Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 325: CÁI NÀY VỀ SAU ĐỂ NGƯỜI TA CÒN CHƠI THẾ NÀO


– Lão sư, đây là bảo bối gì vậy? Sao mà nó lại tản ra khí tức rét lạnh thấu xương như thế? Không gian chung quanh giống như là bị đóng băng lại rồi.
Tầm mắt của Lâm Phàm còn không phải quá cao. Hắn cũng chưa từng thấy qua bao nhiêu thiên tài địa bảo chân chính. Lần này lão sư khiến cho hắn cảm giác mình đúng là một gã nhà quê chưa trông thấy việc đời.
Trước mắt, một viên băng tinh nổi bồng bềnh giữa không trung. Trên băng tinh này có một con rồng thủy tinh nhỏ đang lượn vòng, phun ra nuốt vào từng tia hàn ý khiến cho hàn khí đóng băng không gian trong phạm vi nhỏ.
Mà trong băng tinh này giống như là có cả một cái thế giới băng tuyết. Thật sự là rất thần kỳ!
Thiên Tu cười nói:
– Đây là thứ ở trên người của Băng Thiên Ma Long ở Nam Vực Băng Cốc. Thực lực của Băng Thiên Ma Long này rất ghê gớm. Cách một trăm năm, nó sẽ chảy một giọt nước mắt, sau đó nước mắt sẽ ngưng tụ thành băng tinh như này. Trong này ẩn chứa uy thế của Băng Thiên Ma Long kia còn có đặc tính đóng băng này nữa, cho nên viên băng tinh này có thể được coi là thiên tài địa bảo đỉnh cấp.
– Vậy quan hệ của lão sư cùng Băng Thiên Ma Long kia rất tốt sao? Đồ tốt bực này hắn cũng có thể bỏ được.
Lâm Phàm nghi ngờ hỏi. Hắn có thể cảm giác được sức mạnh trong viên băng tinh này khủng bố đến cực điểm.
Thiên Tu vuốt râu, lạnh nhạt nói:
– Đây là chuyện đương nhiên. Lúc tuổi còn trẻ, vi sư cũng đã tu luyện ở Nam Vực Băng Cốc trong một thời gian. Quan hệ của ta cùng con rồng này rất tốt, khi lão sư đi lấy viên băng tinh này, lão rồng già kia cực kỳ hưng phấn, hai tay dâng lên thậm chí còn muốn giữ lão sư ở lại chơi thêm mấy ngày nữa. Nếu như không phải vội vã đi tìm tài liệu tiếp theo, vi sư chỉ sợ sẽ cùng lão rồng này ôn chuyện một phen.
Lâm Phàm quan sát biểu lộ của lão sư khi nói chuyện. Trông lão sư rất là tự nhiên, không giống như là có chuyện gì ẩn tàng khiến cho trong lòng của hắn cũng tin tưởng năm, sáu phần. Nguồn copy từ TruyenLau.com
– Lão sư, xem ra lần sau ta có đi Nam Vực Băng Cốc mà gặp được vị Băng Thiên Ma Long này, con khẳng định sẽ đến bái phỏng một chút. Nếu như báo tên của lão sư ra, nói không chừng con còn có thể được vị tiền bối kia nhiệt tình tiếp đãi.
Lâm Phàm vừa cười vừa nói.
Thiên Tu cười không lộ răng, nói:
– Ừm, đây là tự nhiên. Nhưng nơi đó khí hậu phi thường quỷ dị, cho dù là vi sư cũng không chịu được lâu. Hiện giờ thực lực của ngươi còn thấp, cũng đừng đi đến chỗ kia để chịu tội.
Vừa dứt lời, ông liền khoát tay, hiển nhiên là không muốn nói thêm về việc này nữa. Lúc này lại có một giọt máu tươi tản ra uy thế cuồng bạo trôi nổi, bồng bềnh ở giữa không trung. Website TruyenLau.com
Giọt máu này nhỏ như là một hạt gạo nhưng lại vô cùng loá mắt. Ở phía trên giọt máu có hư ảnh của một con yêu thú cuồng bạo, đứng ở giữa thiên địa, uy vũ, bá đạo.
– Đây là một giọt tâm huyết của Hoang Cổ Hung Viên. Tâm huyết của yêu thú cũng giống với tinh huyết của võ giả chúng ta. Năng lượng ẩn chứa trong này mặc dù không lớn nhưng lại có thể chiết xuất huyết mạch để người ta có được huyết mạch thuần chính Hoang Cổ Hung Viên.
Thiên Tu nói.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Lâm Phàm nói:
– Lão sư, ngài lấy giọt máu này ở đâu vậy? Chẳng lẽ cũng lại là bằng hữu của người đưa cho sao?
Thiên Tu gật đầu, nói:
– Nói không sai, vi sư có quan hệ rất tốt cùng với bộ tộc Huyết Nhãn Ma Viên. Vừa vặn đợt này bọn họ có một con non thực hiện nghi thức tiếp nhận truyền thừa, vi sư đi qua lấy một chút. Đây cũng không phải là việc gì khó khăn cả.
– Huyết Nhãn Ma Viên sao?
Lâm Phàm nghe được bốn chữ này, lập tức nghĩ đến con Huyết Nhãn Ma Viên mà hắn đã từng nhìn thấy kia. Đây chính là người quen cũ. Không ngờ quan hệ giữa lão sư cùng bộ tộc Huyết Nhãn Ma Viên lại tốt đến như vậy.
Sau đó Thiên Tu lại lấy ra mấy món thiên tài địa bảo nữa, vừa nhìn qua là Lâm Phàm cũng biết chúng cực kỳ phi phàm.
– Đồ nhi nhìn kỹ! Hiện tại, vi sư muốn luyện chế lại binh khí cho ngươi. Pháp bảo chân chính muốn hoàn thành không chỉ cần có những thiên tài địa bảo này làm tài liệu luyện chế mà còn cần dung nạp Thiên Địa pháp tắc.
– Thiên Hỏa lên.
Thiên Tu khoát tay. Trong hư không đột nhiên có một ngọn lửa ngập trời xuất hiện.
Ngọn lửa này không phải bình thường, cho dù là Thanh Uyên Địa Hỏa đều khó mà có thể so sánh, thậm chí có thể nói là như tiểu vu gặp đại vu.
Lâm Phàm lấy Thiên Hà Vương Đỉnh ra, dùng Thanh Uyên Địa Hỏa nhóm lửa, sau đó nhanh chóng nhảy vào, vừa thoải mái ngâm suối nước nóng đồng thời quan sát lão sư luyện khí.
Hắn thề nhất định phải học được luyện khí, cảm giác sau này sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.
Nhưng hết thảy mọi thứ cũng phải nhìn xem hệ thống rút thưởng có ra lực hay không? Nếu như rút được bí kíp luyện khí thì sẽ giảm bớt cho hắn không ít công phu.
Về phần luyện đan, có con ếch xanh kia rồi, mình cũng không cần vội vã như vậy. Mà cũng không biết con ếch xanh kia tu luyện thế nào, không biết đã đột phá đến Thiên Cương cảnh hay chưa?
Nếu sống mấy chục nghìn năm, lại bị người đánh vào trong cơ thể của một con ếch xanh, khẳng định sẽ rất nhiều pháp môn tăng cao tu vi đi.
Khi luyện khí, Thiên Tu rất nghiêm túc.
Tu vi của hắn mặc dù cường đại nhưng mà luyện chế pháp bảo cũng cần cực kỳ nghiêm túc. Dù sao mỗi một pháp bảo đều không phải luyện chế là lập tức có thể thành công.
Nhưng vì muốn biểu hiện ở trước mặt đồ nhi một phen, Thiên Tu quyết định xuất ra toàn bộ thực lực, muốn luyện chế thành công.
Nhưng khi nhìn thấy đồ nhi nhàn nhã ngâm mình ở trong Thiên Hà Vương Đỉnh, ông cũng không biết là nên nói cái gì.
Chẳng lẽ tên đồ đệ này không thể nghiêm túc nhìn lão sư luyện khí sao?
– Đồ nhi, luyện chế binh khí bình thường thì đơn giản nhưng muốn luyện chế pháp bảo thì không còn dễ dàng như vậy nữa. Nếu Luyện khí sư không phải là Thiên Cương cảnh tầng năm, lĩnh ngộ Thiên Địa pháp tắc thì không thể luyện chế thành công.
Lúc này, chỉ thấy năm ngón tay của Thiên Tu làm động tác vồ lấy. Hư không đột nhiên sôi trào. Từ nơi sâu xa có vô số pháp tắc hiển hiện. Đây là pháp tắc mà chỉ cường giả mới có thể lĩnh ngộ được.
– Đồ nhi, hiện tại thiên tài địa bảo không đủ, chỉ có thể dung nạp một pháp tắc, ngươi muốn pháp tắc gì?
Vẻ mặt của Thiên Tu vẫn rất nghiêm túc tựa như là không thể lơi lỏng.
– Lão sư, con muốn pháp tắc mạnh nhất.
Lâm Phàm hét lên. Hiện tại, hắn cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho khiếp sợ. Thật sự là quá kinh người! Thực lực của lão sư rốt cuộc là cường hãn cỡ nào, vồ một cái là có thể hấp dẫn pháp tắc tới đây."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu