Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 394: ĐIÊN CUỒNG, ĐIÊN CUỒNG LIẾM


Kích động, hưng phấn, khó mà nhẫn nại.
Trải qua biết bao khổ cực, gặp phải vô số tên điên, bây giờ hắn rốt cục có thể thu hoạch thành quả. Lúc này, hắn cảm thấy tất cả mọi việc mình làm đều đáng giá.
Hắn cúi đầu, nhanh chóng đi vào trong mật tàng.
Lúc ngẩng đầu, trong chốc lát, mắt mất phương hướng.
Không gian bên trong tháp cao này rất lớn, vô số con rồng bằng đan dược khổng lồ bay lượn ở trong không gian này.
Từng đống đan dược chồng chất ở nơi đó. Bởi vì nguyên nhân thời gian, dược lực không ngừng ngưng tụ, những con rồng bằng đan dược này đã cường hãn đến trình độ nhất định.
– Đây chính là bảo tàng mà Vạn Quật lão tổ để lại sao? Hay là nói mình đã tiến vào trân tàng thất của Vạn Quật lão tổ.
Hiện tại, trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ, đó chính là Vạn Quật lão tổ căn bản là không có chuẩn bị để bất luận kẻ nào tiến vào nơi này.
Nhưng mà cũng không đúng, nếu như hắn không muốn để bất luận kẻ nào tiến vào nơi này thì không nên lưu lại chìa khoá của mật tàng Vạn Quật, để người ta có khả năng tiến đến.
Được rồi! Không cần nghĩ nữa! Dù sao mình cũng đã tiến vào, còn cần nghĩ nhiều như vậy làm gì.
Tất cả đều là ta.
Lâm Phàm giang hai cánh tay, giậm chân, lập tức nhào vào trong đống đan dược mênh mông.
Hai tay nâng đan dược, rồi ném lên không trung. Từng viên từng viên đan dược như là ngọc châu vậy rơi xuống, nện ở trên mặt, lại khiến hắn có cảm giác cực kỳ thoải mái.
– Ha ha ha ha! Vất vả phấn đấu liền nhất định sẽ có hồi báo. Phát tài, rốt cục phát tài rồi, đan dược ở nơi này thật sự là quá nhiều.
Hắn ôm lấy đan dược, năm ngón tay bóp chặt. Chịu biết bao khổ cực, rốt cục cũng đến được nơi này mà nơi này cũng không có khiến cho mình thất vọng.
Nếu như trong mật tàng không có thứ gì, chỉ sợ thể xác và tinh thần của mình đều khó mà chấp nhận.
– Đáng sợ! Thật sự quá đáng sợ! Trong đây thấp nhất cũng là đan dược Nhân giai thượng phẩm. Tài phú của Vạn Quật lão tổ thật đúng là quá kinh người.
Lâm Phàm vung tay lên, nhanh chóng thu đống đan dược Nhân giai vào trong nhẫn trữ vật.
Một đống khác là đan dược Huyền giai. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Còn có một thùng đan dược Địa giai.
Thu sạch toàn bộ, nhất là số đan dược Địa giai này thật sự để hắn nói không ra lời. Hắn đã bao giờ nhìn qua số lượng đan dược khổng lồ như vậy đâu.E rằng cho dù là tông môn cũng khó có thể cùng sánh được đi.
Chẳng lẽ cường giả vạn năm trước liền thật giàu có như vậy hay sao?
TruyenLau – A, đó là…
Lúc này, hắn bị đan hương nồng đậm ở phía trước hấp dẫn.
Nơi đó có mười cái bệ đá. Trên mỗi một bệ đá đều có một viên đan dược. Dù là thời gian đã lâu, số đan dược này vẫn như cũ ẩn chứa dược lực nồng đậm. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không kịp chờ đợi, hắn tiến đến để kiểm tra.
Ông!
Đột nhiên, trong mười viên đan dược này, có một viên đan dược điên cuồng xoay tròn, dược lực nồng đậm bạo phát ra. Một bóng người đi ra từ trong đan dược.
– Ừm?
Lâm Phàm giật mình. Một bóng người đi ra từ trong đan dược. Chuyện này sao có thể xảy ra? Cho dù đan dược Thiên giai cũng không có năng lực này.
Chẳng lẽ?
Hô hấp của Lâm Phàm trở nên dồn dập. Nếu như suy đoán của hắn là đúng, vậy thì viên đan dược này là tồn tại siêu việt đan dược Thiên giai.
– Ngươi tốt!.
Bóng người đi ra từ bên trong đan dược dần ngưng tụ, áo trắng tung bay, mái tóc trắng rơi vào hư không giống như kéo dài đến địa phương vô tận.
– Ngươi biết nói chuyện?
Lâm Phàm có chút choáng váng. Quả thật là thiên địa to lớn cũng không thiếu cái lạ.
Trong cổ tịch của tông môn cũng không có nhắc đến loại chuyện này.
Cho dù là đan dược Thiên giai cũng không có năng lực này.
– Đương nhiên, ta là Đan Thần, hoặc nói chính xác thì ta là dan dược nửa bước Thần giai. Ta được vùng thiên địa này thai nghén ra. Sau khi hấp thu dược lực của chín viên đan dược ở bên cạnh, ta sinh ra linh trí.
Đan Thần xoay quanh trên đan dược. Lúc hắn mở miệng nói chuyện liền có đan hương nồng đậm bay ra.
– Đan Thần, danh hào rất lớn, xem ra rất lợi hại?
Lâm Phàm nhìn từ trên xuống dưới, bỗng nhiên hắn nghĩ đến điều gì đó, sau đó xoay người, đi đến cửa đá, nói:
– Không khí trong này hơi lạnh, ta đóng cửa lại, ngươi không để ý chứ?
Dứt lời, hắn cũng không đợi Đan Thần nói thêm cái gì, nhanh chóng đóng cửa.
– Ngươi là sinh linh đầu tiên mà ta nhìn thấy. Ngươi làm thế nào mà tiến vào được vậy?
Đan Thần cười, hỏi.
Lâm Phàm trầm mặc một chút, bộ não nhanh chóng vận chuyển. Đan dược có linh trí chính là bất khuất, không chịu thiệt, muốn tự do. Ví dụ như con ếch xanh kia mặc dù đã trở thành yêu sủng của mình, nhưng mà hắn làm sao có thể không nhìn ra, ếch xanh muốn tự do.
Mà Đan Thần trong này cũng không biết đã tồn tại bao lâu. Lúc hắn hấp thu chín viên đan dược Thiên giai khác khẳng định là phát sinh tranh đấu.
Xem ra hắn là một phần tử hiếu chiến.
Ở trong tích tắc, Lâm Phàm đã nhìn ra bản chất của viên đan dược này.
– Là Vạn Quật lão đệ để ta tiến vào, lão đệ nói ngươi đã thoát biến.
Lâm Phàm mở mắt nói lời bịa đặt, nhìn xem có thể lừa dối đối phương hay không.
– Vạn Quật lão tổ!
Khi nghe được cái tên này, Đan Thần cúi đầu, mặt không biểu tình, tóc trắng bồng bềnh. Sau đó hắn thở dài, nói:
– Xem ra ta vẫn là không có cách nào trốn tránh kết cục cuối cùng sao?
– Hắn còn không có rời đi sao?
– Rời đi là sao?
Lâm Phàm cười, nói:
– Ngươi nói mê sảng gì vậy, Vạn Quật lão đệ là tồn tại bực nào, muốn tới thì tới, muốn đi thì đi. Hai từ ‘rời đi’ không có một chút ý nghĩa gì với ông ấy cả. Mà ngươi nói xem, bây giờ ngươi có dự định gì."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu