Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 39: TRÊN ĐỜI NÀY THẬT LẮM NGƯỜI TỐT

Mọi ân oán đã được giải quyết êm thấm. Hiện trường lúc này chỉ còn lại ngổn ngang thi thể và những hố bom sâu hoắm nham nhở.
Tới tiết mục đục khoét thi thể!
Lâm Phàm chồm hổm bên cái xác của Lý Hùng Hạc, sờ soạng, nắn bóp từ trên xuống dưới, moi móc nửa ngày trời mới lôi ra được vài món đồ ít ỏi.
"Mả mẹ nó! Đường đường là Nhị đương gia mà nghèo rớt mồng tơi thế này hả?"
Cất công lục lọi cả buổi, thu hoạch duy nhất chỉ là một cuốn bí kíp công pháp mỏng dính. Đã thế, cái tên bí kíp nghe quê mùa, phèn chúa hết sức:
"Lang Nha Bổng mạnh mẽ".
...
"Thôi, méo mó có hơn không. Từ giờ cây Lang Nha Bổng này sẽ là vật tùy thân của lão tử. Mai sau có cơ duyên nhặt được hàng xịn hơn thì tính tiếp."
Lâm Phàm mân mê cây Lang Nha Bổng trong tay, gật gù ra chiều ưng ý. Nhìn sơ qua cũng thấy món vũ khí này toát lên khí thế uy dũng, xách đi đánh lộn đảm bảo ngầu lòi, ra dáng cao thủ.
Cơ mà, bắt hắn phải tự mình cắm đầu tu luyện cuốn bí kíp phèn chúa này á? Thật đúng là tự mua dây buộc mình!
Đột nhiên!
Một dòng thông báo kỳ lạ hiện lên trong đầu hắn.
"Hệ thống báo: Bạn có muốn tiêu hao 10 điểm tích lũy để kích hoạt bí kíp 'Lang Nha Bổng mạnh mẽ' không?" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lâm Phàm đứng hình mất ba giây, cảm giác thật cmn vi diệu! Điểm tích lũy cũng có thể dùng để tu luyện công pháp sao? Thế quái nào cái "Ngạo Cốt Luyện Thể Quyết" lại không có tính năng này?
Tuy thắc mắc, nhưng hắn không rảnh suy nghĩ nhiều. Có hệ thống buff bẩn thì tội gì không xài! Phàm là vấn đề có thể giải quyết bằng điểm tích lũy, thì đó đéo phải là vấn đề!
"Kích hoạt!"
"Tiêu hao 10 điểm tích lũy."
"Cảnh giới hiện tại: Lang Nha Bổng mạnh mẽ (Tầng 1)." TruyenLau
"Điều kiện thăng cấp: Tiêu hao 100 điểm tích lũy để đột phá Tầng 2."
Lâm Phàm vuốt cằm trầm ngâm, một tia sáng xẹt qua trong đầu. Hắn lờ mờ nhận ra quy luật:
"Ngạo Cốt Luyện Thể Quyết" là công pháp nền tảng, dùng để tăng cấp tu vi, rèn giũa thể phách, nên hiển nhiên không thể dùng điểm tích lũy để đi đường tắt. Còn "Lang Nha Bổng mạnh mẽ" thuộc loại công pháp chiến đấu thuần túy. Nâng cấp nó dẫu không giúp tu vi thăng hạng, nhưng uy lực xuất chiêu chắc chắn sẽ bạo tăng.
Đã nắm thóp được hệ thống, hắn chẳng màng đắn đo thêm, quả quyết dồn điểm tích lũy vào "Lang Nha Bổng mạnh mẽ".
"Thăng cấp!" Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Tiêu hao 100 điểm tích lũy."
"Cảnh giới hiện tại: Lang Nha Bổng mạnh mẽ (Tầng 2)."
"Điều kiện thăng cấp: Tiêu hao 200 điểm tích lũy để đột phá Tầng 3."
Ngay khoảnh khắc đó, Lâm Phàm cảm nhận rõ rệt hai luồng khí lực chạy rần rần qua hai cánh tay, cơ bắp cuồn cuộn sức mạnh. Bàn tay hắn siết chặt cán Lang Nha Bổng, một cảm giác thân thuộc đến lạ kỳ ùa về, tựa như hắn đã kề vai sát cánh cùng thứ vũ khí này mấy chục năm trời.
Cùng lúc đó, khí huyết trong cơ thể hắn cuộn trào dữ dội, tuôn trào sinh lực dồi dào, như được thối luyện qua hàng trăm trận sinh tử.
Vi diệu thật sự!
Vút! Vút! Vút!
Tiếng gió xé rít lên liên hồi.
Lâm Phàm vung vẩy cây Lang Nha Bổng nhẹ tựa lông hồng, những đường quyền thế trượng xuất ra sắc bén, chuẩn xác, nhuần nhuyễn hệt như một bậc thầy đã khổ luyện thành tài.
"Ha ha! Mẹ kiếp! Cứ tưởng cái bàn tay vàng này chỉ biết đẻ ra đồ rút thưởng, ai dè còn có công dụng bá đạo này! Phen này lão tử phải đào sâu nghiên cứu mới được!"
Biết đâu chừng, phía trước còn vô số tính năng ẩn giấu siêu việt mà hắn chưa khám phá ra.
Tuy nói tốn vài trăm điểm tích lũy cho vài cấp đầu nghe có vẻ bèo bọt, nhưng ngẫm lại cũng chát chúa phết. Đồ sát một thằng Tôi Thể tầng chín mới chắt mót được 90 điểm, nay chỉ mới nhích nhẹ một cấp đã bốc hơi 200 điểm. Đúng là cái máy hút máu!
Nhưng nếu so với cái trò rút thưởng may rủi kia, thì đầu tư vào đây coi như vẫn còn rẻ chán.
Không chút chần chừ, hắn tiếp tục dồn điểm thăng cấp.
Tầng 3.
Tầng 4.
Lúc này, Lâm Phàm để ý thấy "Lang Nha Bổng mạnh mẽ" xuất hiện sự biến hóa dị thường.
"Cảnh giới hiện tại: Lang Nha Bổng mạnh mẽ (Tầng 4)."
"Đặc tính đột phá: Kích hoạt hiệu ứng 'Không Khí Phá'. Tốn 800 điểm tích lũy để tiến giai Tầng 5."
Từ Tầng 1 lên Tầng 4 đã ngốn sạch 710 điểm tích lũy.
Dù con số này chưa đến mức phá sản, nhưng Lâm Phàm có linh cảm, càng lên cao, lượng điểm tích lũy yêu cầu sẽ càng khổng lồ, kinh khủng đến mức không tưởng tượng nổi.
Mặc kệ! Cái giá phải trả hoàn toàn xứng đáng với sức mạnh bạo tăng trong cơ thể hắn lúc này.
"Không Khí Phá"?
Tuyệt chiêu gì nghe kêu thế?
Hắn không chút chần chừ, lập tức vận nội lực, triển khai trọn vẹn chín thức tuyệt kỹ của "Lang Nha Bổng mạnh mẽ".
Khí huyết toàn thân Lâm Phàm sôi sục như núi lửa chực chờ phun trào.
Hự!
Một nhát chùy giáng xuống! Hắn tận mắt chứng kiến một vầng sáng chói lòa bùng phát xung quanh thân Lang Nha Bổng. Một tiếng nổ chát chúa vang lên, mặt đất dưới chân hắn nứt toác, bùn đất văng tung tóe lên không trung.
"Vãi cả lúa! Mạnh khủng khiếp!"
Hai mắt Lâm Phàm sáng quắc như sao đêm, hưng phấn đến độ tay chân run rẩy.
Phải về tông môn! Nhất định phải quay lại tông môn biểu diễn một phen!
Khổ luyện thành tài mà không mang đi khoe khoang thì đúng là có lỗi với thiên hạ.
Còn cái kế hoạch ngao du sơn thủy vĩ đại gì đó, dẹp sang một bên! Chuyện đó tính sau!
Lâm Phàm huýt sáo vang trời, vác Lang Nha Bổng lên vai đủng đỉnh bước đi, bỏ lại đằng sau một bãi chiến trường đầy rẫy những cái hố sâu hoắm, nhìn rợn cả tóc gáy.
...
Tại tông môn.
Lâm Phàm vừa bước chân qua cổng đã đụng độ hai vị sư huynh quen mặt.
"Âm sư huynh! Cao sư huynh! Hai người đi dạo phố à?"
Lâm Phàm vác cây Lang Nha Bổng to chà bá, hớn hở chạy lại bắt chuyện.
Âm Tiểu Thiên đang rỉ tai to nhỏ với Cao Đại Tráng, thấy Lâm Phàm xuất hiện liền trợn tròn mắt ngạc nhiên:
"Lâm sư đệ! Cây Lang Nha Bổng ở đâu chui ra vậy?"
Lâm Phàm toét miệng cười hì hì:
"Ở đâu ra nữa! Thành quả lao động miệt mài của đệ đấy! Bữa nọ ra ngoài làm nhiệm vụ, xui rủi thế nào lại đụng trúng cái tên Nhị đương gia sơn tặc đang vác theo cây đồ chơi này. Đệ thấy ưng mắt quá, bèn giật luôn mang về chơi."
Hai vị sư huynh đưa mắt nhìn nhau, lộ rõ vẻ thán phục:
"Sư đệ uy dũng vô song!"
Lâm Phàm càng được nước lấn tới, cười đắc ý:
"Hai vị sư huynh đang bàn mưu tính kế gì đấy?"
"À, cái tên Trương Long dở hơi kia rủ rê bọn ta lập tổ đội đi săn nhiệm vụ lớn. Ta với Đại Tráng đang cân nhắc xem có nên nhúng mũi vào không." Âm Tiểu Thiên hất hàm nói. Thực ra y không ưa gì Trương Long, nhưng cũng chẳng ghét bỏ đến mức tuyệt giao.
Huống hồ, nhiệm vụ tổ đội kỳ này mỡ màng quá, y cũng động lòng phàm. Dù sao Trương Long cũng là kẻ trọng tình nghĩa, đi cùng gã ít ra cũng được bảo kê an toàn. Cùng đi với người quen vẫn hơn là ghép đội với mấy thằng ất ơ, nhỡ xảy ra chuyện tranh giành lợi lộc, bọn nó đâm lén sau lưng thì nhục mặt. Cái cảnh đồng môn tương tàn vì bảo vật ở Viêm Hoa tông này diễn ra như cơm bữa.
Lâm Phàm nghe vậy, hai mắt sáng rỡ:
"Sư huynh! Hai người tuyệt đối phải tham gia! Đệ cũng góp mặt cơ mà, hai người nỡ lòng nào vắng mặt?"
Cao Đại Tráng đứng gãi đầu sột soạt, cười hì hì:
"Bọn ta cũng nghe phong phanh đệ với Lã sư đệ đều có phần, nên mới xuôi xuôi tính tham gia. Âm sư huynh cũng ậm ừ rồi, chỉ là hơi cấn cấn xíu thôi."
Âm Tiểu Thiên trừng mắt liếc xéo Cao Đại Tráng:
"Cái thằng Đại Tráng này, cái mồm đi chơi xa quá rồi đấy! Lần sau có mặt tao thì cấm mở mồm, việc của mày là ra sân đánh lộn, rõ chưa?"
"Dạ rõ!" Cao Đại Tráng toét miệng cười hì hì.
Lâm Phàm nhìn biểu cảm của hai người, không khỏi rùng mình, cảm giác có mùi đam mỹ thoang thoảng đâu đây. Hắn vội vàng cáo lui:
"Hai vị sư huynh cứ thong thả bàn bạc nhé! Đệ phải đi trả nhiệm vụ đã, rảnh rỗi anh em mình hàn huyên sau!"
Cáo biệt hai người, Lâm Phàm chạy một mạch tới khu vực bàn giao nhiệm vụ.
Phần thưởng thu về cũng bèo bọt, vỏn vẹn một ngàn Viêm Hoa tệ lẻ và một viên đan dược Trung phẩm Nhân Giai tu luyện màng màng. Mớ rác này đối với Lâm Phàm hiện tại chẳng bỏ dính răng, còn không bằng số lẻ hắn cướp được từ xác chết. May mà chuyến này vớ được cây Lang Nha Bổng ngầu lòi gỡ gạc lại chút đỉnh.
Chưa kể cuốn bí kíp phèn chúa kia cũng khá khẩm, coi như lấp liếm được nhược điểm nghèo nàn chiêu thức của bản thân.
Ngay lúc Lâm Phàm vác Lang Nha Bổng chuẩn bị quay gót, một nam tử diện mạo sáng sủa đột ngột chắn ngang đường:
"Tại hạ Liễu Phong, xin diện kiến vị huynh đệ đây!"
Lâm Phàm híp mắt đánh giá kẻ trước mặt, lòng đầy cảnh giác:
"Liễu sư huynh tìm đệ có việc gì không?"
Liễu Phong này nhìn qua thì bảnh bao, nhưng cặp mắt hí láo liên như chuột chạy, toát lên vẻ gian giảo, âm hiểm. Lâm Phàm ngửi thấy mùi không thơm bốc ra từ thằng chả này.
Liễu Phong nặn ra một nụ cười giả lả:
"Tiểu đệ! Ta thấy thanh Lang Nha Bổng của đệ uy vũ bất phàm, tỏa ra khí tức dũng mãnh, trong lòng vô cùng ngưỡng mộ. Mạo muội hỏi thăm, không biết đệ kiếm được báu vật này ở phương nào?"
Lâm Phàm nghe vậy, khóe miệng lập tức cong lên một nụ cười rạng rỡ:
"Liễu sư huynh quả là người có con mắt tinh đời! Bật mí cho huynh biết, thanh Lang Nha Bổng này không phải đồ đệ mua, mà là có người tốt bụng tặng không cho đấy!"
"Tặng á?" Liễu Phong sửng sốt, trố mắt không dám tin. Y soi kỹ thanh Lang Nha Bổng, xác nhận hàng xịn trăm phần trăm, vậy mà có kẻ dở hơi đi tặng không?
Lâm Phàm thấy y bán tín bán nghi, máu chém gió lại nổi lên:
"Đệ thề có trời đất chứng giám! Cái vị đạo hữu đó lạ lùng lắm! Vừa gặp đệ là hai mắt sáng rực lên như thấy tình nhân, cứ sán lấy đệ, sống chết đòi nhét thanh vũ khí này vào tay đệ cho bằng được. Huynh bảo đệ phải làm sao? Tính đệ vốn dĩ lương thiện, mềm lòng, người ta nỉ non ỉ ôi mãi, đệ đành nhắm mắt nhận đại cho xong chuyện. Chao ôi, sư huynh ạ, đời này lắm người rảnh rỗi sinh nông nổi thật!"
"Thôi, đệ bận việc phải đi trước đây! Có duyên ắt tương ngộ!"
Lâm Phàm dứt lời, vác Lang Nha Bổng ung dung bỏ đi, để lại Liễu Phong đứng chết trân tại chỗ.
Liễu Phong nhìn theo bóng lưng đắc ý của Lâm Phàm, chân mày giật giật, lồng ngực phập phồng vì tức giận. Cảm giác bị một thằng nhãi ranh lừa bịp như con nít thật sự không dễ chịu chút nào. Nhưng y cũng chẳng làm gì được, đành hậm hực xoay người lủi đi mất dạng."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu