Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 596: ĐÂY MỚI LÀ BỘ NGỰC CỦA ĐÀN ÔNG NÈ

Đã đủ mười giây.
Ầm!
Nặng nề đè xuống.
"Tình hình sao thế này, hình như đang nằm trên cái gì ấy nhỉ."
Hắn sống lại nhờ vào một giọt máu, cơ thể cũng được khôi phục về lúc ban đầu, thiếu sót duy nhất là trên người không có quần áo.
Hình như tay hắn đang nắm lấy một thứ gì đó mềm mềm, nhỏ nhỏ thì phải.
Không lẽ giọt máu này rơi xuống trên người yêu thú à?
Lúc hắn quay đầu lại nhìn, thì mới phát hiện ra mình đang nằm đè lên một người khác. Người này có làn da trắng nõn, cùng với một đôi mắt rất đẹp.
Nhưng ánh mắt của người này có hơi lạ, dường như chuyện mình bất ngờ xuất hiện không hề làm cho đối phương ngạc nhiên chút nào.
Hắn lại nhìn xuống bàn tay của mình, thì thấy mình đang để trên ngực người ta.
"Này anh bạn, bộ ngực của cậu hình như lớn hơn đàn ông bình thường một chút á, nhưng lại chẳng rắn chắc chút nào, hơi mềm mềm, cố gắng tập luyện nhiều hơn nhé."
Nguồn copy từ TruyenLau.com Lâm Phàm cười, hơi bóp một cái, thì cảm thấy đúng là mềm mềm thật.
Sau đó hắn cầm lấy tay của người này rồi đặt lên ngực của hắn.
"Thấy chưa, đây là bộ ngực của đàn ông đích thực đấy, không chỉ rắn chắc, mà còn phải cứng nữa, cậu còn phải học tập tôi nhiều." TruyenLau.com
Lâm Phàm không để ý cơ thể trần truồng mà cứ thế đứng lên luôn. Thật ra lúc này hắn đã hơi hiểu được, nên cũng không quá để tâm tới chuyện mình có mặc quần áo hay không.
Bởi lẽ đây cũng chỉ là một bộ thân xác mà thôi, không cần quá để ý làm gì.
"Tóc đen, vậy thì chắc không phải là người của Thánh Đường tông rồi, gương mặt không bị thay đổi, vậy hẳn cũng không phải là người của Âm Dương tông. Chân cũng không ngắn, vậy chắc cũng không phải là người của Nhật Chiếu tông nốt, ha ha, lần này cũng không tệ nha."
Hắn quan sát cẩn thận, sau đó lấy một bộ quần áo ra từ trong nhẫn trữ vật rồi mặc vào.
Thu hoạch lần này đúng là không tệ chút nào, nhưng hắn vẫn chưa lấy đủ, chờ sau khi trở lại tông môn, nhất định phải rủ sư phụ vào thám hiểm bên trong mấy cái hiểm địa này mới được, để xem trong này có gì thú vị không. Website TruyenLau.com
Đương nhiên, đồ vật bên trong Thiên Không Thành nhất định là cực tốt rồi, dù sao thì chỗ này cũng được đồn đại từng là nơi ở của Thần. Nếu như không có chút bảo bối gì, thì Thần có khác gì phế vật đâu cơ chứ.
Bất thình lình!
Ngay lúc Lâm Phàm đang mặc quần áo, người áo trắng kia bất ngờ tấn công, ngón tay đẹp đẽ trắng nõn tựa như bàn tay của trời đất, đánh thẳng về phía Lâm Phàm.
Từ nơi sâu xa, dường như có một luồng sức mạnh huyền diệu ngưng tụ ở trong lòng bàn tay của y.
"Này, sao tự dưng lại đánh lén vậy."
Lâm Phàm ngẩn người, nắm tay lại thành quyền, đấm một phát thật mạnh về phía người mặc áo trắng. Hư không tan nát và khi nắm đấm của hắn đụng vào ngón tay của đối phương, ánh sáng chói mắt xuất hiện, sóng chấn động dữ dội tản ra xung quanh.
Nhưng đúng vào lúc này, nét mặt Lâm Phàm hơi thay đổi vì trên ngón tay của người mặc áo trắng tỏa ra một lực hút. Nó hấp thu hết tất cả sóng chấn động vừa tản ra, không hề để lại một chút nào.
"Này này, rút cục chuyện này là thế nào, sao tự dưng ngươi lại đánh ta vậy. Tuy Lâm Phàm ta không phải là người xấu, nhưng không phải là người hiền lành tới mức ai cũng có thể hiếp đáp đâu nhá. Ta chỉ nói bộ ngực của ngươi không đủ rắn chắc và nam tính thôi mà, có gì đâu mà ngươi phải nổi điên lên thế?"
"Một trong những nỗi bi ai của người tu hành chính là không thể đối mặt với nhược điểm của bản thân. Nếu quả thật như thế, vậy thì ta cũng chỉ còn cách giúp ngươi tự mình nhận ra chỗ thiếu sót của bản thân ngươi mà thôi"
Vừa dứt lời.
Lâm Phàm tiếp tục bùng nổ lực lượng, một luồng sức mạnh cuồng bạo quét ngang thiên địa xuất hiện.
Nét mặt của người áo trắng vẫn thản nhiên như thường, sâu trong ánh mắt của y lóe lên một tia sáng. Tay y tạo thành một loại ấn pháp, sau đó một đạo thần văn huyền diệu xuất hiện ở sau lưng y.
"Chết thật, đường đường một người đàn ông mà lại đi sử dụng Niêm Hoa Chỉ, ngươi đúng là đồ biến thái mà."
Hắn không thể nào chịu nổi, mặc dù thực lực của đối phương rất mạnh, nhưng hắn không hề sợ hãi chút nào, bóng quyền không thể nào nắm bắt được, lại tụ hội đan vào nhau, tạo thành vô số ảo ảnh khó lường.
"Tên này đúng là kỳ lạ, rõ ràng hắn cũng trẻ như mình, nhưng sao tu vi lại mạnh đến như vậy nhỉ. Chuyện này đúng là bất thường mà, trên đời này có một tuyệt thế thiên tài là mình cũng đã là cực hạn rồi, làm sao lại có thể xuất hiện người thứ hai được chứ."
Ầm!
Từng luồng chấn động dữ dội bùng nổ, tạo thành một mảnh thủy triều lan tỏa quét khắp bốn phương tám hướng.
Người mặc áo trắng hơi nhấc ngón tay, một luồng sức mạnh huyền diệu truyền tới tạo thành một màn ánh sáng. Tấm màn ánh sáng này bao phủ xung quanh lại, rồi khi những luồng sóng chấn động kia chạm vào màn sáng thì tự động biến mất sạch, không thể tiếp tục lan ra bên ngoài nữa.
"Lợi hại, không ngờ trình độ trận pháp của người này lại cao đến thế. Loại thủ đoạn phi phàm như dùng thiên địa làm gốc để tạo ra màn sáng tuyệt đối không phải là chiêu thức mà một người tầm thường có thể sử dụng được."
"E rằng ngay cả sư phụ cũng không thể nào làm được."
Mặc dù lực lượng của mình có thể nghiền ép được đối phương, nhưng thủ đoạn của đối phương quá nhiều, chỉ kết ấn vài cái thôi cũng có thể tạo thành trận pháp, hơn nữa lại còn dùng sức mạnh của thiên địa chứ không phải là sức mạnh của bản thân y nữa.
"Ngươi quá đáng rồi đấy."
Đúng lúc này, một màn ánh sáng xuất hiện, làm cho Lâm Phàm cảm thấy cực kỳ khó chịu, nên hắn lập tức sử dụng Ngũ Hành Nghịch Thần. Nhờ vậy, chỉ trong nháy mắt, hắn đã bùng nổ ra thực lực mạnh gấp mấy lần lúc trước.
Một đấm được bao bọc bởi ánh sáng rực rỡ, trực tiếp giáng thẳng vào tấm màn ánh sáng!
"Đây mới là thực lực thật sự của ta, ngươi đừng có làm càn nữa, chỉ khi nào dám nhìn thẳng vào khuyết điểm của bản thân, thì việc tu hành mới có ý nghĩa."
Lâm Phàm nhào tới. Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của người mặc áo trắng, hắn trực tiếp đè người mặc áo trắng xuống đất, tiếp theo túm lấy áo của người nọ rồi lột ra.
"Ngươi xem đi, ta đã nói bộ ngực của ngươi chẳng nam tính chút nào, sao ngươi chẳng chịu…tin."
Nói xong chữ cuối cùng, giọng nói của hắn càng lúc càng nhỏ, mà thứ đập thẳng vào mắt hắn là hai điểm nhỏ màu hồng.
Ngay lập tức, lông tơ khắp người hắn dựng đứng hết cả lên, mà bản thân hắn cũng nhanh chóng lùi lại.
"Anh bạn, sao ngươi không nói sớm, chuyện này chỉ là hiểu làm mà thôi? À, mà ngươi cũng đừng để ý nha. Thật ra, nhìn từ bề ngoài, người đi ra ngoài lang bạt du lịch như chúng ta trông cũng giống nhau lắm. Ừm, ngươi cứ coi như ta là người mù là được, ta không phản đối đâu. Còn mấy chuyện như lấy thân báo đáp thì không cần đâu. Ta là kẻ thích bắn pháo hoa, ta sợ nhịn không được, tưởng người bên cạnh là pháo hoa rồi thả thì chết."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu