta ra ngoài rèn luyện thì không cần phải chạy xa nữa, chỉ cần ra khỏi cửa tông môn là có thể đi rèn luyện rồi."
"Sư huynh, đây không phải là thứ Lâm sư huynh đoạt được từ Thánh Đường tông sao.
Sư đệ đứng cạnh mơ hồ hỏi."
Đệ tử gầy yếu trừng mắt nhìn sư đệ:
"Sai, hoàn toàn sai, sao lại gọi là đoạt, là do Lâm sư huynh nhặt được. Nếu không... Mấy tên ngu si bên Thánh Đường tông kia lại để cho Lâm sư huynh dễ dàng cướp mấy thứ đó về hay sao?"
Sư đệ nói:
"Nhưng mà mấy vị quân chủ của Thánh Đường tông không phải là tới tông môn muốn..."
"Muốn cái rắm, đó là Thánh Đường tông ức hiếp Viêm Hoa tông chúng ta, bị Lâm sư huynh của chúng ta trấn áp tại chỗ, dùng quả đấm nói cho bọn họ biết Viêm Hoa tông không phải nơi bọn họ tùy ý bắt nạt. Nhớ kỹ về sau đừng đi nói lung tung.
Đệ tử gầy yếu dặn"
"Dạ dạ, đệ hiểu."
Đột nhiên!
Trời đất phương xa dường như bị thứ gì đó phá vỡ có hai bóng người phát ra ánh sáng nhanh chóng lao tới.
Tốc độ cực nhanh khiến cho trên không như bị phân làm hai nửa.
"Lão sư, sắp chết rồi, cứu mạng với, có một lão biến thái khốn nạn muốn giết đồ đệ của người này."
TruyenLau Trong khoảnh khắc tiếng hô lớn vang lên, hắn thực sự chịu thua rồi. Cái lão đầu quái quỷ này thực sự biến thái, đuổi theo hắn cả một quãng đường dài từ Nhật Chiếu tông tới tận Viêm Hoa tông.
Dù hiện tại đã đến cửa tông môn mà lão cũng không dừng lại. Thật đúng là điên rồi.
"Nhóc con, đứng lại cho lão phu. TruyenLau.com
Thần Vân đuổi sát phía sau, nếu như cánh tay ông ta đủ dài có thể đã túm được tên nhóc này rồi."
"Thật sự là một lão điên."
Hắn không ngờ sức chịu đựng của lão đầu này mạnh như vậy, đuổi theo không ngừng nghỉ. Nếu không phải tốc độ chạy của hắn rất nhanh thì có lẽ đã bị bắt lại rồi.
Cũng may lão đầu này chí ít còn hơi tự mình biết mình, không dám phá hoại ở Viêm Hoa tông, nếu không... thế nào cũng phải cho đối phương biết sự lợi hại.
Website TruyenLau.com Thiên Không thành nổi bồng bềnh giữa không trung, trong chớp mắt có một bóng người xuất hiện, bay thẳng về phía tông môn.
"Đồ nhi, vi sư tới đây, chờ lâu như vậy rốt cuộc chờ tới lúc đồ nhi kêu vi sư tới cứu mạng rồi."
Thiên Tu mừng rỡ, trong nháy mắt cảm giác được sự hạnh phúc khi làm thầy.
Ông vẫn luôn chờ đợi khoảnh khắc như vậy.
Người làm thầy mong đợi nhất là cái gì? Không phải là mong đồ đệ lợi hại hơn mình, mà là khi đồ đệ gặp phải chuyện không giải quyết được sẽ gọi sư phụ ra bảo kê.
Chỉ là ông chờ mãi vẫn chờ không được, chỉ có thể trơ mắt nhìn đồ đệ từng bước trở nên mạnh mẽ, đến cuối cùng không cần bất kỳ một sự hỗ trợ nào, một thân một mình gánh vác một phương.
Bây giờ cơ hội đã tới khiến cho ông cực kỳ hưng phấn, có một cảm giác vui sướng khó nói thành lời.
Lâm Phàm thấy sư phụ tới thì lập tức thở phào nhẹ nhõm đi thẳng tới bên cạnh ông, chỉ về phía xa đằng sau:
"Sư phụ, lão đầu này khinh người quá đáng lắm, một mạch đuổi theo con từ tận Nhật Chiếu tông tới cửa tông môn vẫn chưa dừng, khiến con phải nhịn tiểu tới mức bàng quang sắp nổ tung rồi."
"Cái gì? Tên nào đáng ghét tới như vậy, ngay cả đồ nhi của lão phu mà cũng dám bắt nạt."
Thiên Tu nổi giận trừng mắt lạnh nhìn đằng xa. Ông thật sự muốn xem thử rốt cuộc là tên nào mà lại có gan bắt nạt đồ nhi của ông tới vậy. Mà tới khi thấy rõ người đuổi theo thì ông lại hừ lạnh một tiếng.
"Thần Vân, lão khốn nạn ông dám bắt nạt đồ nhi của ta, có phải là nghĩ Thiên Tu đây dễ bắt nạt đúng không?
Ông không ngờ rằng lại là người quen cũ, một cường giả của Thiên Tông điện."
"Thiên Tu đã lâu không gặp, cái tính khí của ông vẫn nóng nảy như vậy.
Thần Vân đại sư dừng bước, ánh mắt lướt qua Lâm Phàm một chốc rồi lại nhìn về phía Thiên Tu, mặt mày đầy ý cười nói."
"Ai thèm đã lâu không gặp với ông, ông bắt nạt đồ đệ của ta là có ý gì? Đồ đệ ta thiện lương, chính nghĩa, kính già yêu trẻ, người gặp người thích. Ông nói cho ta nghe rốt cuộc ông muốn làm gì?
Thiên Tu hừ lạnh nói một hơi."
Lâm Phàm ngẩng đầu ưỡn ngực vẻ mặt hưởng thụ. Sư phụ nói không sai, rất có đạo lý, không ai hiểu đồ đệ bằng sư phụ.
"Thiên Tu, đồ đệ này của ông phải quản giáo cho tốt mới được, nếu không... Sau này kiểu gì cũng gây ra họa lớn, đến lúc đó thì hối hận cũng không kịp đâu."
Thần Vân đại sư nhắc nhở. Ông ta đã nhìn ra, tên nhóc kia chính chúa gây chuyện.
Mặc dù tu vi hiện giờ không tệ nhưng nên nhớ nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên.
"Trời có sập xuống cũng có lão phu đỡ, cần gì lão mù như ông quan tâm.
Thiên Tu hừ một tiếng, không chừa chút mặt mũi nào cho Thần Vân đại sư. Chỉ cần đối phương nói một câu đã mạnh mẽ đáp trả lại."
Lâm Phàm kinh ngạc nhìn lão sư cảm thấy kỳ lạ. Lão sư nói thật khí phách, chẳng lẽ vừa được bổ sung sức mạnh hả?
"Ông...
Thần Vân đại sư bị Thiên Tu nói ngang cũng tức khí nói
Thiên Tu, lời lão phu nói đều là lời khuyên thật lòng, ông nên để tâm tới. Đồ đệ này của ông đi Nhật Chiếu tông gây sự, hủy lãnh thổ tông môn của người ta tạo thành tổn thất cực lớn. Nếu bây giờ cứ để nó tùy ý như vậy sau này có xảy ra chiến loạn thì cũng do một tay đồ đệ ông tạo thành."
"Sư phụ, đừng nghe lão già này nói mò, con không hủy cái gì cả chỉ tùy ý dạo phong cảnh ở bên đó thôi. Nhưng lão già này vừa tới một lời không hợp đã muốn bàn luận với con. Bàn luận không thôi thì không sao nhưng bên bọn họ có tới ba người, một người trong đó còn có Cơ Uyên. Con thấy tình huống không đúng nên bắt buộc phải ra tay. Nào ai ngờ, lão già gian xảo này còn ác hơn cả con đánh thẳng một chưởng xuống dưới làm tan nát một ngọn núi của Nhật Chiếu tông. Trong ngọn núi đó có thể có vô số sinh mạng nhỏ đang sinh sống đó. Con thật sự rất đau lòng."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu