Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 453: CHỈ LÀ KHÔNG MUỐN LÃNG PHÍ

Máu tanh, thật sự là quá máu tanh! Chân cụt tay đứt vương vãi đầy trên đất, bọn họ có thể thấy được máu thịt ở khắp nơi.
Rốt cuộc là đã có bao nhiêu người chết, mới có thể tạo thành cảnh tượng bực này.
– Khô Mộc trưởng lão…
Nhìn thấy đại bộ đội của tông môn đã tới, mấy người Lã Khải Minh đang bị giam ở trong thành Nguyệt Sơn, gào lên.
– Khô Mộc trưởng lão, là Thiên Thần giáo, người của Thiên Thần giáo tới, Lâm sư huynh phải một mình đối mặt với bọn họ. Sư huynh đang gặp nguy hiểm.
Lã Khải Minh cao giọng quát.
Nghe nói là Thiên Thần giáo, các đệ tử cũng đều ngưng trọng lên.
– Những thi thể này đều là giáo đồ của Thiên Thần giáo, hơn nữa đều là bị Lâm sư huynh giết chết sao?
– Lâm sư huynh thế nào, sẽ không ra chuyện gì đi.
Đám người châu đầu thảo luận. Nếu như là Lâm sư huynh, bọn họ đúng là có thể tiếp nhận. Dù sao thủ đoạn của Lâm sư huynh chính là cuồng bạo như vậy, giết thành cảnh tượng như vậy cũng là hợp tình hợp lý.
Lạch cạch!
Đột nhiên, một thanh âm vang lên từ trong hố sâu vô tận kia, các đệ tử đều cảnh giác thủ thế, nhìn chằm chằm vào hố sâu kia, không biết là sẽ có thứ gì đi ra.
– Cái này… là cái gì.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Lúc nhìn thấy thân thể của Lâm Phàm sau khi bật hết hỏa lực, các đệ tử cũng đều khiếp sợ.
Thân thể không lồ màu đen kịt, trên người lại nhuộm đầy máu tươi. Lúc này, trông Lâm Phàm như là ác ma đi ra từ trong biển máu vậy.
– Khô Mộc trưởng lão, các ngươi đã tới. Website TruyenLau.com
Lâm Phàm xách theo Hắc Cốt, sau đó nhanh chóng ném xuống đất, hắn đã giết chết Hắc Cốt.
80,000 điểm tích lũy tới tay thật không dễ dàng, nhưng hết thảy đều đáng giá.
TruyenLau – Là Lâm sư huynh.
Các đệ tử hô lên, đồng thời, trong mắt lóe ra vẻ chấn động.
Bọn họ không biết Lâm sư huynh đã trải qua một trận chiến đấu thảm liệt cỡ nào mà có thể tạo thành sự hủy diệt to lớn như vậy.
Nhìn những hố sâu này còn có hoàn cảnh chung quanh, toàn bộ đã bị hủy diệt. Rốt cuộc là chiến đấu kịch liệt cỡ nào mới có thể tạo thành cảnh tượng như thế này.
– Kẻ này là… Hắc Cốt, phó Hộ Giáo Pháp Vương của Thiên Thần giáo.
Khô Mộc nhìn thấy bộ thi thể kia, sợ hãi nói. Ông không ngờ sẽ là một vị phó Hộ Giáo Pháp Vương đánh tới, hơn nữa nhìn tình huống chung quanh, hiển nhiên là còn có không ít người của Thiên Thần giáo tới nữa.
Tên Hắc Cốt này có lẽ không phải là người mạnh nhất trong số các phó Hộ Giáo Pháp Vương của mạnh nhất, nhưng mà là kẻ khó dây dưa nhất.
Bởi vì pháp tắc mà đối phương lĩnh ngộ có tính chất đặc thù. Tử Vong Pháp Tắc và Bạch Cốt Pháp Tắc thế nhưng mà là pháp tắc có thể cải tạo thể chất của một người, từ đó biến thành trạng thái nửa người nửa khô lâu, để thực lực càng thêm cường đại.
– Ừm. Kẻ này hoàn toàn chính xác là rất mạnh, nhưng cuối cùng còn kém ta một chút.
Lâm Phàm cười nói. Hắn giơ tay lên, triệu hồi chín tấm Phong Yêu Bia. Lúc này, thành Nguyệt Sơn đã không cần bảo hộ nữa.
Mấy người Lã Khải Minh vội vàng xông ra ngoài thành.
– Sư huynh, người không sao chứ?
– Ha ha ha.
Lâm Phàm cười,
– Khẳng định là không sao. Chỉ bằng hắn còn có thể làm ta bị thương hay sao?
Nhưng hắn còn có chính sự không kịp làm. Đó chính là nhìn xem đám người này có mang nhẫn trữ vật hay không?
Hắn hơi nhấc ngón tay. Lập tức, mấy trăm cái nhẫn trữ vật lao tới chỗ hắn. Ở trong ánh mắt ngạc nhiên của bao người, hắn thản nhiên cất kỹ.
Giờ phút này, các đệ tử vây xem đột nhiên minh bạch vì sao Vô Địch phong giàu có như vậy, có lẽ chình là bởi vì Lâm sư huynh có được thói quen tốt này đi.
Lâm Phàm lạnh nhạt nói:
– Không cần ngạc nhiên, ta chỉ là không muốn lãng phí mà thôi.
Nói xong, hắn triệu hoán Thiên Hà Vương Đỉnh, nước sông lao ra, cuốn toàn bộ máu tươi và mảnh vụ thi thể vào trong hố sâu vô tận kia.
Sau đó, hắn kiếm một tảng đá lớn, lấp đầy hố sâu ở nơi này.
Cảnh tượng nguyên bản như địa ngục đã nhanh chóng biến mất. Mặt đất đã sạch sẽ trơn bóng. Chỉ là mùi máu tươi ở trong không trung lại nhất thời không có cách nào tiêu trừ. Thật đúng là có chút đáng tiếc!
Còn về phần bản thân thì vẫn còn có mấy vết thương, đó là do lần phục sinh cuối cùng, hắn vẫn bị Hắc Cốt đánh mấy lần. Nhưng mà cũng chỉ là mấy vết thương nhỏ thôi, không có gì đáng ngại cả.
Nhìn Lâm sư huynh nhẹ nhõm lạnh nhạt, trong lúc nhất thời, mấy người Lã Khải Minh cũng không biết nên nói cái gì.
Vừa rồi sư huynh chiến đấu, bọn họ đều nhìn kỹ. Rõ ràng là rất gian khổ, rất nguy hiểm, nếu như không phải là có Lâm sư huynh, như vậy thành Nguyệt Sơn cũng không còn tồn tại.
– Khô Mộc trưởng lão, các ngươi đã tới rồi thì ta cũng có thể thở phào. Các ngươi vẫn nên nhanh chóng đi xem chỗ kia một chút đi, khoáng mạch nguyên tinh kia lưu tại nơi này cũng không phải là một chuyện tốt.
Trận chiến này, Hữu Sắc Nhãn Tình phát huy tác dụng cực lớn.
Nếu như không phải là hắn có Hữu Sắc Nhãn Tình, như vậy có thể giết chết Hắc Cốt hay không cũng là một ẩn số.
Hơn nữa những giáo đồ này của Thiên Thần giáo cũng cung cấp cho hắn không ít điểm tích lũy, cũng là mấy kẻ không tệ.
Khô Mộc trưởng lão nhìn Lâm Phàm mà ngây người. Ông làm sao có thể không nhìn ra tên Hắc Cốt này mạnh cỡ nào, mà vừa rồi thi thể ở khắp nơi, nhân số cũng không phải số ít.
Một mình Lâm Phàm làm sao lại có thể nhẹ nhõm chiến thắng được.
Nhưng giờ phút này, biểu lộ trên mặt Lâm Phàm lại rất là nhẹ nhõm. Chuyện này thật khiến cho ông không biết nên nói cái gì cho phải.
– Ừm.
Khô Mộc gật đầu. Qua lần này, ông cũng lần nữa coi trọng Lâm Phàm hơn một chút.
– Ta hơi mệt một chút. Co lẽ ta cũng nên đi ngủ một giấc.
Lâm Phàm bẻ bẻ cổ, đi về phía nội thành.
Nhìn thấy Lâm Phàm trở về, các thành dân lập tức hoảng sợ nói:
– Đa tạ đại nhân.
Lâm Phàm lạnh nhạt cười nói:
– Mọi người không cần cám ơn, đây là trách nhiệm của ta.
Có một đưa bé đi đến trước mặt Lâm Phàm, không nhìn máu tươi ở trên người hắn, ngược lại hưng phấn nói:
– Đại nhân, chờ ta trưởng thành, ta cũng sẽ cố gắng trở nên cường đại giống như ngươi vậy để có thể bảo hộ bằng hữu của ta.
Lâm Phàm duỗi cánh tay dính đầy máu ra, sờ đầu đứa bé này, nói
– Ừm. Mục tiêu lớn như vậy thì ngươi cần phải rất cố gắng đó.
– Vâng, đại nhân. Ta hiểu rồi.
Đứa bé này gật mạnh đầu, không thèm để ý chút nào đến việc trên tóc đen có dính máu từ tay Lâm Phàm."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu