Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 500: KÉM CHÚT NỮA LÀ TRỞ THÀNH KẺ ĐIÊN


– Uy thế khi lão sư chiến đấu cùng Băng Thiên Ma Long và Huyết Nhãn Ma Viên Vương thật kinh khủng, dù là khoảng cách xa xôi như thế, hắn đều có thể cảm nhận được.
Hắn nhìn thoáng qua phương xa. Nơi đó bụi bay mù mịt, thậm chí còn có ánh sáng hủy diệt lấp lóe.
– Đây mới chính là người một nhà, yêu nhau lắm thì cắn nhau đau.
Mặc dù uy thế khi ba người giao chiến không phải là bình thường, nhưng tuyệt đối không phải là tử chiến, lão sư cùng hai con yêu thú này đã từng quen biết, thậm chí có lẽ là đã từng quá yêu nhau, cho nên bây giờ chỉ có thể đánh nhau để tích lũy tình cảm.
Quá khứ của lão sư hoàn toàn chính xác rất phong phú.
Đồng thời chuyện này cũng nghiệm chứng một suy nghĩ trong lòng hắn, cuộc sống của cường giả đều rất phong phú.
Ngoài ra, việc này cũng nhắc nhở hắn, con đường nhân thú không thể đi, nếu không sẽ xảy ra chuyện.
Nhưng hiện tại hắn muốn đi cướp đoạt tài phú, dù là ai thì cũng không cách nào ngăn cản.
Dù là sau đó có hồng thủy ngập trời cũng không có quan hệ gì với hắn, hắn chỉ cần trước mắt.
– Dừng lại!
Hắn vừa đáp xuống đất thì đã có mấy khí tức xuất hiện. Đây là đệ tử trông coi bảo khố, khí tức cả bọn họ cũng không yếu, nhưng cũng không mạnh, vẻn vẹn chỉ là Thiên Cương cảnh tầng sáu mà thôi.
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Lâm Phàm lập tức đánh ra ba quyền. Quyền quang lấp lóe, nhanh chóng đánh ba tên đệ tử Nhật Chiếu tông thành bánh thịt. Mọi việc diễn ra cực kỳ nhanh chóng, lặng yên không động, không có khiến cho bất cứ kẻ nào chú ý.
Đây là hắn đang đi cướp chứ không phải là ngắm cảnh. Mặc dù không cần ẩn tàng, nhưng vì tôn trọng đối với ngành nghề này, hắn nhất định phải giả bộ như cẩn thận từng li từng tí.
Nếu như quang minh chính đại, chẳng phải là khiêu khích uy nghiêm của người ta hay sao, có thể không phát ra động tĩnh thì cũng đừng phát ra động tĩnh.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Đoạt cùng trộm chính là hai chuyện khác nhau, đại biểu hào hứng khác biệt.
Một cái cửa đá ngăn trở đường đi phía trước, cửa đá đóng chặt, phía trên có dính khí tức của cường giả, xem ra chỉ cần đụng vào là cường giả kia sẽ có cảm ứng.
– Đây là đang làm khó ta.
Lâm Phàm đứng ở trước cửa đá, năm ngón tay nắm lại thành quyền rồi hắn gầm nhẹ.
– Băng Diệt!
Website TruyenLau.com Tiếng nổ lớn đinh tai nhức óc vang lên, vọng khắp toàn bộ Nhật Chiếu tông.
– Thanh âm hơi lớn.
Lâm Phàm cảm thấy rất bất đắc dĩ, rõ ràng là hắn muốn cẩn thận một chút, thật không nghĩ đến đấm ra một quyền lại tạo thành tình huống bực này.
Đệ tử Nhật Chiếu tông đều tụ tập ở trước chỗ vừa bị Hàn Bích Không đập. Mấy vị trưởng lão đỉnh tiêm của tông môn đã đuổi theo hung thủ. Nhưng bây giờ, chỗ bảo khố lại truyền đến nổ vang.
TruyenLau – Không tốt. Có người xâm nhập bảo khố của tông ta.
Bọn họ kinh hãi. Nơi đó có cất giữ gần như toàn bộ tài nguyên của tông môn. Nếu như bị người xâm nhập, cướp đoạt tài phú ở bên trong thì hậu quả khó mà lường được, thậm chí toàn bộ tông môn đều sẽ chịu ảnh hưởng.
Hàn Bích Không cũng đã dẫn trưởng lão đỉnh tiêm của Nhật Chiếu tông đi xa. Hắn cũng không giao thủ với bọn họ mà chỉ dẫn bọn họ chạy quanh.
– Vô Diện Vương, không ngờ ngươi lại có thể không chết, bây giờ lại còn dám can đảm hủy kiến trúc của tông ta. Tội đáng chết vạn lần.
Một tên trưởng lão đỉnh tiêm giận dữ hét, trong mắt hung quang lấp lóe tựa như là hận không thể chém Hàn Bích Không thành muôn mảnh.
Đột nhiên!
– Không tốt. Chúng ta bị lừa rồi, mau trở về thôi, có tặc nhân xâm nhập bảo khố.
Các trưởng lão kinh hãi. Bọn họ không quan tâm tới Hàn Bích Không nữa mà nhanh chóng chạy thẳng đến chỗ bảo khố của tông môn. Bọn họ cũng không ngờ mình lại trúng kế điệu hổ ly sơn.
– Ai cũng đừng hòng đi.
Khóe miệng của Hàn Bích Không khẽ giật giật. Lâm sư huynh làm cái gì vậy? Chẳng lẽ là sư huynh đã đập nát cửa đá kia hay sao?
– Phong Hỏa Minh Vương Trận
Đại trận vừa xuất hiện, Thiên Phong, Địa Hỏa phun ra ngoài, một vị Minh Vương xòe bàn tay ra, đánh về phía mấy trưởng lão của Nhật Chiếu tông.
Đại trận này không thể giết chết những trưởng lão này, chỉ có thể tạm thời vây khốn một lúc thôi.
Bình Nguyên Hoang Huyết.
Lúc này, Cơ Uyên đầu tóc đầy bụi, lăn trên mặt đất, quần áo rách rưới, trên người còn có vết máu. Mấy người bọn họ bị Thiên Tu vây ở chỗ này, không ra được, chỉ có thể cắn răng chịu đựng dư ba từ trận chiến của ba vị Bán Thần cảnh.
Thiên Tu thỉnh thoảng cũng chia sẻ một chút áp lực cho bọn họ, nếu không ngoại trừ tông chủ, Cơ Uyên cùng Cung Bản Tàng cũng đã bị dư âm chiến đấu oanh thành mảnh vỡ.
Đột nhiên!
Tông chủ của Nhật Chiếu tông kinh hãi, sắc mặt dữ tợn, hét:
– Không tốt, có người đột nhập bảo khố của tông ta, chúng ta phải mau trở về.
Thiên Tu vừa hóa giải một chiêu cường hãn, nghe được lời này, trong lòng cũng kẽo kẹt, chẳng lẽ là đồ đệ bảo bối kia của mình đi đoạt bảo khố.
Khó trách đồ đệ muốn ông lưu mấy người tông chủ của Nhật Chiếu tông lại, nguyên lai là vì chuyện này.
Không được, nếu như việc này thành công, lúc trở về, ông nhất định phải lấy chút chỗ tốt. Lần này, ông thế nhưng mà bị đồ đệ bảo bối này lừa thảm rồi.
Mặc dù bây giờ Băng Thiên Ma Long và Huyết Nhãn Ma Viên Vương này không phải là tử chiến cùng mình, nhưng cũng muốn đánh mình một trận tơi bời. Người thắng được quyền nói chuyện, đây là ước định từ xưa của ba người bọn họ rồi. Nhưng thân là cường giả chưa bao giờ bại một lần, ông sao có thể nhận thua.
– Bảo khố bị người xâm lấn sa? Không có khả năng, trong tông môn còn có mấy vị sư đệ, bọn họ không có khả năng để cho việc này xảy ra.
Cơ Uyên hô to. Mặc dù tu vi của hắn không phải là mạnh nhất, nhưng năng lực thôi diễn lại rất cường hãn, cho nên hắn có thể ổn thỏa đứng ở vị trí thứ hai trong tông môn.
Bây giờ tông môn bảo khố bị người xâm lấn, chẳng phải là nói sẽ bị người cướp đoạt không còn hay sao? Lúc đó, tổn thất của tông môn sẽ vô cùng khổng lồ.
– A! Đáng giận! Ta đến bổ nơi này ra.
Cung Bản Tàng cũng không chịu nổi. Bị Thiên Tu bị hù đến chưa tỉnh hồn, lại nghe nói bảo khố bị xâm lấn, hắn sao có thể trấn định.
– Cực kiếm ý, Vô Tận Hủy diệt.
Lập tức.
Kiếm ý mênh mông bạo phát ra. Thiên Tùng Kiếm đã đầy vết rạn, bây giờ còn bị hắn dùng để thi triển kiếm chiêu mạnh nhất, cho nên khó có thể chịu đựng, vết rạn càng nhiều tựa như là sắp vỡ nát rồi.
Kếm ý cực hạn xuyên qua không gian, cưỡng ép xé mở một vết rách trên kết giới Băng Sương, đây đã là chiến lực cao nhất mà Cung Bản Tàng có khả năng thi triển ra.
– Đi!
Thiên Tu đánh mắt cho Băng Thiên Ma Long một cái."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu