Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 467: LỰC ĐẾ CHI CHỦ

Về phần lần trước Huyết Luyện Tôn Giả đi Viêm Hoa tông cướp người, hắn cũng tổn thất không ít, chịu đựng nguy hiểm cực lớn mới có thể an toàn rút lui.
Kẽo kẹt!
Cửa đá trong phòng hội nghị bị đẩy ra. Một bóng người khổng lồ đứng ở chỗ đó, hoàn toàn che đậy ánh sáng bên ngoài lại. Trong bóng đêm, chỉ có một đôi mắt tản ra hào quang chói sáng như là dã thú.
– Một con châu chấu nhảy nhót lung tung cũng khiến cho các ngươi bó tay bó chân như vậy hay sao? Ta đi.
Thanh âm to, nặng nề truyền đến.
Đám người quay đầu, nhìn về phía bóng người đứng ở chỗ cửa đá kia.
– Lực Đế Chi Chủ!
Nhìn người tới là ai, trong lòng những cao tầng này cũng thầm giật mình. Bởi vì bọn họ cũng không ngờ Lực Đế Chi Chủ lại xung phong muốn đi.
Lực Đế Chi Chủ này là một trong những Hộ Giáo Pháp Vương của Thiên Thần giáo, sức mạnh cường hãn có thể xưng thứ nhất. Chỉ dựa vào sức mạnh thuần túy nhất, nơi này không người nào có thể so sánh với hắn. Thậm chí ý chí chiến đấu cùng sự điên cuồng của hắn càng khiến cho mọi người đều cảm thấy e ngại.
– Hừ, thật là khiến cho bản đế thất vọng. Chiến đấu là chuyện rất vui thích mà các ngươi lại e ngại như thế, thật đúng là khiến cho người ta thất vọng. Ta đã sớm nghe nói đến đại danh của phong chủ của Vô Địch phong rồi. Kẻ này có thể đào thoát từ trong tay Huyết Luyện Tôn Giả, xem ra là cũng có chút bản sự. Ta ngược lại muốn xem xem kẻ này có thể tiếp được một quyền của ta hay không?
Lực Đế Chi Chủ đứng ở nơi đó, sau đó xoay người, đi về phương xa.
Cửa đá chậm rãi đóng lại.
Một tên nam tử mặc áo choàng màu đen vươn tay, xóa tên của Lâm Phàm trên danh sách tất sát đi.
– Kẻ này đã chắc chắn phải chết rồi.
Đám người gật đầu, đồng ý với nhận xét này. Lực Đế đã ra tay, nếu như kẻ này còn có thể sống sót… Không, tuyệt đối không có khả năng sống sót.
Bởi vì Lực Đế chính là chiến đấu cuồng nhân, không người nào có thể đào thoát từ trong tay hắn. Đọc truyện tại TruyenLau.com
– Nữ nhân phản bội giáo ta vẫn ở tại thành Ngũ Chỉ, chúng ta nên làm cái gì?
– Việc này cần cẩn thận bàn bạc. Dù sao thành Ngũ Chỉ ở quá gần Viêm Hoa tông, nếu như chúng ta tùy tiện ra tay, hậu quả khó mà lường được.
– Trải qua chuyện này, giáo đồ của Thiên Thần giáo ta muốn tiếp tục ẩn nấp tại thành Ngũ Chỉ thì quá khó khăn. Thật sự là ghê tởm, Lâm Phàm kia nhiều lần phá hỏng đại sự của giáo ta. Chưa trừ diệt hắn thì khó mà xả được cơn hận trong lòng chúng ta.
Lâm Phàm đã rời xa Viêm Hoa tông, thành trì mà hắn đi ngang qua càng không ít, đồng thời hắn cũng đã giải quyết không ít giáo đồ của Thiên Thần giáo.
– Hazz. Thật sự là đáng tiếc. Thực lực mạnh lên cũng là một chuyện đau đầu, vô địch thật tịch mịch. Website TruyenLau.com
Đã từng có lúc, những giáo đồ này sẽ khiến cho máu tươi trong cơ thể mình sôi trào lên. Nhưng mà bây giờ, bọn chúng đã là bị mình nghiền ép dễ dàng, hoàn toàn khiến cho người ta không dậy nổi một chút ý chí chiến đấu nào.
– Ta đi ra ngoài là muốn tiêu trừ cảm xúc tự mãn trong lòng mình cơ mà. Ông trời ơi, ông có thể cho ta một cơ hội hay không?
Hắn đứng ở giữa hư không, trong lòng khó chịu. Cảm xúc tự mãn này như mọc rễ ở trong lòng hắn vậy, dù là hắn có tự sát cũng khó có thể tiêu trừ loại cảm giác này. Thật khiến cho người ta cảm thấy không dễ chịu. Website TruyenLau.com
Bỗng nhiên, ở phương xa, có tiếng vang truyền đến.
Lâm Phàm cúi đầu nhìn qua. Thì ra là có mấy con non của Thiên Yêu Hồ tộc đang chạy trong rừng rậm.
– Đây chính là Thiên Yêu Hồ tộc sao?
Lâm Phàm giơ tay lên, bắt lấy một con Thiên Yêu Hồ tộc non.
Trong khoảng thời gian này, bởi vì tỷ tỷ hoá hình thành công, Tiểu Trí cảm thấy rất vui vẻ. Hôm nay, hắn cùng đám bạn chạy ra ngoài chơi. Nhưng mà khi hắn đang vui sướng chạy trước đám bạn đột nhiên, thân thể không bị khống chế trôi nổi lên khiến cho hắn hốt hoảng, bốn chân cũng quơ loạn.
Nhìn thấy Tiểu Trí bị nhân loại bắt được, đám Thiên Yêu Hồ tộc còn lại cũng vội chi chi một tiếng rồi nhanh chóng chạy về phương xa.
– Thả ta ra! Mau buông ta ra!
Tiểu Trí sợ hãi gào thét.
– Tiểu gia hỏa đừng độn, để ta kiểm tra đã nào.
Lâm Phàm nắm Tiểu Trí trong tay, đẩy ra hai chân ra.
– Nguyên lai là một con đực.
– Không cần.
Tiểu Trí cảm giác mình bại lộ, lập tức bối rối nói:
– Nước tiểu tập kích.
Cái vật nhỏ kia đột nhiên dựng thẳng lên, một dòng nước phun tới Lâm Phàm.
– Hả?
Lâm Phàm sững sờ. Cương khí nhanh chóng tạo thành một quả cầu ánh sáng bao phủ Tiểu Trí lại, nước tiểu lập tức bị bắn ngược vào Tiểu Trí.
Khụ khụ!
Tiểu Trí ho khan. Hắn bị sặc bởi nước tiểu của mình.
– Xin đại nhân thủ hạ lưu tình.
Đột nhiên, từ phương xa, mấy bóng người lao tới.
Nghe mấy con non kia báo cáo có nhân loại tới bắt Tiểu Trí lại, cường giả của Thiên Yêu Hồ tộc cũng đều vội vàng chạy đến.
Lúc này, Lâm Phàm đang đánh giá những Thiên Yêu Hồ tộc ở trước mắt này. Cũng giống như Mị Nhi, ngoại trừ lỗ tai là tai cáo thì hình dáng đều tương tự với nhân loại.
– Xin hỏi đại nhân có phải là đệ tử Viêm Hoa tông hay không?
Đại trưởng lão của Thiên Yêu Hồ tộc dò hỏi.
Mị Nhi trong tộc bọn họ đã kết thành bạn lữ với Đạo Thiên Vương của Viêm Hoa tông cho nên bọn họ tự nhiên cũng không cảnh giác đối với đệ tử Viêm Hoa tông.
– Anh rể của ta là phong chủ Thiên Vương phong của Viêm Hoa tông đó. Ngươi mau thả ta ra. Nếu không ta sẽ gọi anh rể của ta đến đánh ngươi.
Bị sắc bởi nước tiểu của mình, Tiểu Trí cũng đã sắp khóc rồi. Nó hô to.
– Ha ha. tiểu gia hỏa thật đúng là đáng yêu.
Lâm Phàm cười, nói
– Tại hạ là Lâm Phàm, phong chủ Vô Địch phong của Viêm Hoa tông. Ta đi ngang qua nơi đây, có chút hiếu kỳ, muốn nhìn xem Thiên Yêu Hồ tộc là như thế nào nên hơi thất lễ. Mong các vị bỏ qua.
– Ngươi là Lâm phong chủ của Viêm Hoa tông.
Đại trưởng lão của Thiên Yêu Hồ tộc kinh ngạc nói.
Lâm Phàm gật đầu, nói:
– Đúng vậy.
Giờ khắc này, tất cả mọi người của Thiên Yêu Hồ tộc đều thở dài một hơi, nở nụ cười tươi.
Đại trưởng lão thì tiến lên, ôm quyền, nói:
– Nguyên lai là Lâm phong chủ đến đây, chúng ta không có tiếp đón từ xa là đã thất lễ rồi. Ta là Đại trưởng lão của Thiên Yêu Hồ tộc. Chúng ta còn phải tạ ơn Lâm phong chủ đã ban đan dược, giúp Mị Nhi của tộc ta vượt qua Tâm Ma đại kiếp. Mời Lâm phong chủ đến chỗ tộc ta ngồi chơi xơi nước.
– Đại trưởng lão không cần khách khí. Ta còn có việc, chỉ là đi ngang qua đây nên mới nhìn một chút.
Lâm Phàm khoát tay, sau đó không nói thêm gì, nhanh chóng trốn vào hư không, đi về phương xa.
Thiên Yêu Hồ tộc sững sờ đến ngây người.
– Đại trưởng lão, có chuyện gì vậy? Tại sao Lâm phong chủ lại rời đi?
Đại trưởng lão cũng choáng váng. Ông cũng không rõ ràng tình huống là như thế nào.
Lâm phong chủ đã đến tận đây, làm sao lại không chịu tiến vào. Dựa theo tình huống bình thường thì Lâm phong chủ khẳng định phải đi vào chỗ bọn họ ngồi một chút, để bọn họ tận tình tiếp đãi một phen chứ.
Sao Lâm phong chủ lại chỉ đứng một hồi liền rời đi. Chuyện này khiến ông có chút nghĩ không thông."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu