Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 684: HÔM NAY AI CŨNG ĐỪNG NGHĨ ĐƯỢC YÊN ỔN

"Quá yếu."
Bán Thần không phải dễ dàng chém giết như vậy, mà Lâm Phàm cũng không muốn giết Chế Tài, đây chính là người dùng để thử nghiệm Luân Hồi, nhìn tình huống bây giờ hiển nhiên là hiệu quả không tồi, khiến cho hắn tiếp tục gieo rắc tại họa cho Thánh Đường Tông một cách thật tốt.
"Chế Tài!"
Đán Ác Quân Chủ kinh hãi, không nghĩ tới thực lực Lâm Phàm cường hãn đến như vậy, một chiêu liền hạ gục Chế Tài, đây là thực lực mạnh cỡ nào vậy.
"Ha ha ha!"
Lâm Phàm cười to:
"Những tên như này yếu quá, ta chỉ muốn nói với các ngươi, gọi người mạnh nhất ra đây."
Ầm! Ầm!
Lấy Lâm Phàm làm trung tâm, một đạo ánh sáng sức mạnh phóng thẳng lên trời, ánh sáng kia giống như chất lỏng nhưng đó là sức mạnh kết tinh, khí tức cuồn cuộn khuếch tán ra. Năm vị quân chủ đều kinh hãi, khí thế kia thật sự là quá mạnh khiến cho người ta khó mà ngăn cản được.
Lâm Phàm nhấc chân, vừa sải bước, trong không gian, xuất hiện mấy thân ảnh.
"Chích Diệu, cẩn thận!"
Đán Ác Quân Chủ kinh sợ nhưng cũng đã muộn rồi. Một tiếng kêu thảm thiết vang lên. Lâm Phàm cầm chặt hai tay của Chích Diệu Quân Chủ, đột nhiên kéo mạnh, phốc một tiếng, trực tiếp kéo đứt hai tay, sau đó một cước đạp vào lồng ngực. Thân thể Chích Diệu Quân Chủ đột nhiên rơi xuống đất, mặt đất không chịu nổi một kích này, nhanh chóng vỡ ra, tạo nên một hố sâu lớn.
"Hai người!"
Đôi mắt của hắn lập lòe ánh sáng đỏ thẫm, sau đó nhìn chằm chằm vào Lôi Đình Quân Chủ.
Lôi Đình Quân Chủ run lên, thế nhưng lúc kịp phản ứng lại thì Lâm Phàm đã xuất hiện ở trước mặt:
"Ngươi rất yếu."
"Hỗn trướng!" TruyenLau.com
Lôi Đình phẫn nộ, Vạn Đạo Lôi Đình cuồn cuôn tuôn trào, lập tức bao vây Lâm Phàm, hình thành lên một thế giới Lôi Đình to lớn. Có điều đột nhiên ở giữa Lôi Đình nứt ra một khe hở, một cỗ sức mạnh cuồn cuộn đột nhiên đánh vào người Lôi Đình. Mười ngón tay Lâm Phàm hợp lại, một kích mạnh mẽ đánh xuống, đánh Lôi Đình Quân Chủ rơi xuống, máu tươi ào ào tuôn ra, giống như Chích Diệu Quân Chủ rơi xuống mặt đất.
"Mạnh thật!"
Đây là lần đầu tiên Lôi Đình Quân chủ cảm thấy bất lực như vậy, đối phương rõ ràng còn chưa đạt đến Bán Thần, sao lại có thể mạnh đến như vậy.
Tuy nhiên lúc này, mắt ông ta nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón tay của Chích Diệu Quân Chủ, trong lòng cảm thấy khó chịu, chật vật bò qua, nằm cùng với Chích Diệu, ngón tay chậm rãi di chuyển lên, khoác lên cánh tay đã gãy của Chích Diệu quân chủ, giống như là quan tâm nhưng thật ra là muộn trộm đồ, dù là bị đánh thành dạng này nhưng cũng không thể ngăn cản.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Các đệ tử Thánh Đường Tông, mở to hai mắt nhìn, không dám tin những gì trên không trung, bọn họ không thể tưởng tượng nổi sáu vị quân chủ đều bị đánh một nhát liền ngoẻo, ngay cả một chút phản kháng cũng không có. Tên này sao có thể mạnh như vậy.
Lâm Phàm chuẩn bị tiếp tục động thủ, một tiếng hét phẫn nộ truyền đến.
"Ngươi, tên tiểu tử này, đừng quá trớn."
Lập tức một cỗ sức mạnh kinh khủng từ sau lưng ập đến. Lâm Phàm không do dự, nhanh chóng xoay người lại, đấm một quyền.
Ầm!
Nguồn copy từ TruyenLau.com Nắm đấm va chạm, sinh ra cỗ sức mạnh khổng lồ gây chấn động, khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
"Thì ra là bà."
Lâm Phàm thấy rõ người tới, hóa ra là Thiên Dụ Quân Chủ. Thiên Dụ Quân Chủ với vẻ mặt tức giận nói:
"Tiểu tử, người quá càn rỡ, lão nương nhịn ngươi lâu rồi đó."
"Ngực to thật đấy, có thể cho ta đánh một quyền chứ?"
Lâm Phàm hỏi.
"Láo xược!"
Lập tức, thân ảnh của hai người biến mất trong nháy mắt, nhưng mỗi tích tắc, không gian đều sẽ chấn động, mà mỗi lần như vậy, đều xuất hiện lực xung kích lớn. Xung kích đó khiến mặt đất vỡ ra, không gian cũng rung chuyển, sinh ra sức mạnh lớn, đến cả Bán Thần cũng không thể nào chống đỡ được.
"Thiên Dụ Chân Quyền!"
Đột nhiên, xuất hiện thân ảnh của Thiên Dụ Quân Chủ, đấm một quyền, Thánh Ca Thiên Địa vây quanh, thân thể Lâm Phàm đột nhiên rơi xuống va chạm mạnh với mặt đất. Xung kích cường đại như vậy, hơn nữa lại có tính chất hủy diệt, trong nháy mắt mặt đất chia năm xẻ bảy, vô số đá vụn bay lên, hình thành một hố sâu lớn.
"Kết thúc rồi à?"
Đán Ác Quân chủ tập trung nhìn, không hề chủ quan.
"Tiểu tử, ngươi thật là không biết sống chết, đệ tử có một người chết, mà cũng dám đến Thánh Đường Tông gây sự, ngươi thật sự cho rằng không ai có thể trị được ngươi hay sao?"
Thiên Dụ Quân Chủ lơ lửng trên không, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, tiểu tử quá càn rỡ với bà rồi, không biết tôn trọng ai.
"Ha ha ha!"
Đột nhiên, trong hố sâu, Lâm Phàm đứng lên, quay đầu lại, phun ra một ngụm máu tươi.
"Rất lợi hại, tuy nhiên có thể lợi hại hơn nữa hay không, ta bây giờ cảm thấy rất hưng phấn."
"Nhiên Thiêu!"
Lập tức, Ngũ Hành Nghịch Thần Nhiên Thiêu Thọ Mệnh bên trong cơ thể giống như một thứ hư ảo trực tiếp rút ngắn nhưng rất nhanh lại khôi phục nguyên dạng.
"Hôm nay lão tử bằng bất cứ giá nào, nếu không giao người ra, đừng ai nghĩ được yên ổn, thân là sư huynh thì phải làm chủ cho sư đệ."
"Vô Song!"
Vừa dứt lời, trong mắt Lâm Phàm có ngọn lửa đang cháy hừng hực, thân thể phun trào ra sương mù màu trắng, quấn quanh thân mình.
Răng rắc! Răng rắc!
Đây là âm thanh giãn nở, thân thể dang bình thường đột nhiên cao lên, đây là trạng thái tăng lên mà theo sự cao lên của thân thể, như rồng đen cuồng dại không ngừng dài ra.
Bên trong bụi bặm, mặc dù không nhìn thấy rõ thân ảnh, nhưng loáng thoáng thấy có hai ngọn lửa không ngừng cháy. Thiên Dụ Quân Chủ cũng cảnh giác hơn, bà cảm giác cỗ khí tức của tên tiểu tử này lại mạnh lên nữa rồi, càng lúc càng mạnh hơn.
Lạch cạch!
Bụi bặm tan đi, Lâm Phàm giẫm trên mặt đất, ngẩng đầu, cặp mắt kia làm cho người ta cảm thấy sợ hãi.
"Bây giờ có thể bắt đầu tiếp tục."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu