Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 519: TA PHẢI HỌC ĐƯỢC CÁCH CHỊU NHỤC

Huyết Luyện Tôn Giả muốn nói thứ gì, nhưng nhịn được, sau đó lập lời thề rằng hắn sẽ cố gắng hết sức bảo đảm thủ hạ người không giết hại con dân của Viêm Hoa tông.
"Tốt. Huyết Luyện Tôn Giả, nguoi cũng đã thề xong. Như vậy, sau này ngươi đi dương quan của ngươi, ta đi cầu độc mộc của ta, nước giếng không phạm nước sông. Nhưng ta phải nói trước, sau khi bản phong chủ diệt trừ Thiên Thần giáo mà ngươi còn chưa rời khỏi Viêm Hoa tông thì cũng đừng trách ta làm thịt ngươi."
Thiên Thần giáo là một tổ chức cực kỳ khổng lồ, hơn nữa năng lực thẩm thấu rất mạnh, lần này hắn dụ dỗ được một Pháp Vương phản bội, để cho bọn họ nội đấu cũng là một chuyện tốt.
Đối mặt với việc Lâm Phàm uy hiếp, Huyết Luyện Tôn Giả rất phẫn nộ, nhưng trong lòng hắn một mực có thanh âm vang vọng, muốn thành đại sự thì phải nhẫn nhịn, chịu đựng.
"Bản tôn giả biết rồi."
Ngay khi Huyết Luyện Tôn Giả chuẩn bị rời khỏi, Lâm Phàm mở miệng.
"Chờ một chút đã! Ta hỏi ngươi một việc, gần đây Thiên Thần giáo cướp đoạt không ít trẻ em, các ngươi giam bọn họ ở đâu?"
Khi còn ở tông môn, hắn đã nghe được, thành trì các nơi có không ít trẻ em đột nhiên biến mất, hiển nhiên là bị Thiên Thần giáo bắt cóc, chuẩn bị luyện chế thành giáo đồ.
"Đây là cách làm của phân bộ khu thứ ba. Chỉ là chỗ kia quá bí mật, ngay cả bản tôn giả cũng không biết."
Huyết Luyện Tôn Giả nói. Trọng địa bực này thuộc về cơ mật của Thiên Thần giáo, một mực do tâm phúc của Giáo Vương chưởng quản, cho dù là những Pháp Vương như bọn họ cũng không biết được.
"Cút đi."
Lâm Phàm khoát tay, giống như là đuổi rác rưởi vậy.
"Ngươi..."
"Thế nào, chỉ mấy lời nhục nhã thôi mà ngươi cũng không thể chịu đựng rồi sao?"
Lâm Phàm liếc xéo Huyết Luyện Tôn Giả một cái. Ngươi muốn mưu đại nghiệp thì cứ từ từ mưu đi, ta muốn nhìn xem ngươi có thể chịu đến trình độ nào.
Nếu thật có thể làm chó, làm nô tài, hắn cũng coi là chịu phục.
Huyết Luyện Tôn Giả hít sâu một hơi, nhanh chóng đi vào hư không, hình chiếu phân thân trở về, biến mất không thấy gì nữa.
Lúc này, Lâm Phàm lâm vào trầm tư, những lời mà hắn vừa mới nói thật sự là đường sáng hay sao?
Dù sao mình nói đến mức chính mình cũng có chút động tâm.
Nhưng cái này cũng có thể là một con đường chết đi. Website TruyenLau.com
Không nghĩ ra, vậy thì không nghĩ nữa.
Khẽ nhấc bàn tay xé rách hư không, Lâm Phàm nhanh chóng đi vào. Hắn vẫn muốn đi qua Sông Thiên Thủy để kiểm tra tình huống đến cùng là như thế nào. Dù sao, hắn cũng chỉ mới nghe qua chỗ kia, cũng không có đi qua.
Địa ngục Luyện Huyết. TruyenLau.com
Huyết Luyện Tôn Giả thu hồi hình chiếu phân thân, đứng lơ lửng trên biển máu, nhìn về phía Quân Vô Thiên đang tu luyện ở chỗ sâu.
"Kẻ này nói có lý. Giáo Vương coi trọng Quân Vô Thiên này như thế, hiển nhiên là hắn có tác dụng lớn, lưu lại chuẩn bị ở sau cũng là việc nên làm."
Giáo Vương tự nhiên cũng có lo lắng nhưng mà vì sao hắn còn muốn lưu Quân Vô Thiên tại chỗ này, bởi vì địa ngục Luyện Huyết có thể giúp cho Quân Vô Thiên khôi phục nhanh hơn. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng Huyết Luyện Tôn Giả cũng không có trắng trợn thi triển thu đoạn. Trong cõi U Minh, hắn cảm giác được Giáo Vương vẫn đang một mực chú ý tình huống của địa ngục Luyện Huyết, một mực chú ý tình huống của Quân Vô Thiên.
Nhưng mà địa ngục Luyện Huyết là do hắn chưởng khống, muốn thần không biết quỷ không hay gieo xuống chuẩn bị ở sau, ai cũng không phát hiện được.
Nhân tài. Cuối cùng, hắn vẫn là cần nhân tài. Nếu như có thể kiếm được nhân tài như Lâm Phàm, hắn còn lo gì đại nghiệp không thể thành công.
Bây giờ, hắn có một chuyện trọng yếu muốn làm.
Hắn không biết chịu nhục nhưng có thể học.
Rời khỏi địa ngục Luyện Huyết.
Viêm Hoa tông, ở một thành trì nào đó, một tên ăn mày gầy yếu, dơ bẩn bỗng nhiên xuất hiện ở chỗ này. Đây chính là Huyết Luyện Tôn Giả sau khi ẩn tàng khí tức và cải biến khuôn mặt của mình.
Bởi vì đã lập lời thề với Lâm Phàm, hắn không thể giết con dân của Viêm Hoa tông, nhưng có thể lợi dụng bọn họ để cưỡng ép rèn luyện việc chịu nhục.
Giữa đường, một chiếc xe ngựa sang trọng đi tới, Huyết Luyện Tôn Giả lại ngăn trở đường đi, không tránh. Hộ vệ của xe ngựa nhanh chóng giơ chân, giẫm lên Huyết Luyện Tôn Giả.
"Tên ăn mày thối này ở đâu ra vậy? Nhìn thấy xe của chúng ta mà không biết né tránh, ta nhìn ngươi là chán sống."
Chân của hộ vệ giẫm trên mặt Huyết Luyện Tôn Giả không ngừng xoa đáy giày khiến cho khuôn mặt của Huyết Luyện Tôn Giả bắt đầu vặn vẹo.
"Nhịn, nhịn xuống."
Mặc dù Huyết Luyện Tôn Giả cực kỳ tức giận nhưng hắn vẫn cưỡng ép nhịn xuống. Đây là lần đầu tiên mà hắn bị người giẫm lên mặt. Cho dù là khuôn mặt giả nhưng cũng là khuôn mặt của Hộ Giáo Pháp Vương Thiên Thần giáo.
"Dừng tay."
Bồng nhiên, một tiếng nói vang lên.
Từ trên xe ngựa, một nữ tử bước xuống. Nữ tử này có khuôn mặt thanh tú, nhưng hai mắt thật to lại lạnh nhạt không ánh sáng. Được thị nữ nâng đỡ, nàng từ từ đi đến trước mặt Huyết Luyện Tôn Giả, sau đó chậm rãi ngồi xuống, vươn tay, muốn đụng vào.
"Tiểu thư, người này là một tên ăn mày, hắn rất bẩn."
Hộ vệ nhắc nhở, ánh mắt khi nhìn về phía Huyết Luyện Tôn Giả tràn đầy sự khinh bỉ.
Chỉ là động tác của nữ tử kia cũng không có đình chỉ. Từ trong tay áo, nàng lấy ra một tấm khăn lụa, đưa tay sờ lấy khuôn mặt của Huyết Luyện Tôn Giả, sau đó nhẹ nhàng lau sạch.
"Thật xin lỗi. Chúng ta đã khiến cho ngươi bị sợ hãi."
Thanh âm rất nhẹ nhàng, rất ấm lòng người.
Huyết Luyện Tôn Giả đột nhiên ngây ngẩn cả người, giống như có chút e ngại muốn né tránh lại không nỡ, mặc cho đối phương lau mặt cho hắn.
"Ngươi tên là gì? Ta gọi là Tự Nhu."
Huyết Luyện Tôn Giả không nói gì, tựa như là sửng sốt vậy, sau đó nói khẽ:
"Hàn Minh, Từ Hàn Minh."
"Con mắt của ngươi không nhìn được hay sao?"
"Càn rỡ."
Đột nhiên, nghe được tên ăn mày này nói đến khuyết điểm của tiểu thư, hộ vệ ở một bên lập tức nhấc chân, muốn đạp tới.
Nhưng con ngươi của Huyết Luyện Tôn Giả đột nhiên phóng đại.
Đây là...
Một lồng ngực ấm áp bao bọc hắn.
Tự Nhu bảo hộ Huyết Luyện Tôn Giả ở trong ngực, quát mắng hộ vệ.
"Không cho phép tổn thương hắn."
Trong ngực, khuôn mặt của Huyết Luyện Tôn Giả cứng ngắc, trong tai truyền đến tiếng tim đập đông đông đông.
Hắn đã từng lắng nghe qua âm thanh trái tim nhảy lên của rất nhiều sâu kiến, cũng bóp nát không ít trái tim rồi. Nhưng đột nhiên, hắn cảm giác âm thanh trái tim nhảy lên này vậy mà lại truyền tới từ trong trái tim băng lãnh của hắn."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu