Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 581: ĐỒ RÁC RƯỞI, TRANG CÁI GÌ MÀ TRANG

Bọn họ đều là đệ tử của Thánh Đường tông nhưng không phải là Thánh Tử cũng không phải là Thánh Nữ.
"Xin chào, các vị khỏe chứ?"
Đúng lúc này, một thanh âm đột nhiên vang lên.
Khi nghe được thanh âm này, các đệ tử của Thánh Đường tông không khỏi nhìn lại. Chỉ thấy từ phương xa, một bóng người đi tới.
Trên mặt Lâm Phàm vẫn giữ nụ cười tươi, hắn từ từ từng bước một đi tới. Ở trong Ma Uyên Hắc Hải này mà có thể gặp được đệ tử của Thánh Đường tông thật sự là một chuyện quá may mắn.
Khó trách từ nơi sâu xa, hắn sẽ có cảm giác như vậy. Nguyên lai ông trời cũng có thể cảm nhận được kỳ vọng ở trong lòng của hắn.
"Dừng lại, ngươi là ai?"
Các đệ tử của Thánh Đường tông hơi biến sắc mặt. Vẻ hèn mọn lúc trước nhanh chóng biến mất, không còn sót lại chút gì, thay vào đó thì là một loại cao ngạo.
Lâm Phàm nói:
"Ta là đệ tử của Viêm Hoa tông. Khi đi qua nơi đây, nhìn thấy các vị đang chiến đấu với yên thú nên tới gần xem một chút, để phòng các vị cần trợ giúp, ta còn kịp ra tay. Dù sao, người của Viêm Hoa tông ta rất thích trợ giúp người khác."
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Thì ra là đệ tử của Viêm Hoa tông."
Nghe được tên của Viêm Hoa tông, toàn bộ đệ tử của Thánh Đường tông đều lộ ra vẻ khinh bỉ.
"Chỉ là đệ tử của một tông môn nhỏ yếu vậy mà nói muốn trợ giúp chúng ta. Ha ha ha ha. Thật sự là nói khoác mà không biết ngượng. Ngươi nghe cho kỹ đây, chúng ta chính là đệ tử của Thánh Đường tông, một đệ tử của Viêm Hoa tông như ngươi há lại có khả năng so sánh."
Trên mặt Thánh Nữ Y Phù lộ vẻ xem thường, nàng nói: TruyenLau.com
"Thì ra là người man di, Viêm Hoa Trư. Thật sự là làm bẩn mắt ta."
"Thánh Nữ nói rất đúng. Không ngờ Viêm Hoa Trư này lại dám đến Ma Uyên Hắc Hải. Thật đúng là không biết sống chết. Có lẽ là lúc trước khi đến, tiểu tử này đã bị yêu thú đuổi giết rồi nên mới chạy đến đây. Bởi vì phát hiện chúng ta cho nên hắn muốn tới tìm kiếm trợ giúp đó."
"Không sai. Ta nghe nói Viêm Hoa tông rất nhỏ yếu, tông môn chỉ có mười phong chủ, mà mười phong chủ này ở Viêm Hoa tông giống như là Thánh Tử của Thánh Đường tông ta vậy. Đáng tiếc Thánh Đường tông ta có tận 1,999 vị Thánh Tử mà Viêm Hoa tông chỉ có mười người mà thôi."
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Đồng thời, mười phong chủ kia cũng chỉ có thể so sánh với những Thánh Tử xếp ở cuối cùng mà thôi."
Lập tức, vô số âm thanh chế nhạo vang lên.
Lâm Phàm cười, nói:
"Xin hỏi, chuyện này có gì đáng cười sao? Ta cảm giác cũng không buồn cười."
"Ngươi qua đây."
Lôi Khải ngoắc tay, sau đó nhìn về phía Thánh Nữ Y Phù, nói
"Nhìn ta trêu đùa hắn nhé."
"Ngươi đang nói chuyện với ta phải không?"
Lâm Phàm mở to mắt rồi đưa tay chỉ chỉ mình giống như rất nghi hoặc vậy.
Một đệ tử của Thánh Đường tông đứng ở bên cạnh mắng:
"Tai của ngươi bị điếc hay sao? Thánh Tử Lôi Khải không phải nói ngươi thì còn có thể là nói ai. Mau mau tới đây."
"À. Nguyên lai là kẻ này thật sự đang nói chuyện với ta. Khi ta tới, ta cũng cảm giác trái tim đập mạnh hơn. Từ nơi sâu xa tựa như là có cái gì đó đang chiếu cố mình, không ngờ vậy mà lại gặp được các ngươi. Ta thật sự là rất vui."
Hiện tại, hắn cảm thấy quá vui sướng, không ngờ ngay cả ông trời đều biết thứ mình thích chính là cái gì.
Đang đi qua Ma Uyên Hắc Hải mà có thể gặp đệ tử của Thánh Đường tông, hơn nữa nhìn bộ dáng còn rất không tệ nha.
Một tên Thánh Tử, còn có một tên Thánh Nữ, tổ hợp này xứng đôi cỡ nào.
Lâm Phàm đi đến trước mặt Thánh Tử Lôi Khải, trên mặt vẫn giữ nụ cười tươi. Hắn rất chờ mong chuyện kế tiếp.
"Ồ. Cái áo giáp tản ra ánh sáng màu trắng này thật đẹp mắt."
Lâm Phàm nhìn chằm chằm vào hộ giáp mặc trên người của Thánh Tử Lôi Khải, phía trên có ánh sáng màu trắng lưu chuyển, trông rất lộng lẫy.
"Ha ha ha. Không ngờ đệ tử của Viêm Hoa tông nhỏ yếu cũng có nhãn lực không tệ. Đây chính là Thánh Lôi Khải Giáp, chiến giáp này của ta có phòng ngự vô địch. Ngươi có muốn đánh thử một quyền hay không?"
Thánh Tử Lôi Khải cười, nói nhưng nụ cười có chút xảo trá.
Đệ tử của Thánh Đường tông ở chung quanh cũng cười trên nỗi đau của người khác.
Đây chính là Thánh Lôi Khải Giáp. Chiến giáp này cực kỳ đặc biệt, khi gặp phải công kích, nó sẽ bộc phát ra một sức mạnh vô cùng kinh khủng, đủ để đánh chết đối phương. Nếu như đệ tử Viêm Hoa tông này dám ra tay thì kết quả cuối cùng của hắn sẽ cực kỳ bi thảm.
Lâm Phàm kinh hỉ, nói:
"Thật sự là có thể cho ta đánh một quyền sao? Thế nhưng mà nếu như ta không cẩn thận làm hỏng, ngươi sẽ không bắt ta bồi thường đi, ta rất nghèo."
"Ha ha ha ha!"
Nghe Lâm Phàm nói vậy, Thánh Tử Lôi Khải lập tức cười to tựa như là nghe được chuyện buồn cười nhất trên thế gian vậy. Sau khi cười một lúc lâu, hắn mới nói:
"Cứ làm đi. Không có việc gì. Nếu như ngươi có thể làm hỏng chiến giáp này, ta sẽ còn thưởng cho ngươi nữa."
"Thật sao?"
Lâm Phàm kinh ngạc nói.
"Làm sao? Chẳng lẽ đường đường là Thánh Tử của Thánh Đường tông như Lôi Khải ta còn có thể gạt ngươi sao? Chỉ cần ngươi có thể đánh hỏng chiến giáp này, ngươi có thể đưa ra bất kỳ yêu cầu gì."
Thánh Tử Lôi Khải cười. Theo hắn thấy, đợi lát nữa, đệ tử Viêm Hoa tông bi ai này chỉ có thể trở thành một bộ thi thể đen như than.
"Được rồi, vậy ta thử một lần."
Lâm Phàm đưa tay sờ một chút, chiến giáp thật quá bóng loáng. Sau đó, hắn giơ nắm đấm lên, thổi một hơi rồi nói:
"Ta thật tới."
"Tới."
Vừa dứt lời.
Ầm!
Nắm đấm đánh xuyên qua Thánh Lôi Khải Giáp, đồng thời còn đánh xuyên qua thân thể của Thánh Tử Lôi Khải. Một dòng máu tươi đột nhiên phun ra.
Con ngươi của Thánh Tử Lôi Khải đột nhiên co vào tựa như là không dám tin tưởng vậy.
"Xin lỗi nhé. Ta không có khống chế được sức mạnh, không chỉ có đánh nát chiến giáp của ngươi, còn đánh xuyên qua cả thân thể của ngươi nữa. Nhưng ta nghĩ ngươi sẽ tha thứ cho ta, dù sao lúc trước ngươi đã nói rằng ta có thể đưa ra bất kỳ yêu cầu gì mà. Yêu cầu của ta chính là đánh chết ngươi."
Lâm Phàm nở nụ cười, sau đó chậm rãi rút nắm đấm ra. Lúc này, trên nắm tay còn dính máu tươi, còn có thịt nát.
Sau đó, hắn lại đấm ra một quyền. Trong nháy mắt, thân thể của Thánh Tử Lôi Khải đã nổ tung.
Một cái nhẫn trữ vật rơi xuống phía dưới, bị Lâm Phàm bắt được và nhanh chóng cất kỹ.
Các đệ tử của Thánh Đường tông kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt, tựa như là không có kịp phản ứng.
Lâm Phàm xoay người, vươn cánh tay dính máu sờ mặt của Thánh Nữ Y Phù làm cho trên mặt của nàng có một vết máu hình bàn tay.
"Thật sự là quá yếu, còn ô uế tay của ta. Đồ rác rưởi này trang cái gì mà trang."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu