Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 521: KHIẾN CHO NGƯỜI TA SỢ HÃI

Huyết Luyện Tôn Giả ngây ngốc nhìn vết thương trên bàn tay của mình. Hắn nghĩ mãi mà không rõ, tại sao lại muốn tới cứu nữ nhân như sâu kiến này. Chuyện này căn bản không phải là phong cách của hắn.
Kẽo kẹt!
Cửa phòng đang đóng chặt đột nhiên mở ra.
Huyết Luyện Tôn Giả muốn nhanh chóng rời khỏi, nhưng mà trong nháy mắt, hắn dừng lại.
"Ngươi là người ăn mày mà ta gặp lúc sáng."
"Thật xin lỗi. Ta không nên xưng ngươi là ăn mày. Ngươi có tên, Từ Hàn Minh."
Tự Nhu đứng ở cửa ra vào, hai tay vịn cửa. Mặc dù nhìn không thấy nhưng mà nàng lại có thể ngửi được hoặc là cảm ứng được.
Đột nhiên, nàng vươn tay ra, sờ về phía Huyết Luyện Tôn Giả.
Nhìn đôi tay này dò tới, Huyết Luyện Tôn Giả lui về sau một bước, bộ mặt run rẩy, con ngươi trợn to.
"Ngươi bị thương rồi."
Tự Nhu đụng phải bàn tay của Huyết Luyện Tôn Giả, nhẹ giọng lo âu nói. Sau đó, nàng lấy ra một tấm khăn lụa, nhẹ nhàng băng bó.
TruyenLau Huyết Luyện Tôn Giả cúi đầu nhìn động tác này, thân thể đột nhiên run lên.
"Thật xin lỗi, ta làm ngươi đau."
Tự Nhu không biết phải làm sao.
TruyenLau.com "Không có... Không có."
Cổ họng của hắn giống như bị thứ gì đó ngăn chặn vậy, đứt quãng nói. Cánh tay bị Tự Nhu bắt lại hơi run rẩy.
Rất nhanh, cánh tay của hắn đã được Tự Nhu băng bó kỹ.
TruyenLau.com Tự Nhu giống như biết mình băng bó không tốt cho nên cúi đầu, có chút ngượng ngùng, nói:
"Ta chỉ có thể băng bó thành dạng này."
Một cái nơ con bướm đáng yêu.
Huyết Luyện Tôn Giả nhanh chóng lùi về phía sau, mồ hôi đầy trán, lòng có chút bối rối. Đây không phải là cảnh hắn muốn nhìn đến, cũng không phải là cảnh hắn muốn gặp được.
"Ngươi..."
Tự Nhu vừa muốn nói chuyện, Huyết Luyện Tôn Giả lại nhanh chóng rời khỏi. Hắn không muốn đợi ở chỗ này.
"Đã rời khỏi sao?"
Trong hư không.
Nhìn thấy nơ con bướm quấn quanh trên bàn tay, Huyết Luyện Tôn Giả hơi biến sắc. Hắn muốn đưa tay xé rách cái nơ này nhưng mà bàn tay đặt ở phía trên, đột nhiên bất động. hắn nhìn chằm chằm cái này nơ con bướm, nhìn cực kỳ lâu, cũng không biết bao lâu, cuối cùng từ từ cởi ra. Cầm cái khăn lụa này trong tay, hắn trầm mặc hồi lâu.
"Ta..."
Sông Thiên Thủy ầm ầm rung động, có nước sông cuồn cuộn từ trên trời chảy xuống. Hơi nước mù mịt khiến cho chung quanh đều có chút ẩm ướt.
"Nơi quái quỷ gì thế này?"
Sau khi đạt thành hiệp nghị với Huyết Luyện Tôn Giả, hắn liền chạy đến nơi này.
Mặc Kinh Trập này mặc dù có chút ngốc nhưng hẳn là sẽ không nói dối. Nếu hắn đã nói nơi này có tung tích của Thiên Thần giáo, khẳng định là đã có người của Thiên Thần giáo đi ngang qua hoặc là phân bộ của Thiên Thần giáo ẩn tàng ở nơi đây.
Nhưng bây giờ, hắn ngược lại không gấp.
Lấy Thiên Hà Vương Đỉnh ra, Thanh Uyên Địa Hỏa ở phía dưới thiêu đốt lên, sau đó, hắn ngồi vào trong Thiên Hà Vương Đỉnh, đắc ý ngâm mình trong bồn tắm.
Bảo bối mà hắn đoạt được từ trong tay đệ tử Hải Thần tông này cũng thực không tồi, có rất nhiều công năng, có thể giết địch, có thể làm cơm, có thể làm bồn tắm để ngâm mình lại còn có thể cọ rửa hiện trường, hoàn toàn chính là một bảo bối toàn năng.
Bảo bối này ở trong tay của đệ tử Hải Thần tông thì chỉ có thể là công cụ giết địch, căn bản không có khai phát hết toàn bộ công hiệu của Thiên Hà Vương Đỉnh, đó vẫn là bởi vì tầm mắt của những người kia không đủ cao.
Híp mắt, nằm ở trong đỉnh, hắn vừa hưởng thụ, vừa tu luyện.
Bây giờ điểm khổ tu hoàn toàn chính xác là rất nhiều, nhưng thật muốn sử dụng thì vẫn còn chưa đủ nhìn.
Sáng sớm, ánh mặt trời xua tan màn đêm. Đồng thời, ánh nắng xuyên thấu nước sông đang liên tục không ngừng chảy tạo thành rất nhiều cảnh sắc đặc biệt, thậm chí tạo thành cầu vồng.
"Nhìn xem nơi này đến cùng có cái quỷ gì."
đi ra từ Thiên Hà Vương Đỉnh, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước. Bởi vì nước sông không ngừng trùng kích cho nên ở trên bờ cũng có mấy cái hố to, bên trong hố to đều là nước sông từ trên trời giáng xuống.
Nhưng nước sông từ trên trời giáng xuống nhiều như thế vậy mà trong nước trong cái hồ này lại không hề tăng lên một chút xíu nào.
Chuyện này khiến cho người ta cảm thấy có chút quái dị.
Lâm Phàm một mực bay lên, bởi vì hắn muốn biết nước này đến cùng là từ đâu chảy xuống, bất kể như thế nào, chí ít cũng phải có vết nứt hoặc khe hở nào đó chứ.
Nhưng khi đến chỗ đầu nguồn, hắn xem như phục.
Chỗ đầu nguồn này thật đúng là không có bất kỳ cái khe hở gì, nước tựa như là ở trong hư không chảy xuống tới.
"Đừng quái dị như vậy chứ, sẽ dọa người đó."
Năm ngón tay nắm lại thành quyền, đột nhiên đánh nát hư không. CHỉ có thăm dò đến tận cùng mới là căn bản nhất, nếu chỗ này thần kỳ như vậy thì hắn phải nhìn xem đến cùng là thần kỳ như thế nào.
Nhưng rất nhanh, hắn không có bất kỳ ý nghĩ gì nữa. Bởi vì dù là hư không bị đánh nát, nước này vẫn như cũ chảy từ trong chỗ hư không vỡ nát kia xuống.
Vô Căn Chi Thủy không có đầu nguồn, chính là trống rỗng xuất hiện.
"Chuyện này rất thần kỳ và cũng rất quỷ dị, khiến cho người ta sợ hãi."
Lâm Phàm thầm nói một mình nhưng bây giờ điều quan trọng mà hắn muốn biết là giáo đồ Thiên Thần giáo đi đâu rồi. Hắn tới đây cũng không phải đến ngắm cảnh mà là muốn tới tìm Thiên Thần giáo.
Lâm Phàm hạ xuống đất, đi đến trước hố nước, nhìn xuống phía dưới. Nước hồ thanh tịnh nhưng không thấy đáy, giống như rất sâu vậy.
Hắn nhanh chóng lấy Lang Nha bổng ra.
"Lớn! Lớn! Lớn!"
Lang Nha bổng dài trăm trượng xuất hiện. Hắn thản nhiên nhấc Lang Nha bổng lên rồi đột nhiên đập xuống hố nước.
Hắn ngược lại muốn xem xem, Lang Nha bổng dài trăm trượng này có thể chạm đến đáy hố nước này hay không.
Dưới đáy nước có một tòa căn cứ, phía trên căn cứ có màn sáng bao phủ.
Ở phía dưới màn sáng này có không ít giáo đồ Thiên Thần giáo đang bận rộn làm việc.
Đột nhiên!
Có giáo đồ hoảng sợ hét lên.
"Có cái gì đang rơi xuống đây."
"Đây là cái gì? Làm sao lại lớn như thế."
Ở trong ánh mắt hoảng sợ của những giáo đồ, một cây côn sắt to lớn từ bên trên chậm rãi trầm xuống. Bọn hắn hoảng sợ, hoảng sợ vì không biết đã xảy ra chuyện gì.
"Giáo chủ đại nhân, hẳn là chúng ta bị phát hiện."
Một tên giáo đồ Thiên Thần giáo khoác áo bào màu đen sợ hãi nói.
"Tất cả mọi người bình tĩnh, không nên hoảng hốt."
Ầm!
Khi Lang Nha bổng đen nhánh chạm đến màn sáng thì nó bị ngăn cản.
Trên bờ, Lâm Phàm cảm nhận được trở ngại.
"Đã chạm phải đáy hố rồi sao?"
Sau đó, hắn nhấc Lang Nha bổng lên. Đột nhiên, trên mặt hắn hiện lên vẻ không phục rồi nhanh chóng nhấn xuống
"Ta không tin đâu, khẳng định là tảng đá."
Oanh!
Sóng nước ngập trời, Lang Nha bổng chìm xuống.
"Ta đã nói rồi, khẳng định là tảng đá, vừa rồi khẳng định là ta đã đánh nát."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu