Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 462: TA TIN TƯỞNG LÂM SƯ HUYNH


Vô Địch phong, nghe được tiếng kêu thảm thiết, vô số đệ tử đều có chút không đành lòng.
Quá thảm rồi, thật quá tàn nhẫn.
– Đồ đần, ai bảo ngươi luyện chế đan dược này mà không nhìn hỏa hầu. Con mắt của ngươi bị mù hay sao? Cởi quần ra cho lão tử tét mông.
– Oa sư bớt giận, ta biết sai.
– Đồ…. đồ đần, có người luyện chế đan dược như ngươi sao? Ngươi có biết vì cái gì mà ngươi luyện bốn lò mới có thể thành công một lò hay không? Chính là bởi vì thủ pháp như thiểu năng trí tuệ này của ngươi đó, nó đã biến ngươi thành phế vật như vậy đó. Về sau, ngươi cứ dùng thủ pháp này mà ta đã dạy. Nhưng trước tiên, cởi quần ra để ếch xanh ta tét một trận.
Trong Luyện Đan đường, những Luyện Đan sư của Viêm Hoa tông hưng phấn mặt đỏ tới mang tai. Mặc dù không ngừng bị ếch xanh nhục nhã nhưng mà bọn họ phát hiện, thủ pháp cùng kỹ xảo luyện đan mà Oa sư dạy cho bọn họ thật quá cao siêu, thậm chí để bọn họ có cảm giác mở ra thế giới mới.
Bọn họ đều chưa từng thấy qua những thứ này.
– Thoải mái. Thật sự là quá sảng khoái! Mặc dù không thể quất vào người của kẻ liều mạng kia, nhưng mà quất vào người đồng tông của hắn cũng coi như là có thể giúp ta đỡ tức hơn.
Trong lòng ếch xanh cảm thấy rất đắc ý. Chân trước cầm một cái thước to, không ngừng nhắm ngay mấy cái mông kia mà gõ xuống. Cảm giác đánh xuống thoải mái đến mức nó cũng không muốn dừng lại.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Thân thể nho nhỏ nhảy lên, dò xét. Khi bắt được sai lầm của đám người này, nó lập tức trừng phạt.
Mà những Luyện Đan đại sư của tông môn kia lại rất hưng phấn. Sau khi bị ếch xanh quật một trận, bọn họ đều nhớ kỹ chỗ sắp xuất hiện sai lầm ở trong lòng.
– Oa sư thật sự là một vị lão sư nghiêm khắc. Mặc dù Oa sư đánh có chút đau, nhưng cũng thực tình muốn tốt cho chúng ta. Chúng ta tuyệt đối không thể để Oa sư thất vọng.
TruyenLau Trong lòng tất cả Luyện Đan đại sư bị đánh đều hiện lên một ý nghĩ như thiểu năng trí tuệ vậy, cho rằng ếch xanh là vì muốn bọn họ giỏi hơn.
Nếu như bọn họ biết, hành vi này của ếch xanh chỉ là vì báo thù Lâm Phàm, không biết bọn họ sẽ sẽ nghĩ như thế nào.
Lúc này, tâm tình của ếch xanh cũng không tệ lắm. Đột nhiên, nó bị người tóm lấy.
Nguồn copy từ TruyenLau.com – Càn rỡ, mau buông ếch xanh ta ra.
Ếch xanh giận dữ nói. Hiện tại, hắn đã có thân phận Oa sư, là ân sư của tất cả Luyện Đan đại sư của tông môn, địa vị đã khác biệt.
– Ếch xanh, bây giờ ngươi có vẻ rất kiêu ngạo đó.
Lâm Phàm vừa bế quan đi ra, liền thấy ếch xanh đang dạy những Luyện Đan đại sư kia luyện đan.
Nghe được thanh âm này, trái tim của ếch xanh đột nhiên đập nhanh.
– Oa, chủ nhân, ngươi rốt cục đi ra…
Ếch xanh chỉ do dự trong một giây đồng hồ, cuối cùng lựa chọn cúi đầu.
– Oa Oa thật nhớ ngươi muốn chết.
– Lâm phong chủ.
Nhìn thấy Lâm Phàm, những Luyện Đan đại sư kia cũng cung kính ân cần thăm hỏi, bọn họ cũng đều biết Oa sư là yêu sủng của Lâm phong chủ.
Lâm Phàm nhìn qua tình huống của những Luyện Đan đại sư này, có người cởi quần, sắc mặt ửng hồng gục ở chỗ này. Sau đó, hắn nhìn về phía ếch xanh với ánh mắt quái dị. Từ lúc nào mà ếch xanh lại có hứng thú, yêu thích này.
Ếch xanh kinh hãi, nói
– Chủ nhân, hiện tại ếch xanh ta đang dạy bọn họ luyện đan, là Oa sư của bọn họ. Nhưng mà bọn họ thật sự là quá ngu ngốc, vì để bọn họ nhớ kỹ, ta chỉ có thể đánh vào mông của bọn họ.
– Ý tưởng này của ngươi rất không tệ.
Nụ cười trên mặt Lâm Phàm rất quái dị, tựa như là xem thấu ý niệm lấy công báo tư thù của ếch xanh.
– Chủ nhân, ngươi bóp đau ta.
Hai mắt của ếch xanh đẫm lệ giống như là bị trọng thương vậy. Nó tin tưởng, nếu như mình cầu cứu những người đi theo mình học tập thuật luyện đan cũng sẽ không giúp nó.
– Cố gắng luyện đan đi.
Bây giờ, hắn còn có việc khác muốn làm cho nên hắn nhanh chóng ném ếch xanh xuống dưới đất rồi bay về phía ngọn núi của lão sư.
– Cuối cùng thì kẻ liều mạng này cũng đã đi.
Ếch xanh nhẹ nhàng thở ra. Vừa rồi thật sự là quá nguy hiểm, nó bị kẻ liều mạng này nắm trong tay, trái tim đều sắp nhảy ra ngoài rồi. Khẽ vuốt ngực mấy cái rồi ếch xanh quay sang nghiêm nghị nói với những Luyện đan sư kia:
– Các ngươi còn nhìn cái gì nữa? Còn không tranh thủ thời gian mà luyện đan đi! Ếch xanh ta thế nhưng mà là người rất nghiêm khắc đo.
– Cái mông của các ngươi có phải lại không đau rồi hay không?
Bị kẻ liều mạng này khi dễ một hồi mà không thể phát tác cho nên nó chỉ có thể nghiêm khắc đối đãi những tay mơ này để trút giận mà thôi.
Phải biết nó chính là một con ếch xanh đã sống mấy chục nghìn năm, năng lực luyện đan không phải bình thường. Cho đến tận bây giờ, nó cũng chưa từng gặp được Luyện Đan đại sư có thể sánh vai với nó.
Trên ngọn núi của Thiên Tu.
– Đồ nhi, ngươi kết thúc bế quan rồi.
Lâm Phàm đi đến bên cạnh lão sư và ngồi xuống, nói:
– Vâng, lão sư. Con đã kết thúc bế quan. Bây giờ, con chuẩn bị trùng kích Thiên Cương ngũ trọng, lĩnh ngộ pháp tắc. Chỉ là con cảm thấy nội tình của bản thân còn không đủ cho nên muốn tích lũy một thời gian.
– Không vội. Đồ nhi, tốc độ tu hành của ngươi đã là nhanh nhất trong số những người mà vi sư đã gặp qua từ trước tới nay.
Thiên Tu nói, đồng thời cũng là cảm thán. May mắn, ông không phải là ngươi cùng thế hệ với tiểu tử này, nếu không thật đúng là sẽ chịu rất nhiều đả kích.
Lâm Phàm gật đầu, tiếp túc nói:
– Lão sư, tại thành Nguyệt Sơn, sau khi giết chết Hắc Cốt, ở trong nhẫn trữ vật của hắn, con đã tìm được một bức tranh kỳ lạ. Nhờ thế mà con có thể tiến vào hội nghị trung tâm của Thiên Thần giáo, cuối cùng còn nhìn thấy bộ dạng thật của Giáo Vương Thiên Thần giáo.
– Cái gì?
Thiên Tu sững sờ, hô:
– Ngươi đã gặp Giáo Vương sao? Còn nhìn thấy bộ dạng thật của hắn nữa sao?
– Vâng, con đã nhìn thấy. Nhưng sự thật lại không giống như ta tưởng tượng, Giáo Vương kia hóa ra lại là hai tên lùn, chúng xấu vô cùng. Hai người đứng trên vai nhau, giấu ở dưới trường bào trông giống như là một người.
Lâm Phàm nói.
– Hai tên lùn, còn xấu vô cùng, chẳng lẽ là bọn hắn…
Thiên Tu sững sờ, dường như đã nghĩ đến điều gì đó nhưng trong lời nói vẫn có chút không quá xác định.
– Lão sư, ngài nói tới ai?
Lâm Phàm hỏi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu