Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 279: CÁI NÀY CŨNG CÓ THỂ CHÍNH LÀ NGUYÊN DO ĐI


Không có để ý đến tên Võ Tư Minh kia nữa, Lâm Phàm đi về phía trước. Thế nhưng mà khi hắn vừa định nhấc chân, lại có một cánh tay thò ra, bắt lấy cổ chân của hắn.
– Van cầu ngươi, giết ta đi.
Thanh âm rất nhẹ, là giọng nữ, nhưng mà trong thanh âm tràn đầy sự tuyệt vọng.
Lâm Phàm cúi đầu. Một cô gái có mái tóc đen nằm sấp nơi đó. Cánh tay mảnh khảnh thò ra từ trong lồng giam, bắt lấy cổ chân của hắn. Nhìn qua rõ ràng nàng ta rất suy yếu, nhưng mà khí lực của cánh tay này lại rất lớn.
– Ngươi tên là gì?
Lâm Phàm dò hỏi.
– Van cầu ngươi, giết ta đi.
Nàng vẫn chỉ nói một câu kia và vẫn như cũ toát lên vẻ tuyệt vọng.
Lâm Phàm không biết nữ tử này đã phải chịu đựng đả kích đến mức nào, vậy mà hiện tại chỉ một lòng muốn chết. Chuyện này khiến cho hắn rất nghi hoặc. Sinh mệnh là thứ rất quý giá, chỉ có còn sống mới có thể còn có hi vọng.
– Ai!
Võ Tư Minh thở dài, nói:
– Nếu như có thể, hi vọng ngươi có thể cho nàng thống khoái* ( ý nói một đao xử lý cho nhanh). Đây không phải là trừng phạt đối với nàng, mà là một loại giải thoát.
– Ngươi biết nàng là ai?
TruyenLau.com Lâm Phàm nhìn về phía Võ Tư Minh, vẻ mặt nghi hoặc giống như là đang dò hỏi.
Võ Tư Minh gật đầu. Nguyên bản hắn cũng không muốn nói chuyện cùng Lâm Phàm. Nhưng mà hắn phát hiện nam nhân này không giống như là hạng người mà mình suy nghĩ vậy, cho nên mới nguyện ý nói nhiều như vậy.
– Nàng gọi là Cơ Nguyệt Không, là thành viên của một tổ chức ẩn nấp tại Nhật Chiếu tông. Tại thành Bất Lạc, nàng bị đệ tử của Nhật Chiếu tông bắt được, sau đó bị lột sạch quần áo mang đi khắp toàn thành, rồi còn gặp phải những chuyện mà ngươi không có cách nào tưởng tượng. Đối với nàng, giải thoát có lẽ chính là tốt nhất.
Sau khi nói xong, năm ngón tay của Võ Tư Minh nắm chặt lại, nghiến răng nói:
Nguồn copy từ TruyenLau.com – Bọn súc sinh này không có kẻ nào đáng sống cả.
– Giết ta…
Lâm Phàm nhíu mày.
TruyenLau.com Sau đó, hắn vươn tay mở cửa sắt ra, đi đến bên người nữ tử kia. Bàn tay nắm lấy cái cằm của đối phương rồi hắn bình tĩnh nói:
– Nhìn ta…
Khuôn mặt thanh tú nhưng mà hai con ngươi lại như vô hồn tựa như là nàng đã không quan tâm đến tất cả mọi thứ chung quanh. Vẻ tuyệt vọng thậm chí đều đã truyền ra, kém chút nữa là có thể ngưng tụ thành thực chất.
– Van cầu ngươi, giết ta đi.
Cơ Nguyệt Không một mực lặp lại câu nói này.
– Ngươi muốn giải thoát sao? Chuyện này rất đơn giản, ta chỉ cần nhẹ nhàng bóp một cái là có thể khiến cho ngươi chết ngay. Một cái chết không có đau đớn. Nhưng mà hành vi này chỉ cho thấy ngươi đang sợ hãi mà thôi, muốn hi vọng sao? Ta có thể cho ngươi hi vọng.
Lâm Phàm nói khẽ, ngón cái nhẹ nhàng lướt qua môi của đối phương.
– Hi vọng sao?
Cơ Nguyệt Không ngây người, nói:
– Không có hi vọng. Ta đã không còn là mình. Hiện tại ngay cả ta còn chán ghét bản thân nữa. Tất cả mọi người sẽ ghét bỏ, xem thường ta.
– Đây chỉ là sự nhu nhược đang chi phối nội tâm của ngươi mà thôi. Sẽ có người không ghét bỏ ngươi, không xem thường ngươi tỉ như ta hoặc tỉ như tên Võ Tư Minh kia. Hơn nữa ngươi không muốn báo thù sao?
Lâm Phàm dịu dàng nói tựa như là đang dẫn dụ.
– Báo thù sao?
Cơ Nguyệt Không cúi đầu, nói:
– Ta còn có năng lực để mà báo thù sao? Ta…
Lâm Phàm đứng lên, vươn tay, nói:
– Nhìn ta! Tin tưởng ta! Ta có thể cho ngươi một cuộc sống mới. Nếu như bây giờ ngươi đặt tay lên lòng bàn tay ta, vậy thì ngươi sẽ không còn là ngươi của trước kia mà là một con người hoàn toàn mới.
– Lúc gặp thống khổ, tra tấn, chỉ có kẻ yếu mới có thể nghĩ đến cái chết. Mà cường giả chân chính sẽ tìm cách dục hỏa trùng sinh, biến thống khổ mà mình đã từng chịu đựng thành động lực để tiến lên.
Cơ Nguyệt Không ngẩng đầu. Hai con ngươi vô hồn nhìn về phía nam nhân ở trước mặt này, thật lâu vẫn không có hoàn hồn. Trong đầu của nàng vẫn vang lên câu nói của Lâm Phàm.
Lâm Phàm thản nhiên nhìn đối phương. Hắn chỉ vươn bàn tay ra rồi không nói thêm gì nữa, mặc cho Cơ Nguyệt Không lựa chọn.
Lúc này, Cơ Nguyệt Không cảm thấy tựa như là một bàn tay xuyên thấu tầng tầng bóng tối đến trước mặt của nàng.
Nàng biết nếu mình bắt lấy bàn tay kia thì bản thân có thể rời khỏi chỗ tối tăm này và tiến vào trong một vùng bóng tối khác. Nhưng mà thế thì sao.
Bàn tay của Cơ Nguyệt Không đặt lên trên lòng bàn tay của Lâm Phàm.
Lâm Phàm cười. Hắn có cảm giác giống như là mình rất có tâm đắc đối với phương diện thuyết phục người khác.
Lúc này, Cơ Nguyệt Không quỳ một chân trên đất, nói:
– Đại nhân, xin ngài ban tên mới cho ta.
Lâm Phàm sửng sốt. Ban tên cho là thế nào? Chuyện này đúng là điểm yếu của mình, Nhị Cẩu Đản ư? Lắc lắc đầu, nếu mà mình nói ra tên như thế, có lẽ cô nàng này sẽ lập tức nhào lên cắn mình mất.
– Tuyệt vọng đến hi vọng sao?
Lâm Phàm trầm mặc, nói:
– Vậy ta sẽ gọi ngươi là Vọng Hi.
Vọng Hi phủ phục ở tại trước mặt Lâm Phàm, nói:
– Sau này, ta sẽ là Vọng Hi. Ta nguyện trở thành một lưỡi dao sắc bén ở trong tay đại nhân, vĩnh viễn không phản bội. Xin đại nhân cho phép người bẩn thỉu như ta đi theo bước chân của ngài.
Lâm Phàm cũng cảm thấy không giải thích được. Hắn chỉ không muốn nhìn thấy một sinh mệnh trở nên sa sút tinh thần như vậy mà thôi, không ngờ đối phương lại muốn trở thành cái bóng hoặc là lưỡi dao của mình.
Nhìn ánh mắt của đối phương, hắn biết nếu mình cự tuyệt như vậy đối phương sẽ một lần nữa trầm luân vào trong bóng tối.
Nhưng mà thực lực của người này thật sự là quá yếu, muốn trở thành lưỡi dao của mình, khả năng cực cao là sẽ trở thành một lưỡi đao gãy.
Nhưng… Thôi.
– Được.
Lâm Phàm nói khẽ.
Vọng Hi cúi đầu. Hai con ngươi nguyên bản vô hồn lại tản ra ánh sáng. Nhưng mà trong tia sáng này, ngoại trừ đại nhân ở trước mắt thì không có tồn tại bất kỳ tình cảm gì khác.
Võ Tư Minh há to miệng, Hắn không rõ là đã xảy ra chuyện gì.
Nam nhân kia vì cái gì chỉ nói mấy câu lại tạo thành ảnh hưởng lớn đối với người tuyệt vọng kia như thế."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu