Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 263: TA ĐÃ NÓI RỒI, ĐIỀU ĐÓ LÀ KHÔNG CÓ KHẢ NĂNG


– Sao ngươi có thể làm được như thế?
Hai mắt của Lý Sùng Sơn đột nhiên co vào như là gặp được chuyện gì đó kinh khủng vậy. Hắn nhìn về phía trái tim ở trên tay phải của Lâm Phàm. Đây là trái tim của tên tiểu tử này nhưng mà thế thì hắn làm sao có thể còn sống sót.
Sau đó hắn buông cổ của Lâm Phàm ra, thân thể không tự chủ được lui về phía sau một bước, trong mắt lóe ra vẻ hoảng sợ, bàn tay cũng nhanh chóng chộp về phía trái tim của mình.
– Trả lại cho ta.
– Chờ một chút.
Lâm Phàm đẩy tay của Lý Sùng Sơn ra, vung vẩy trái tim ở trong tay, nói:
– Hiện tại ta hỏi ngươi, ta có mạnh hay không?
Vốn dĩ theo suy nghĩ của Lâm Phàm, cuộc chiến đấu này sẽ cần thời gian rất lâu, nhưng mà không ngờ tên này lại tự đại đến mức để mình bắt được sơ hở.
Quả nhiên, trong chiến đấu, có lúc, thực lực cũng không phải là trọng yếu nhất, trọng yếu nhất vẫn là cơ hội.
Nếu như không phải là tên Lý Sùng Sơn này muốn đánh lén mình vậy thì bản thân cũng tuyệt đối sẽ không thể bắt được cơ hội.
– Trả lại cho ta.
Trên lồng ngực của Lý Sùng Sơn hiện giờ có một lỗ hổng nhưng lại có vài mai phù văn liên tục lấp lóe ở chỗ miệng vết thương.
Theo lý thuyết mà nói, nếu như đã mất đi trái tim thì không ai còn có thể sống sót. Nhưng mà không ngờ, Thiên Cương cảnh lại có năng lực như vậy, lại còn có thể dựa vào thiên địa chi lực để tạm thời duy trì khi trái tim tạm thời mất đi.
Nhất là nhìn dáng vẻ bức thiết muốn lấy trái tim trở về kia của Lý Sùng Sơn, hiển nhiên là còn có cơ hội cứu chữa.
Hơn nữa, qua tình huống này, mình cũng đã phát hiện một điều đặc biệt. Đó chính là năng lực sinh tồn tại của Thiên Cương cảnh cường hãn hơn Địa Cương cảnh rất nhiều. Lần sau phải chú ý nhiều hơn mới được.
Đọc truyện tại TruyenLau.com – Trả lời vấn đề ta hỏi trước đã. Ta mạnh hay là không mạnh? Nếu như câu trả lời của ngươi làm ta không hài lòng, như vậy ta chỉ có thể bóp nát trái tim này mà thôi.
Lâm Phàm cười. Hắn đã cảm nhận được khí tức của Lý Sùng Sơn đang không ngừng yếu bớt, nếu như không phải là có thực lực cường đại chống đỡ, chỉ sợ kẻ này đã sớm chết rồi.
Những phù văn kia lại có thể thay thế trái tim, để Lý Sùng Sơn có thể duy trì sinh mệnh. Việc này khiến hắn rất hiếu kỳ, rất muốn nghiên cứu một phen. Nhưng xem ra cũng chỉ có thể chờ đến khi mà mình đột phá Thiên Cương cảnh mới có thể làm được.
Lý Sùng Sơn thì còn đang choáng váng. Hắn không thể tin được, tiểu tử này vì cái gì mà vẫn giống như là không có chuyện gì xảy ra vậy. Dù là trái tim bị hắn cũng đã bị mình rút ra, thế nhưng mà nhìn dáng vẻ hiện tại của hắn lại giống như là không có chuyện gì vậy. Đây rốt cuộc là vì cái gì.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Nhưng mà khi nhìn về phía trái tim ở trong tay Lâm Phàm, hắn lại triệt để ngây ngẩn cả người, nguyên bản trái tim đỏ tươi còn đang đập mạnh, lại đang dần dần biến thành vật chết màu đen, không còn một chút ba động.
– Mạnh! Ngươi là mạnh nhất. Mau trả trái tim lại cho ta.
Lý Sùng Sơn đưa tay. Trong ánh mắt lộ ra vẻ khát vọng. Hắn muốn lấy lại trái tim của mình.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Lâm Phàm lắc đầu, hơi có vẻ tiếc nuối, nói:
– Không, ngươi nói láo.
Phốc phốc!
Năm ngón tay bóp chặt, trái tim đột nhiên nổ tung, máu tươi thuận theo ngón tay chậm rãi chảy xuống đất.
– Ta cũng không mạnh. Nếu như ta là người mạnh nhất, ngươi cũng sẽ không nói nói nhảm với ta nhiều như thế, mà ta cũng sẽ không năm lần bảy lượt bị ngươi trấn áp. Đúng rồi, ngươi có muốn biết vì cái gì mà ta có thể như không có chuyện gì không?
Lâm Phàm ghé đầu vào bên tai Lý Sùng Sơn, nhỏ giọng nói.
Lý Sùng Sơn ngây ngốc nhìn cái trái tim đã bị bóp nát kia nhưng cũng gật đầu, tựa như là muốn biết vậy.
Phốc phốc!
Nhưng vào lúc này, bàn tay của Lâm Phàm chém xuống, nhanh chóng cắt đầu của Lý Sùng Sơn xuống, lạnh nhạt nói:
– Đối với kẻ yếu, từ trước tới giờ ta sẽ không giải thích nhiều. Ngươi cũng không có tư cách biết tất cả mọi chuyện.
Điểm tích lũy + 10000
– Ồ!
Lâm Phàm ngây ngẩn cả người, không ngờ giết Lý Sùng Sơn lại có được tới 10,000 điểm tích lũy. Chuyện này cũng có chút lạ. Bởi vì giết Địa Cương cảnh tầng chín cũng chỉ có 1000 điểm tích lũy mà thôi, nhưng mà bây giờ lại có tận 10,000 điểm tích lũy.
Chẳng lẽ ngay cả hệ thống cũng đồng ý với câu nói phía dưới Thiên Cương đều là giun dế này sao?
Nhưng thực lực của tên Lý Sùng Sơn này hoàn toàn chính xác là rất mạnh. Bây giờ mình cũng đã minh bạch chênh lệch giữa bản thân cùng với Thiên Cương cảnh. Có lẽ khi mình đột phá Địa Cương cảnh tầng chín thì mới có thể chiến đấu ngang hàng cùng Thiên Cương cảnh đi.
Lục soát thi thể, thu hoạch tài phú.
Thân là cường giả trấn thủ cứ điểm Lục Thời, tài phú tuyệt đối không ít, nhất định phải kiểm tra cẩn thận.
Quay đầu nhìn xuống phía dưới, cứ điểm Lục Thời to lớn đã bị trận chiến giữa hắn cùng với Lý Sùng Sơn hủy diệt hơn một nửa. Mà lúc này cũng không còn có một ai ở đây nữa, chỉ sợ là trong lúc chiến đấu, tất cả đều đã trốn chạy.
– Đáng tiếc, ở nơi này có nhiều đệ tử của Nhật Chiếu tông như thế, vậy mà không thể giết được mấy người.
Lâm Phàm lắc đầu, sau đó giang hai cánh tay. Một khí tức cường hãn bạo phát ra. Lâm Phàm ở trên không trung nhanh chóng vỗ ra một chưởng.
– Cứ điểm Lục Thời đã không cần thiết phải tồn tại nữa.
Uỳnh!
Dưới một chưởng của Lâm Phàm, cứ điểm Lục Thời không ngừng vỡ nát, toàn bộ tường thành ở chung quanh sụp đổ. Chỉ trong chốc lát, cứ điểm Lục Thời đã nhanh chóng biến thành phế tích.
– Phía dưới Thiên Cương cảnh là người mạnh nhất, nhưng mà ở cấp độ Thiên Cương cảnh lại là người yếu nhất, loại cảm giác này thật là khiến cho người ta thấy khó chịu.
Hiểu rõ được cấp độ thực lực hiện giờ của mình, Lâm Phàm cực kỳ bất mãn. Khi chiến đấu cùng Lý Sùng Sơn, dù hắn bật hết hỏa lực vẫn bị đánh chết nhiều lần như vậy. Nhưng mà cảm giác chiến đấu thế này lại rất thoải mái, sự cường đại của Lý Sùng Sơn đã thành công nghiền ép mình. Đáng tiếc mình là ai cơ chứ, nghiền ép đâu có đồng nghĩa với việc có thể chiến thắng.
Sau đó hắn cũng nhanh chóng rời khỏi hiện trường. Nơi này đã không thể ở lâu. Chấn động to lớn như vậy chỉ sợ đã khiến cho người khác chú ý."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu