Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 336: KHẨU VỊ NẶNG ĐÓ

Vừa nói xong, hắn liền hóa thành một vệt sáng bay về phía Vân Tiêu phong.
Khô Mộc lắc đầu, thở dài một tiếng. Thắng thua cũng không đáng sợ, điều đáng sợ chính là một khi vấp ngã lại không dậy nổi.
Nghĩ lại mọi chuyện trong tông môn, ông cảm giác từ sau khi tên Lâm Phàm này xuất hiện, tất cả đều trở nên kỳ quái.
Quân Vô Thiên bị chém, Chiến Hồng Đế bị trấn áp, Vạn Trung Thiên bị trấn áp, hiện tại thậm chí ngay cả Vân Tiêu cũng bị trấn áp, kẻ này chẳng lẽ là muốn trấn áp toàn bộ chín vị phong chủ còn lại một lần hay sao?
Thiên Tu cười lớn, sau đó nhìn về phía phương xa, nói:
– Thiên Vương, nếu đã trở về, làm sao lại không đến bái kiến chúng ta.
Đạo Thiên Vương nghe Thiên Tu nói như thế, lập tức bay đến, nói:
– Thiên Vương tham kiến tông chủ, các vị trưởng lão.
Sắc mặt của Hỏa Dung vui mừng, gật gật đầu, nói:
– Thiên Vương làm tốt lắm, đã đột phá Thiên Cương cảnh rồi.
Đạo Thiên Vương cười nói:
– Bẩm trưởng lão, Thiên Vương vào hiểm địa, một lần tình cờ có một chút cơ duyên, nên mới có thể nhanh chóng đột phá Thiên Cương cảnh.
Tông chủ mở miệng nói: TruyenLau
– Ngươi có thể đột phá cũng là phúc của tông môn, cũng không biết tình huống của những người khác là như thế nào.
– Theo suy nghĩ của đệ tử, những người khác hẳn là cũng đột phá đi.
Đạo Thiên Vương đáp lại. Lần này, hắn xem như là tăng kiến thức, không ngờ tông môn lại còn có tên biến thái như thế.
Địa Cương cảnh có thể nghiền ép Thiên Cương cảnh, chuyện này rất kinh khủng, nếu không tận mắt thấy thì hắn cũng không tin được. Nguồn copy từ TruyenLau.com
– Thiên Vương đã tu thành Thiên Cương cảnh, có muốn tranh đoạt vị trí người đứng đầu của thập phong hay không?
Thiên Tu vuốt râu dài, cười hỏi.
Nguyên bản ý nghĩ của Đạo Thiên Vương đúng như là Thiên Tu trưởng lão nói vậy, trở về tranh đoạt vị trí người đứng đầu của thập phong. Nhưng mà sau khi nhìn thấy trận chiến lúc nãy, ý tưởng này của hắn đã bị tan vỡ.
– Trưởng lão, Thiên Vương không có ý nghĩ này, Thiên Vương trở về chính là vì nhớ tông môn. Còn danh hiệu người đứng đầu của thập phong chỉ là hư danh mà thôi, Thiên Vương không muốn tranh đoạt. Chỉ có tông môn lớn mạnh mới là căn bản. Cho dù ta đứng hạng chót trong thập phong, ta cũng cam tâm tình nguyện. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đạo Thiên Vương thành khẩn nói.
Nhưng trong lòng của hắn lúc này cũng đang chửi thề, mình tranh cái rắm. Tình huống vừa rồi hắn đều nhìn thật sự rõ ràng, thực lực của mình cũng chỉ sàn sàn như Vân Tiêu mà thôi, có lẽ hơi cao hơn một chút. Thế nhưng mà vừa rồi, tên kia dùng một chiêu đã có thể trấn áp Vân Tiêu. Coi như mình lên trên, chỉ sợ cũng không sai biệt lắm là như thế mà thôi.
Thiên Tu hài lòng gật đầu, vỗ vỗ bả vai của Đạo Thiên Vương, nói:
– Không sai! Ngươi có thể suy nghĩ được như thế cũng chứng minh ngươi ở bên ngoài học tập được rất nhiều điều. Nhưng lão phu nhìn ngươi trông muốn nói lại thôi. Phải chăng là có chuyện gì muốn nói với chúng ta?
Đạo Thiên Vương quỳ xuống, cúi đầu chạm đất, nói:
– Tông chủ, trưởng lão, đệ tử ở bên ngoài kết lương duyên, tự định chung thân cùng một nữ tử. Khẩn cầu tông chủ cùng trưởng lão đồng ý.
– A, còn có chuyện như thế sao? Là vị nữ tử nào lại có thể hàng phục phong chủ Thiên Vương phong của Viêm Hoa tông chúng ta vậy?
Hỏa Dung cười hỏi.
Đạo Thiên Vương cúi đầu, hơi ngắc ngứ, nói:
– Bẩm tông chủ, trưởng lão, nàng là… là… tộc nhân của Thiên Yêu Hồ tộc.
Vừa dứt lời, tiếng hét phẫn nộ của Hỏa Dung trưởng lão truyền đến.
– Hồ nháo! Thân là phong chủ Thiên Vương phong của Viêm Hoa tông, vậy mà lại muốn kết duyên cùng Yêu tộc, ngươi muốn ném thể diện của tông ta đi hay sao?
Sau đó Hỏa Dung ôm quyền, nói:
– Tông chủ, việc này tuyệt đối không thể cho phép, Viêm Hoa tông ta sao có thể đồng ý cho đệ tử kết duyên cùng Yêu tộc được, đây quả thực là…
– Ai.
Hỏa Dung vung tay áo một cái, khó nói tiếp được thành lời.
Đạo Thiên Vương nằm rạp trên mặt đất, nói:
– Kính xin tông chủ cùng trưởng lão cho phép. Thiên Vương cũng tạm thời không muốn nói. Chỉ là Thiên Vương cảm thấy nếu không nói ra sẽ thẹn với công ơn bồi dưỡng của tông chủ cùng các vị trưởng lão. Nhưng trong lúc Thiên Vương lịch luyện, bản thân bị trọng thương, sắp tử vong, là nàng đã cứu ta, ta…
– Thiên Vương, ngươi hồ đồ rồi. Việc này sao có thể thành công.
Khô Mộc phản đối nói.
Cát Luyện cũng gật đầu, nói:
– Đúng vậy. Thiên Yêu Hồ tộc mặc dù có thể biến thành hình người, nhưng mà về bản chất cũng vẫn là yêu thú.
Tông chủ tạm thời không có mở miệng, tựa như là đang suy nghĩ.
Đạo Thiên Vương nghe mấy vị trưởng lão nói thế thì cũng không biết nên nói cái gì. Cuối cùng, hắn đưa mắt nhìn về phía Thiên Tu trưởng lão. Hắn biết Thiên Tu trưởng lão là người có tầm nhìn thoáng nhất ở trong tông môn, cũng không phải là người cổ hủ. Nếu như Thiên Tu trưởng lão nguyện ý mở miệng, vấn đề này hẳn là sẽ không có khó khăn gì nữa.
Mà đúng lúc này, một thanh âm vang lên.
– Đây là chuyện tốt mà. Nam nữ yêu đương tự do, đáng giá để ca ngợi.
Không biết từ khi nào, Lâm Phàm đã xuất hiện ở trong đại điện. Sau đó, hắn đi đến bên người Đạo Thiên Vương, liếc mắt nhìn, không thể không nói một tiếng bội phục, ngưu bức.
Thiên Yêu Hồ tộc tuy cũng là yêu thú nhưng mà hơi khác biệt cùng với yêu thú bình thường. Tộc nhân của Thiên Yêu Hồ tộc chỉ cần đến Thiên Cương cảnh liền có thể hoá hình còn yêu thú khác không thành Thần thú thì đừng hòng.
– Lão sư, ân cứu mạng lớn hơn trời. Huống chi, lưỡng tình tương duyệt, nếu như chúng ta chia rẽ cũng không tốt.
Lâm Phàm nói.
Đạo Thiên Vương không ngờ Lâm Phàm sẽ giúp hắn nói chuyện, trong lòng cũng rất cảm kích.
Thiên Tu liếc mắt nhìn đồ đệ của mình, sau đó vuốt bộ râu dài, cười nói:
– Ừm, đồ đệ của ta nói rất có lý. Việc này là việc tốt, các ngươi phản đối cái gì?
Sau đó, ông nói với vẻ ý vị thâm trường:
– Tông chủ sư huynh, ngươi nói đúng không?
Tông chủ nhìn thấy ý cười trong mắt của Thiên Tu, ho nhẹ một tiếng, nói:
– Ừm, đúng vậy, nói rất có đạo lý. Chuyện này không cần thương nghị nữa. Ta cho phép.
– Đa tạ tông chủ, đa tạ trưởng lão.
Đạo Thiên Vương vô cùng vui vẻ, không ngừng bái lạy.
Thiên Tu vuốt râu, nói:
– Theo ý của lão phu, chúng ta cũng nên chọn ngày tốt lành để bản tông đi đón dâu.
– Trưởng lão, chuyện này còn cần chờ mấy tháng nữa mới được, bởi vì Mị Nhi còn chưa hoá hình.
Khi Đạo Thiên Vương nói đến hai chữ ‘Mị Nhi’, trên mặt cũng lộ ra vẻ nhu tình.
Mà giờ khắc này, tông chủ, trưởng lão, Lâm Phàm,… toàn bộ đều ngây người, trợn mắt há hốc mồm khi nhìn về phía Đạo Thiên Vương.
Nữ tử kia còn chưa hoá hình sao?
Khẩu vị của tên này nặng quá.
Đạo Thiên Vương cảm giác ánh mắt của mấy người chung quanh không thích hợp. Sau đó tựa như là nghĩ đến điều gì đó, hắn vội vàng nói:
– Đệ tử còn chưa cùng với nàng tiếp xúc da thịt.
Lâm Phàm trong lòng kinh hãi, lại còn muốn phát sinh chuyện tiếp xúc da thịt, vị sư đệ này thật là ngưu bức.
Nhưng hắn phát hiện mới vừa rồi thần sắc của lão sư cùng tông chủ có chút không đúng, giống như là trước kia cũng đã có trường hợp tương tự. Lâm Phàm hơi xoa cằm. Lòng hiếu kỳ nổi lên, có lẽ nên tìm cơ hội hỏi lão sư một chút xem."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu