Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 574: HAY LÀ KHÔNG NỂ MẶT

Ngay tại lúc các đệ tử còn đang kinh ngạc vì vòng xoáy hư không do lời thề tạo ra thì.
Lữ Khải Minh lại cảm thấy rung động tới mức toàn thân run rẩy, nhìn về phía Lâm Phàm bằng ánh mắt cực kỳ nóng bỏng.
"Sư huynh lại nói ra những lời tràn đầy chân lí nữa, lần này lại là một đoạn lớn nữa chứ, không được, ta sắp không chịu nổi rồi."
Trong chốc lát, hai mắt của Lữ Khải Minh sáng tực lên, miệng thì cười như điên, tay thì múa bút như rồng bay phượng múa, y đã sớm nhịn tới mức không thể chịu nổi nữa rồi.
Mỗi một lần lắng nghe lời nói của Lâm sư huynhthì hắn đều cảm thấy mình như đang nghe thấy thiên địa chí lý vậy.
Ghi chép xong, đọc thuộc lòng mấy lần, sau đó cất cuốn sổ nhỏ vào trong ngực.
Đối với hắn mà nói, cuốn sổ nhỏ trong ngực đã quan trọng hơn cả tính mạng, cho dù có phải mất mạng, cũng không thể nào đánh mất cuốn sổ này.
"Rất tốt, sư huynh chân thành cảm tạ các vị sư đệ, hi vọng sau này các vị sư đệ có thể khắc ghi lời thề này. Sau này gặp lại, hi vọng có thể vẫn nhìn thấy tất cả mọi người."
Lâm Phàm khoanh tay hành lễ nói, lời thề như thế này chính là một sự trói buộc.
"Quyết không để sư huynh thất vọng."
Các đệ tử vừa mới thề đồng thanh nói bằng giọng kiên định.
Lữ Khải Minh hỏi:
"Sư huynh, huynh đã chọn được tòa thành nào chưa?"
Lâm Phàm cười nói:
"Tối hôm qua ta đã nghĩ kỹ rồi, chính là Vạn Hà thành."
Vạn Hà thành thuộc vào nhóm thành nằm cách xa Viêm Hoa tông, hơn nữa còn là một tòa thành lớn, xung quanh thành còn có sông ngòi chảy quanh, buôn bán tấp nập. Phần lớn việc làm ăn buôn bán của các tòa thành trực thuộc Viêm Hoa tông đều bắt nguồn từ đây.
Buôn bán giữa Viêm Hoa tông và Thái Thản tông cũng phải thông qua chỗ này.
Số lượng nhân khẩu trong thành rất lớn, trong đó có bốn gia tộc lớn khống chế Vạn Hà thành.
Hẵn đã phải suy nghĩ rất lâu, liên tục quan sát những khu vực địa lý nằm trong sự quản lý của Viêm Hoa tông thì mới đưa ra được quyết định này.
Không khó thì hắn không muốn làm, nên nếu đã làm vậy thì phải làm từ nơi khó khăn nhất.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Lữ Khải Minh vừa nghe xong, thì sắc mặt hơi đổi, đương nhiên là hắn biết được sự đặc biệt của Vạn Hà thành.
Tuy Viêm Hoa tông nghèo khó, nhưng có mấy toà thành, lại rất giàu có, Vạn Hà thành này chính là một ví dụ điển hình, nơi này nhờ vào địa hình đặc biệt nên việc buôn bán cực kỳ phát đạt. Nên lượng tiền tài sinh ra ở đây cực kỳ khổng lồ.
"Sư huynh, vậy khi nào chúng ta xuất phát?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com Lữ Khải Minh dò hỏi.
"Xuất phát ngay bây giờ luôn, chẳng qua trước khi xuất phát, đệ hãy đi đan phòng lấy một số đan dược rồi chia cho các sư đệ, bảo đảm đủ số lượng để cho các sư đệ tu hành ba tháng. Sau này, mỗi tháng ta sẽ phái người đưa đan dược tu hành tới."
Lâm Phàm nói.
"Vâng."
TruyenLau Lữ Khải Minh gật đầu, sau đó vội vàng đi đan phòng.
Sau khi giải quyết xong hết mọi chuyện, thì trong tay mỗi một người đệ tử đều có đan dược đủ để tu hành ba tháng.
Lâm Phàm gật đầu với bọn họ:
"Công việc lần này ta giao cho mọi người rất khó, nên ta chỉ hi vọng mọi người có thể nỗ lực hết mình."
Tất cả đệ tử gật đầu:
"Vâng."
"Đi thôi!"
Giờ phút này, Lâm Phàm trực tiếp xé rách hư không, trực tiếp mang theo mọi người xuyên thẳng qua hư không, dùng cách tiết kiệm thời gian nhất đi tới Vạn Hà thành.
Bây giờ tu vi của hắn có thể đánh ngang trự tiếp với Bán Thần, chuyện như mở ra đường hầm trong hư không để đi tới Vạn Hà thành cũng chỉ tốn thời gian nửa ngày thôi.
Thiên Tu sơn phong.
"Sư huynh, không ngờ đồ đệ của huynh lại lựa chọn Vạn Hà thành làm nơi thử nghiệm đầu tiên, độ khó khi thử nghiệm ở đây sẽ rất lớn đấy."
Hỏa Dung rất quan tâm tới chuyện này, nên khi biết được địa điểm mà Lâm Phàm lựa chọn là Vạn Hà thành thì không khỏi than thở vì lựa chọn này sẽ làm nhiệm vụ trở nên khó khăn hơn rất nhiều.
Thiên Tu cười nói:
"Khó khăn sao? Sư đệ, ta nghĩ sư đệ nghĩ sai rồi. Một khi đồ đệ của ta tự mình bắt tay vào làm thì làm gì có thứ gì có thể làm khó nó được chứ. Chẳng qua nếu như nó muốn xây dựng cái thứ tên Tổng Hợp Quản Lý Đường kia, thì đương nhiên là nó không thể nào tự mình làm hết mọi chuyện được, mà phải để cho đám đệ tử kia tự thân vận động. Đồi với bọn chúng mà nói, đây cũng là một chuyện tốt."
"Nếu như lần thử nghiệm này thành công, vậy thì cứ giao đệ tử mới cho nó dạy dỗ."
Hỏa Dung nói:
"Haizz, bao nhiêu năm qua cả tông ta chả ai nghĩ tới chuyện này, vậy mà không ngờ hắn lại chú ý tới."
"Ha ha ha, đây chính là chỗ xuất sắc của những người thông minh đấy sư đệ, về điểm này thì nó giống hệt ta."
Thiên Tu cười nói, thấy được cơ hội là lập tức khoe khoang một phen ngay.
Hỏa Dung nhìn Thiên Tu, cũng không muốn nói cái gì, không có điểm nghiêm chỉnh, chẳng qua hắn cũng đồng ý với cách nói của Thiên Tu sư huynh. Nếu như đã có thể đánh ngang với cường giả Bán Thần thì có lẽ đối với Lâm Phàm, giải quyết những chuyện như vậy cũng không thể xem là khó khăn gì cả.
Đường sông ở khu vực Vạn Hà thành rất phát triển, có không ít thuyền hàng đỗ lại ở bến tàu, đồng thời từ phương xa, cũng có rất nhiều thuyền hàng đang chạy tới, trên thuyền cũng chất đống không ít hàng hóa.
Bây giờ, thế lực còn đồng ý tiến hành giao dịch với Viêm Hoa tông cũng chỉ còn Thái Thản tông mà thôi.
Mà Thái Thản tông thì còn nghèo hơn Viêm Hoa tông nhiều, nên thật ra những chuyến kinh doanh hàng hóa này cũng khó lòng mà giải quyết được vấn đề gì, nhưng công việc làm trung gian khi vận chuyển hàng hóa lại giúp cho một số người kiếm bộn.
Trong thành, tại nơi ở của đệ tử trấn thủ, tộc trưởng của bốn gia tộc lớn đang tranh cãi rất kịch liệt.
"Trần gia các người thật quá đáng, bến tàu đã được chia làm bốn phần rồi, vậy mà Trần gia các người lại còn đậu thuyền ở chỗ chúng ta, các người định đỗ tới khi nào mới đi hả?"
Một người đàn ông đang nói bằng giọng cực kỳ tức giận, hắn là tộc trưởng của Chu gia, bây giờ hắn đang tranh cãi với tộc trưởng của Trần gia vì chuyện ở bến tàu.
"Tộc trưởng Chu, cần gì phải tức giận tới như vậy, chỉ là một chỗ nhỏ xíu thôi mà, hơn nữa, cũng có phải là tôi lấy luôn không trả đâu?"
Tộc trưởng của Trần gia bưng chén trà, khẽ uống một ngụm, rồi thản nhiên nói.
"Ngươi. . . Ngươi."
Tộc trưởng của Chu gia nghe vậy thì giận tới mức mặt đỏ tới mang tai, sau đó khoanh tay hành lễ:
"Đại nhân, xin ngài hãy phân xử, ngài hãy xem xem Trần gia bọn họ làm vậy là đúng hay là sai."
Vạn Hà thành rất đặc biêt, nó không có chức thành chủ, trước đây đã từng có, nhưng sau này thì không.
Người đệ tử trấn thủ nghe vậy thì liếc nhìn tộc trưởng của Trần gia một cái rồi khẽ nói:
"Đừng nên vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy mà làm tổn thương tới tình cảm. Nếu Trần gia đã nói chỉ tạm đỗ lại một đoạn thời gian rồi sẽ đi ngay, vậy thì cứ để bọn họ đỗ lại đi, đất đai của Chu gia các người rất giàu có, giúp đỡ bọn họ một chút cũng có sao đâu."
Hai vị tộc trưởng của hai nhà còn lại cũng không nói gì cả, chuyện này bọn họ cũng biết, hẳn là trấn thủ đại nhân đã âm thầm thỏa thuận với Trần gia từ trước."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu