Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 607: HÓA THẦN

Lâm Phàm cười. Mái tóc sinh trưởng, kéo dài mãi cho đến chỗ gót chân. Ở dưới ánh mặt trời, mái tóc dài đen nhánh tản ra ánh sáng huyền ảo.
"Mạnh!"
Thiên Tu không dám tin tưởng. Ông có thể cảm nhận được rõ ràng, đây chính là Thất Thần Thiên Pháp. Nhưng mà bởi vì công pháp tu luyện một thần cuối cùng, Ngũ Hành Nghịch Thần đã thất truyền cho nên ông cũng không biết một thần cuối cùng này sẽ có bộ dáng gì.
Nhưng nhìn thấy bộ dáng của đồ nhi như vậy, ông tựa như là phát hiện chuyện gì đó ghê gớm.
Có một sóng khí không ngừng xoay tròn ở chỗ lòng bàn chân của Lâm Phàm. Sau đó, sóng khí càng lúc càng lớn rồi nhanh chóng khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
Đệ tử Viêm Hoa tông nhìn xem tình huống trong hư không mà không chớp mắt.
Bọn họ biết Lâm sư huynh rất mạnh. Nhưng bây giờ khí tức phát tán ra từ trên người Lâm sư huynh lại làm cho bọn họ có cảm giác hít thở không thông vậy.
Đúng lúc này, hai con ngươi của Lâm Phàm mở ra.
Lấy hai con ngươi làm trung tâm, lực trùng kích đột nhiên khuếch tán, hư không đều bị chấn động.
Sau đó, Lâm Phàm lắc lắc cổ, cười.
"Năm lão bất tử kia, các ngươi thật quá phận. Bản phong chủ vốn không thích khi dễ người, nhưng mà các ngươi thật sự là khinh người quá đáng, năm lần bảy lượt hãm hại ta. Hôm nay, ta sẽ cẩn thận giáo huấn các ngươi."
Lâm Phàm giơ chân lên, bước ra một bước. Khi bàn chân của hắn rơi xuống, gợn sóng từ lòng bàn chân tản ra.
Và trong nháy mắt, Lâm Phàm đã xuất hiện ở trước mặt Lôi Đình Quân Chủ.
Không có người thấy rõ chuyện gì đã xảy ra, cũng không ai có thấy rõ Lâm Phàm ra tay như thế nào.
Chỉ là, Lôi Đình Quân Chủ đột nhiên cong người, phun ra một búng máu rồi bay thẳng về phương xa. Website TruyenLau.com
"Ta đã cường đại như vậy rồi sao?"
Lâm Phàm cúi đầu, nhìn hai bàn tay của mình với vẻ không dám tin tưởng. Thực lực lúc này của hắn e rằng phải cường đại hơn lúc trước đến hàng chục lần.
"Hỗn trướng!"
Website TruyenLau.com Đột nhiên, ở phương xa, sấm sét tụ lại giống như tạo thành địa ngục bằng sấm sét. Sấm sét vô tận từ hư không rơi xuống, đánh vào mặt đất.
"Hỗn trướng, ngươi thật quá càn rỡ."
Lôi Đình Quân Chủ cúi đầu, trong đôi mắt tựa như là có tia sét chạy ngang qua . Hiển nhiên là bị Lâm Phàm đánh bay đã khiến hắn tức giận. Hắn mà đường đường là cường giả Bán Thần cảnh, lại bị tiểu tử này dùng một quyền đánh bay.
"Bán Thần thì sao? Năm lão bất tử các ngươi đã quá hạn rồi."
Đọc truyện tại TruyenLau.com Nhìn về phương xa, Lâm Phàm thản nhiên nói. Mặc dù địa ngục bằng sấm sét của Lôi Đình Quân Chủ kia nhìn qua rất có khí thế, thậm chí có thể dọa chết người bình thường nhưng cảnh tượng này không khiến tâm cảnh của Lâm Phàm có chút ba động.
Lúc này, mấy con rồng sét xuất hiện, quấn quanh ở trên người Lôi Đình Quân Chủ. Sau đó, Lôi Đình Quân Chủ ngửa tay lên trời. Trong hư không, sấm sét giáng xuống. Một nguồn sức mạnh kinh khủng ngưng tụ ở trong lòng bàn tay Lôi Đình Quân Chủ.
Lúc này, Lôi Đình Quân Chủ giống như là Lôi Thần giáng thế vậy, là người đại biểu cho sức mạnh khủng bố nhất của sấm sét.
"Có chút ý tứ! Chiêu này rất hay nhưng vẫn không đủ."
Lâm Phàm lắc đầu, vẻ mặt trông như rất thất vọng.
"Đồ nhi, ngươi cẩn thận một chút, đây là một chiêu mạnh nhất của hắn."
Thiên Tu nhắc nhở.
"Lão sư, người không cần lo lắng. Chiêu này chẳng có gì ghê gớm cả."
Lâm Phàm cười, nói giống như là không có để chiêu này của Lôi Đình Quân Chủ ở trong lòng.
Thế nhưng mà đối với đệ tử Viêm Hoa tông , cảnh tượng trước mắt thật quá kinh khủng, phương xa kia chính là địa ngục bằng sấm sét, cả một khu vực đều bị sấm sét bao phủ, cho dù là một cục đá cũng đều có sấm sét quấn quanh.
"Hóa Thần!"
Bởi vì vừa mới lĩnh ngộ được cảnh giới viên mãn của Hóa Thần Kiếm Trận cho nên Lâm Phàm còn không có thử thi triển qua. Bây giờ, đối phó loại Bán Thần quá hạn như Lôi Đình Quân Chủ này, hắn còn không cần sử dụng chiến lực mạnh nhất, vừa vặn thử uy lực của Hóa Thần Kiếm Trận xem sao.
Đột nhiên, tất cả mọi người ngẩng đầu, trợn tròn mắt.
Chỉ thấy hư không phía trên đỉnh đầu Lâm Phàm, có một cột sáng đánh xuống, mà trong cột sáng ở giữa tầng mây kia giống như có đồ vật kinh khủng gì muốn hàng lâm vậy.
Lập tức, kiếm khí kinh khủng tràn ngập ở trong thiên địa. Một thanh kiếm to lớn chậm rãi rơi xuống từ trên tầng mây. Giờ phút này, đủ các loại phù văn huyền diệu ở trên thân kiếm tỏa ra hào quang chói sáng.
Khi thanh kiếm to lớn này rơi xuống, hư không chung quanh vỡ vụn.
Các Quân Chủ của Thánh Đường tông biếnsắc mặt. Từ bên trên thanh kiếm to lớn này, bọn họ cảm nhận được một loại kiếm ý khủng bố đến cực hạn, thậm chí có thể nói là cực hạn của Kiếm Đạo.
Trên Vô Địch phong, Ếch Xanh trợn tròn mắt.
"Hóa Thần Kiếm Trận cảnh giới viên mãn. Không thể nào, không có Kiếm Nguyên, hắn làm sao có thể tu luyện tới mức độ này..."
"Nguyên lai đây chính là uy năng khi Hóa Thần Kiếm Trận cảnh giới viên mãn sao? Cảm giác cũng không tệ."
Lâm Phàm cười.
Giờ phút này, một hư ảnh hiện lên ở phía sau Lâm Phàm. Sau đó, hư ảnh này nhanh chóng rút kiếm và chém xuống.
Kiếm quang chói mắt như là có thể chém rách thiên địa khiến cho tất cả mọi người phải nhắm chặt hai mắt lại không dám mở ra.
"Lôi Đình mau chạy."
Thần Trật Quân Chủ hét lớn.
Ở phương xa, địa ngục bằng sấm sét của Lôi Đình Quân Chủ nhanh chóng tan vỡ, vô số sấm sét hóa thành tro tàn. Dưới một kiếm này, bất kỳ sức mạnh gì đều trở nên nhỏ bé.
Một tiếng kêu thảm thiết truyền đến khiến cho mấy Bán Thần cảnh của Thánh Đường tông biến sắc mặt.
"Đừng quá khẩn trương! Bản phong chủ chỉ thử chiêu một chút thôi cho nên cũng không có ra tay độc ác, chỉ là chặt đứt một tay mà thôi. Dù sao bản phong chủ cũng là người thiện lương, há có thể giết người lung tung."
Lâm Phàm cười nói.
Ở phương xa, Lôi Đình Quân Chủ tóc tai bù xù, cánh tay trái đã bị chặt đứt, máu tươi không ngừng chảy.
Thiên Tu gật đầu.
"Đồ nhi, ngươi làm rất tốt. Tuy những Bán Thần này năm lần bảy lượt muốn vu oan, hãm hại ngươi nhưng ngươi vẫn nhịn được mà không ra tay độc ác. Hành vi này thật sự là đáng được khen ngợi, đã thể hiện rõ phẩm đức con người của Viêm Hoa tông ta."
"Lão sư quá lời rồi. Con được như này cũng là nhờ lão sư dạy tốt."
Lâm Phàm cười.
"Đồ nhi ưu tú, vi sư rất tự hào."
Nhìn cảnh tượng ở trước mắt, trong lòng Thiên Tu cũng vô cùng chấn động. Đồ nhi bây giờ có thực lực thật cường đại, thực lực thế này đã vượt qua hơn phân nửa Bán Thần của Thánh Đường tông rồi.
Hai người nói chuyện vui vẻ, chỉ là nội dung không phải quá phù hợp với tình cảnh hiện tại.
"Đáng giận ..."
Nhìn hai thầy trò kẻ tung người hứng, Lôi Đình Quân Chủ giận dữ hét. Ở trên chỗ cánh tay trái có sấm sét quấn quanh. Lốp bốp. Lôi Đình Quân Chủ đã dồn sức thúc đẩy cánh tay trái mọc ra, chỉ là sắc mặt đã trở nên trắng bệch.
"Lão sư, chuyện này là sao?"
Hắn không ngờ, Bán Thần lại có thể để tay cụt mọc lại.
"Đồ nhi, đây cũng là một trong số những năng lực đặc biệt của Bán Thần cảnh. Chỉ là nếu làm như vậy sẽ khiến cho căn nguyên bị tổn thương. Ngươi nhìn lão gia hỏa kia xem, sắc mặt có phải là đã trắng bệch hay không? Nếu ngươi tiếp tục chặt tay hắn một lần nữa thì hắn cũng không còn bản lãnh mà mọc lại đâu."
"À, thì ra là thế. Vậy thì năng lực này cũng không có nhiều tác dụng lắm với con."
Lâm Phàm lắc đầu. Hắn còn suýt tưởng rằng năng lực này cũng giống Bất Tử Chi Thân của hắn cơ, hóa ra cũng chỉ là rác rưởi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu