Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 567: TA CÓ TƯ CÁCH ĐỂ NGANG NGƯỢC

Kim trưởng lão lên tiếng:
"Ta cho rằng việc này có thể thực hiện, số lượng gia tộc hoành hành lợi dụng quyền lực không phải là ít. Ngày nay, khi co dân Viêm Hoa tông chúng ta gặp chuyện , thông thường đều sẽ tìm kiếm trưởng bối hòa giải, chuyện bất công xảy ra cũng không phải là ít. Nên nếu như có thể để cho tông môn tham dự vào, người người bình đẳng, có lẽ lại là một chuyện tốt."
"Nếu như thật sự làm như vậy, Lâm phong chủ nhất định sẽ bị những gia tộc kia oán hận cho coi."
Kim trưởng lão lập tức cười, rồi nói:
"Hận? E rằng cũng chỉ dám hận trong lòng mà thôi. Một năm, hai năm, bọn hắn còn hận, nhưng năm năm, mười năm sau thì sao, sau khi chế độ này được thành lập, đồng thời hủy diệt hoàn toàn thế lực của những gia tộc này, ngươi xem bọn hắn có còn dám hận nữa không. Chỉ có một chuyện duy nhất cần phải quan tâm là sở dĩ có tồn tại những gia tộc này là bởi năm đó bọn hắn từng hỗ trợ, có công với Viêm Hoa Đại Đế, nên nếu như thi hành chế độ mới, e rằng sẽ làm xuất hiện nhiều ý kiến trái chiều, có điều một trăm năm đã trôi qua, cũng xem như là trả hết."
"Ngoài ra, có một Chấp Pháp đường như thế này, chúng ta có thể ngăn cản Thiên Thần giáo trà trộn vào trong thành , bảo đảm sự an toàn của con dân Viêm Hoa tông. Ta tán thành với ý kiến này."
Kim trưởng lão hiểu rõ ý của Lâm phong chủ, về phần những sư huynh đệ khác, sở dĩ bọn họ lo lắng cũng chỉ là vì tính chất của những gia tộc này.
Ở chỗ sâu trong tông môn.
Cát Luyện trưởng lão đầu rồi nói:
"Chuyện này không thể làm được. Gia tộc tồn tại đã lâu, sao có thể sẽ cho phép xuất hiện chuyện như thế này chứ. Hơn nữa, chúng ta phải phân chia ra các cấp bậc cao thấp, lấy cấp cao quản lý cấp giữa, cấp giữa quản lý cấp thấp, như vậy mới có thể đảm bảo được sự phồn vinh và phát triển lâu dài của Viêm Hoa tông."
"Cát trưởng lão, quan điểm của ngươi không đúng, sao lại phải phân chia thành các cấp bậc cao thấp làm gì ?"
Lâm Phàm cảm thấy không vui bèn nói.
Cát Luyện cười nói:
"Suy nghĩ của ngươi rất hay, người người bình đẳng, người người như rồng, nhưng nó cũng chỉ tồn tại ở trong tưởng tượng mà thôi. Nếu như bản trưởng lão phạm tội, tàn sát người vô tội, vậy chảng lẽ cũng sẽ bị trừng phạt?"
Khô Mộc trưởng lão cười không nói, y không ngờ Cát Luyện lại cùng cách này để chặn họng đối phương.
"Ừm, nên bị phạt."
Lâm Phàm gật đầu, dù sao thì hắn cũng đã mạnh hơn trước, lời nói cũng sẽ có trọng lượng hơn. Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Ngươi. . ."
Cát Luyện vốn đang cười nói vui vẻ, hắn cảm thấy tên này đúng là khác người, nhưng khi nghe thấy lời nảy của Lâm Phàm, thì hắn không khỏi biến sắc. Hắn tuyệt đối không nghĩ tới Lâm Phàm lại dám nói ra những lời như thế này.
"Thiên Tu sư huynh, đây chính là đồ đệ tốt của huynh đấy ư."
Thiên Tu chỉ cười không nói, vuốt râu, mặc kệ để cho đồ đệ đấu khẩu với Cát Luyện.
Website TruyenLau.com "Lão phu cho rằng ý tưởng của Lâm phong chủ có thể thực hiện được."
Hỏa Dung nãy giờ không nói gì cả đột nhiên lên tiếng:
"Chuyện thành lập Chấp Pháp đường sẽ giúp cho tông môn trở nên yên bình hơn, mà các con dân cũng sẽ cảm nhận được sự an toàn."
TruyenLau "Một trăm năm đã trôi qua, nhưng những gia tộc này có làm được cái gì chưa? Mặc dù bọn hắn không gây ra sự cố nào nghiêm trọng, nhưng chuyện con cháu trong gia tộc giết hại con dân cũng không phải là ít, chúng ta cũng nên bắt đầu thay đổi đi là vừa."
Hỏa Dung cho rằng cách này có thể thực hiện được.
Có một người trưởng lão không hề quen biết Lâm Phong lên tiếng nói:
"Lão phu cho rằng chuyện này, còn cần phải bàn bạc thật kỹ một phen, không nên kết luận sớm. Đã hơn một trăm năm trôi qua, nhưng Viêm Hoa tông cũng không có xảy ra chuyện, điều này cũng nói rõ, sự tồn tại của gia tộc, vẫn còn mang tới chỗ tốt."
Người trưởng lão này cũng là một trong những trưởng lão đứng đầu của tông môn, y tu luyện kiếm đạo.
Cát Luyện trưởng lão nói:
"Không sai, thời gian có thể nói rõ tất cả, sự tồn tại của gia tộc, mang tới cho tông môn nhiều chỗ tốt hơn chỗ xấu, nên chúng ta không cần phải thay đổi."
"Lão phu giữ vững ý kiến trung lập, không tham dự vào việc này."
Khô Mộc trưởng lão vẫy tay, không muốn nói thêm gì nữa.
Còn mấy vị trưởng lão còn lại thì gật đầu đồng ý với Cát Luyện trưởng lão, phản đối ý kiến của Lâm Phàm.
Mà đúng lúc này, Lâm Phàm cũng không thể nhịn được nữa.
"Có phải các người suốt ngày bế quan trong tông môn, bế quan tới mức ngu người, nên chẳng bao giờ đi tới các thành nhìn một chút phải không? Con cháu trong các gia tộc áp bức con dân bình thường hệt như nghiền nát một con kiến vậy, mà con dân thì không thể nào khiếu nại được. Đây chính là chỗ tốt lớn hơn chỗ xấu mà các người muốn nói phải không?"
"Đúng, năm đó khi Viêm Hoa Đại Đế lật đổ Bạo Quân, các gia tộc quyền thế đã góp tiền của, nhưng những con dân bình thường kia cũng liều mạng xông lên phía trước. Nói, những trưởng lão phản đối nói cho ta biết, có phải các người có quan hệ với những gia tộc quyền thế kia không."
Cát Luyện nghe Lâm Phàm nói vậy thì nét mặt không khỏi thay đổ.
"Sao ngươi có thể ngông cuồng như vậy được cơ chứ, chúng ta đều là trưởng lão của tông môn."
Lâm Phàm không sợ hãi chút nào, phản bác ngay:
"Ngông cuồng thì đã sao? Ta có tư cách để ngông cuồng. Ta có thể giao chiến với cường giả Bán Thần cảnh, tương lai sau khi trở thành Bán Thần, thì có thể nghiền nát Bán Thần trong nháy mắt, các người nói xem, ta có tư cách ngông cuồng hay không."
"Không phục thì ra ngoài đánh một trận, ngoại trừ sư phụ của ta ra, ta dùng một tay cũng đánh được hết các người."
"Ngươi. . . Ngươi. . ."
Cát Luyện trưởng lão và những người cùng phe nghe thấy hắn nói vậy thì sắc mặt đỏ bừng, cuối cùng bọn họ nhìn về phía Thiên Tu:
"Sư huynh, đây chính là đồ đệ ngoan của huynh đấy hả?"
"Ừm, hắn chính là đồ đệ ngoan của ta đó."
Thiên Tu lạnh nhạt, hỏi ngược lại, cho là bọn họ không biết.
"Đồ nhi, bọn họ là sư đệ của ta, con cần phải tôn trọng một chút, dù sao thì bọn họ cũng là trưởng bối của con."
Đám người Cát Luyện nghe vậy thì tức muốn phun máu. Bọn họ hoàn toàn không thể nào tưởng tượng nổi, làm sao mà tu vi của hắn lại tăng nhanh tới như vậy cơ chứ, vậy mà đã vượt qua bọn họ rồi.
Nếu như đâm đầu vào tường mà chết được, vậy thì bọn họ nhất định sẽ đâm đầu ngay.
"Tông chủ sư huynh, huynh nói đi, chuyện này sao có thể làm ẩu như thế này được."
Đám người Cát Luyện nhìn về phía Tông chủ, muốn để cho Tông chủ quyết định.
Tông chủ cám thấy rất bất đắc dĩ a, vị trí này đúng là không dễ ngồi chút nào, ngồi vào rồi mới biết nó khó khăn ra sao, cũng là do lúc trước mình quá ham muốn quyền lực. Về sau hiểu được, thì thấy mình đúng là nhàn quá, không có việc gì nên tự ôm việc vào người.
Nếu như không phải có Thiên Tu sư đệ giúp đỡ, thì e rằng mình cũng đã bị gánh nặng ép cho phát điên mất rồi.
"Ừm, vậy thì cứ tạm thời chọn một tòa thành làm nơi thí nghiệm thử phương án này đi. Nếu như được, vậy thì thành lập Chấp Pháp đường, còn nếu như không được, thì xem như không có chuyện này, mọi người thấy sao?"
"Tông chủ đúng là người hiểu lý lẽ."
Lâm Phàm cười nói."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu