Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 326: CÁI NÀY VỀ SAU ĐỂ NGƯỜI TA CÒN CHƠI THẾ NÀO

Mình cũng không biết khi nào mới có thể đạt đến cảnh giới như là của lão sư.
Thiên Tu lắc đầu, nói:
– Trên đời này không có pháp tắc mạnh nhất, thiên địa có vô số pháp tắc đều là dành cho bản thân cảm ngộ. Chỉ có mình trở nên cường đại thì pháp tắc sẽ càng thêm cường đại. Ở trên con đường tu hành, chớ có ý nghĩ muốn thứ mạnh nhất này.
Lâm Phàm biết lão sư đang giáo huấn bản thân, nhưng hắn cũng nghiêm túc lắng nghe. Lão sư là người từng trải, những gì mà lão sư biết đến khẳng định nhiều hơn so với mình.
Mặc dù mình có hệ thống nhưng cũng không thể quá mức tự cao tự đại.
– Lão sư, ngươi cảm thấy cái nào tốt thì cứ thế mà làm thôi.
Lâm Phàm cũng không muốn nghĩ nhiều nữa, cứ để lão sư đau đầu suy nghĩ hộ là tốt rồi.
– Ai.
Thiên Tu lắc đầu. Làm sao mà chuyện gì, đồ nhi này của mình cũng ném cho kẻ làm lão sư như mình chứ? Nhưng ông không dám khinh thường, dù sao đây cũng là chuyện liên quan đến thực lực của đồ nhi. Sau đó, ông vẫy tay một cái, thần niệm nhanh chóng bao phủ Lâm Phàm.
Lâm Phàm cảm giác giống như là có thật nhiều loại sức mạnh đi ra từ trong cơ thể của mình rồi dần dần tạo thành các loại đồ án hiện lên ở trên đỉnh đầu hắn.
Biểu lộ ở trên mặt của Thiên Tu lúc này rốt cuộc phát sinh biến hóa, nói:
– Đồ nhi, ngươi đến cùng là tu luyện thế nào? Tại sao gần như tất cả công pháp mà ngươi tu luyện đều là ngạnh công, chỉ có mỗi cái Hóa Thần Kiếm Trận này là không phải.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Hắn cũng choáng váng rồi, không biết đồ đệ của mình làm sao có thể tu luyện tới hiện tại. Tu luyện đều là ngạnh công, con đường sau này khó đi đó.
– Lão sư, không phải là ta còn có một môn Hư Không Thiết Cát Thuật này hay sao?
Lâm Phàm hét lên.
Thiên Tu dựng râu trừng mắt, nói:
– Đồ nhi ngốc, ai bảo ngươi tu luyện Hư Không Thiết Cát Thuật. Môn công pháp này của Nhật Chiếu tông hoàn toàn chính là làm chậm trễ thời gian tăng cấp, không dùng được. Nếu như ngươi có thể đột phá đến Thiên Cương cảnh, xé rách hư không dễ như là đi chơi vậy, còn không công lãng phí tinh lực tu luyện môn công pháp này làm gì?
Đọc truyện tại TruyenLau.com – A!
Lâm Phàm sững sờ, trong lòng như có ngàn vạn con thảo nê mã đang chạy qua.
Hư Không Thiết Cát Thuật hắn đã tăng lên tới tầng thứ ba, đã tiêu hao đến 90 000 điểm tích lũy đó.
Hiện tại lão sư nói một câu, tu luyện nó có làm được cái gì đâu khiến cho hắn có một loại xúc động muốn thổ huyết.
– Thôi, thôi, tu luyện thì tu luyện, về sau đừng lãng phí tinh lực vào nó nữa. Tác dụng của môn công pháp này với ngươi là không lớn. Chỉ có những người không thể đột phá Thiên Cương cảnh mới đi tu luyện môn công pháp này thôi.
TruyenLau.com Thiên Tu lắc đầu, nói:
– Đã như thế, ta sẽ dung nạp Lực Lượng Pháp Tắc cho ngươi. Nhớ lấy, khi ngươi còn không có đột phá đến Thiên Cương cảnh tầng năm, tuyệt đối không nên cảm ứng Lực Lượng Pháp Tắc ở bên trong hai thanh binh khí này, nó sẽ xé rách thần hồn của ngươi đó.
– Lực Lượng Pháp Tắc tới.
Thiên Tu không do dự, vươn tay bắt lấy Lực Lượng Pháp Tắc mà pháp tắc này tựa như là có linh trí vậy, nhìn thấy mình sắp bị luyện hóa vào trong binh khí, muốn trốn xa, nhưng mà Thiên Tu sao có thể để nó rời đi.
Ông nhanh chóng chộp lấy sau đó năm ngón tay hợp lại, nghiền nát Lực Lượng Pháp Tắc rồi ném vào bên trong Thiên Hỏa.
– Còn muốn chạy sao? Thân là pháp tắc, có thể cống hiến một phần sức mạnh cho đồ nhi bảo bối của lão phu chính là vinh hạnh của ngươi.
Thiên Tu hơi nhấc ngón tay, băng tinh, máu tươi nhanh chóng bắn ra, đi vào trong Thiên Hỏa, đồng thời còn có các loại thiên tài địa bảo như là không cần tiền vậy cũng bị Thiên Tu nhanh chóng dung nhập vào trong đó.
Lập tức một uy thế mênh mông bạo phát ra.
Ở chỗ sâu trong tông môn.
Khi cảm nhận được khí tức này, mấy vị trưởng lão đỉnh tiêm khác đều nhíu mày.
Hỏa Dung càng cảm thán vạn phần, nói:
– Thiên Tu à. Thiên Tu à. Ngươi đang gian lận vì đồ nhi của ngươi đó, không ngờ ngươi lại luyện chế pháp bảo mà còn không phải pháp bảo bình thường, chỉ sợ là đã đạt đến Địa giai trung phẩm. Điều này sẽ khiến cho mấy vị phong chủ khác nghĩ như thế nào.
Hắn thân là trưởng lão công chính, công bình nhất ở trong tông môn, cho nên cực kỳ phản cảm đối với loại hành vi trơ trẽn này. Hắn thấy cạnh tranh giữa các đệ tử, hẳn là nên công bằng, các trưởng lão không nên nhúng tay.
Thế nhưng mà Thiên Tu thì hay rồi. Lấy hết toàn bộ tài sản ra, nện ở trên người tên đồ đệ này. Như vậy sau này mấy phong chủ khác làm sao còn có thể so đấu cùng Lâm Phàm được.
Chuyện này giống như là hai người đều có thành tích học tập rất tốt, muốn cùng phấn đấu xem về sau ai có thể kiếm được nhiều tiền hơn, nhưng mà một người chỉ có 200,000 đồng, còn một người trực tiếp có mấy trăm triệu tiền vốn.
Hoàn toàn không có cách nào so sánh được.
Lúc này, năm ngón tay của Thiên Tu lại vồ lấy, nhấc cánh tay màu xanh kia lên và nói:
– Giáo Vương, ngươi cũng cống hiến cho đồ nhi của ta đi.
Râu dài quấn quanh ở trên cánh tay tiêu tán. Dù không có bất kỳ cái gì áp chế nữa, nhưng mà cánh tay màu xanh kia cũng không nhúc nhích giống như là không có khí tức vậy.
– Hừ, gan nhỏ như chuột. Ngươi còn không bằng Hộ Giáo Pháp Vương, cấp dưới của ngươi.
Thiên Tu hừ lạnh một tiếng, nhanh chóng lấy sức mạnh cường hãn đánh vỡ cánh tay màu xanh này, sau đó ném vào bên trong Thiên Hỏa.
Lâm Phàm mở to hai mắt. Hắn cảm giác Lang Nha bổng cùng cái chảo sau khi luyện thành, tuyệt đối sẽ càng thêm cường đại.
– Ngưng!
Thiên Tu chợt quát một tiếng.
Hư không nổ vang. Sấm sét lấp lóe, nhanh chóng đánh lên trên Thiên Hỏa tựa như là đang trợ giúp Thiên Tu rèn luyện hai pháp bảo này vậy.
Ông!
Gợn sóng khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
– Tốt.
Thiên Tu nhẹ nhàng thở ra. Trên trán của ông vậy mà chảy xuống một giọt mồ hôi.
Lâm Phàm nhanh chóng đi ra từ bên trong Thiên Hà Vương Đỉnh, tay mắt lanh lẹ, nói:
– Lão sư, đồ nhi lau mồ hôi cho người. Lão sư vất vả rồi.
Thiên Tu cảm thấy rất vui mừng, cười.
– Không sao, vi sư nói cho ngươi. Luyện chế pháp bảo đối với vi sư cũng chỉ là chuyện đưa tay là làm được mà thôi. Nhớ năm đó, vi sư một tay chống trời, luyện chế 18 pháp bảo khiến cho thế nhân khiếp sợ, được mệnh danh là Luyện khí sư đứng đầu của Viêm Hoa tông. Nếu như không phải một lòng trầm mê tu luyện, thế gian không người có thể so sánh được với vi sư.
Lâm Phàm gật đầu, thuận theo ý tứ của lão sư mà liên tục vỗ mông ngựa."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu