Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 1499: CHUYỆN ĐỘNG TRỜI (2)

Lâm Phàm ngoáy ngoáy lỗ tai, nhăn mặt khó chịu:
"Nghe thấy rồi! Cần gì phải gào rống lên thế? Bộ tính làm thủng màng nhĩ bản phong chủ hả?"
Bình Thiên Ma Ngưu Vương đập bàn rầm rầm:
"Ói cái búa của ta ra mau!"
Lâm Phàm nhún vai, nhếch mép thong dong:
"Làm gì có cái mùa xuân ấy. Đồ bản phong chủ nhặt được, hiển nhiên thuộc về bản phong chủ. Ngươi lấy cái bằng chứng gì ra mà chứng minh cục sắt vụn ấy là của ngươi?"
Miệng thì nói cứng, nhưng trong lòng hắn đang tính toán chi li.
Giờ mà lao vào tẩn cho mười hai con Thần thú này một trận nhừ tử, gom mẻ điểm kinh nghiệm to bự rồi phủi đít rời đi, kể ra cũng là một phương án không tồi.
"Láo xược! Ăn một quyền của ngưu gia đây!"
Tính khí Bình Thiên Ma Ngưu Vương vốn nóng nảy bộc trực. Thấy đàm phán bằng miệng không xong, nó liền bùng nổ, vung một nắm đấm to như tảng đá, bao trùm một luồng sức mạnh khủng khiếp, oanh tạc thẳng về phía Lâm Phàm.
Nắm đấm đen ngòm khổng lồ đổ ập xuống, che khuất cả thân hình nhỏ bé của hắn.
Lâm Phàm sắc mặt tĩnh như mặt hồ thu. Hắn khẽ nhấc tay lên đón đỡ.
Bùm!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Luồng kình lực cương mãnh từ nắm đấm của Lão Ngưu bị bàn tay Lâm Phàm hóa giải nhẹ tênh, tản ra xung quanh, xé toạc mặt đất tạo thành một đường hào sâu hoắm kéo dài tít tắp.
"Hả?"
Bình Thiên Ma Ngưu Vương trố mắt kinh hãi. Đòn tấn công mang sức mạnh dời non lấp bể của nó, lại bị cản lại dễ dàng như vỗ đuổi ruồi.
Sự chênh lệch lực lượng này khiến nó rùng mình.
"Tiểu đệ đệ, múa may cái trò mèo gì thế?"
Lâm Phàm ngẩng phắt đầu lên, khóe môi vẽ nên một nụ cười đầy tà khí, đôi mắt sắc lẹm xoáy sâu vào Lão Ngưu. Đoạn, hắn nhẹ nhàng uốn cong ngón trỏ, búng một cái "tách". Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bùm!
Một luồng kình lực vô hình nhưng bá đạo tuyệt luân xé rách không gian, dội thẳng vào ngực Bình Thiên Ma Ngưu Vương. Sức mạnh kinh hồn ấy khiến nó hoàn toàn không có cơ hội kháng cự.
Cơ thể khổng lồ của con trâu bị hất văng ngược ra sau như một con diều đứt dây.
Ầm ầm!
Lão Ngưu va đập cực mạnh vào bức tường pháo đài kiên cố. Tường đá sụp đổ ầm ầm, thủng một lỗ to tổ chảng. Gạch đá bay tứ tung. TruyenLau
Những trận cuồng phong mang theo bão tuyết bên ngoài thừa cơ ùa vào, rít gào buốt lạnh.
"Quá yếu!"
Lâm Phàm lắc đầu cảm thán. Mười hai vị Thần thú uy chấn viễn cổ ngày nào, giờ cũng chỉ đến mức này. Dòng chảy thời đại thay đổi quá nhanh, nếu không chịu bứt phá, thì cuối cùng cũng chịu cảnh rớt đài.
TruyenLau Mười một vị Thần thú còn lại chết điếng, trợn trừng mắt nhìn cảnh tượng Lão Ngưu nằm bẹp dí dưới đống gạch vụn.
Lão Ngưu là kẻ mang sức mạnh vật lý vô địch trong đám bọn họ.
Thế mà chỉ với một cái búng tay của tên tiểu tử kia, đã bị đánh bay như đồ chơi.
Cục diện này, còn đánh đấm cái nỗi gì nữa? Đợi hắn bóp mũi từng đứa chắc?
"Khụ khụ."
Hỗn Thế Ma Hầu – con khỉ đột thân mang kim giáp sáng chói – vội vàng hắng giọng giảng hòa, gượng gạo cười:
"Hiểu lầm! Toàn là hiểu lầm cả thôi! Chư vị bình tĩnh, Lão Ngưu bớt nóng đi. Chuyện gì cũng có nguyên do của nó, chắc chắn trong chuyện này có sự hiểu lầm to lớn!"
So với đám bạn cục súc, não bộ của Ma Hầu linh hoạt hơn hẳn.
Nó đã sớm nhận ra thân phận của tên tiểu tử ngông cuồng này. Nhớ năm đó, lúc hắn lọt vào cấm địa phong ấn, tu vi chỉ lẹt đẹt ở mức Chí Tiên cảnh rách rưới. Nhoáng cái đã lột xác thành Chúa Tể cảnh hô phong hoán vũ.
Tốc độ tu luyện này, quả thực kinh khủng, nhanh như hack!
Mà cái thứ lực lượng hắn bộc phát ban nãy, e rằng ngay cả Chúa Tể hàng hiệu cũng phải quỳ gối xin hàng.
"Phì phò!"
Bình Thiên Ma Ngưu Vương vùng vằng hất văng tảng đá tảng đè trên người, loạng choạng đứng dậy. Nó lắc mạnh cái đầu to tổ chảng cho bớt choáng váng, đôi mắt trâu đỏ ngầu trân trân nhìn Lâm Phàm với vẻ không dám tin.
Nó nằm mơ cũng không thể ngờ, thực lực của tên tiểu tử ngày xưa nó coi như kiến rệp, nay lại đạt đến cảnh giới đáng sợ bực này.
Nhưng lòng tự ái của một Thần thú khiến Lão Ngưu điên tiết gầm lên:
"Tiểu tử thối, ngươi khinh người quá đáng!"
Bị búng bay trong chớp mắt trước mặt bạn bè, nỗi nhục này rửa bằng nước sông Hoàng Hà cũng không sạch.
Quá đỗi sỉ nhục!
"Ngưu gia liều mạng với ngươi!"
Lão Ngưu sôi máu não, hai sừng chĩa về phía trước, thủ thế chuẩn bị lao vào một trận tử chiến với Lâm Phàm.
Ma Hầu hốt hoảng lao tới ôm rịt lấy eo Lão Ngưu, kéo ghì lại:
"Ngưu ca! Kích động là hỏng bét! Bình tĩnh lại đi!"
Nó cực kỳ muốn vả vào mặt Lão Ngưu mà gào lên:
"Tỉnh lại đi trâu điên! Mày không phải đối thủ của nó đâu! Cả đám chúng ta bu vào cũng bị nó đập cho thành bã đấy!"
Nhưng nể nang thể diện của Lão Ngưu, Ma Hầu đành cắn răng nuốt những lời phũ phàng ấy vào bụng.
Dạ Ma đứng ngoài xem kịch, không kìm được cái mồm tiện, châm chọc:
"Con khỉ kia, mày cản nó làm cái gì? Cứ để nó xông lên nộp mạng đi! Đâm đầu vào chỗ chết còn bày đặt sĩ diện. Cái loại tép riu như nó mà đòi đọ sức với hắn á? Có mà cả mười hai đứa chúng mày xúm lại cũng chỉ đáng làm bia đỡ đạn thôi."
Giọng điệu Dạ Ma ráo hoảnh, nhàn nhạt thốt ra một sự thật tàn khốc.
Trong nháy mắt.
Ma Hầu quay sang trừng mắt nhìn Dạ Ma, vẻ mặt bất lực cùng cực.
Cái thằng mồm thối này, không cất tiếng thì mày chết vì ngạt khí à?
"A!"
Lão Ngưu bị lời mỉa mai của Dạ Ma chọc tức đến phát rồ. Nó gầm lên, giãy giụa điên cuồng. Ma Hầu bị hất văng ra, tay lỡ buông tuột.
Không còn lực cản của Ma Hầu, Lão Ngưu lao về phía trước được vài bước rồi chợt khựng lại, đứng hình.
Trời ạ!
Đã diễn thì diễn cho trót, sao đang ôm chặt lại buông tay ra thế này, khỉ điên?
Bây giờ mày bảo tao phải làm sao đây?
Tiến thoái lưỡng nan, nhục nhã ê chề!
Lâm Phàm thấy thế, nở một nụ cười tươi rói, móc ngón tay ngoắc ngoắc khiêu khích Lão Ngưu:
"Lại đây nào, bé trâu."
"Hết người cản rồi đấy, đứng đực ra đó làm gì? Nhanh cái chân lên, bản phong chủ đang đợi đây."
Bầu không khí trong pháo đài nháy mắt chìm vào một sự sượng sùng tột độ.
Lão Ngưu đứng chôn chân tại chỗ, tiến không dám tiến, lùi không có đường lui.
Đâm lao thì phải theo lao, nhưng theo thế nào mới là vấn đề!
Đột nhiên.
Phụt!
Lão Ngưu há miệng, phun ra một ngụm máu tươi đỏ lòm. Thân hình đồ sộ của nó chao đảo vài vòng rồi ngã phịch xuống nền đá, thở dốc phì phò, diễn nét trọng thương vô cùng đạt.
Có lẽ, chỉ có tuyệt chiêu "giả vờ thổ huyết" này mới cứu vãn được cục diện ê chề hiện tại.
"Đồ hèn nhát! Đánh không lại thì bày trò giả vờ bị thương nặng."
Dạ Ma chép miệng, lắc đầu khinh bỉ.
Lão Ngưu nằm bẹp dưới đất, phẫn uất trừng mắt lườm Dạ Ma xé thịt.
Dạ Ma thản nhiên hất hàm:
"Lườm cái gì mà lườm? Có giỏi thì đứng dậy mà tẩn nó đi!"
Ma Hầu vội vàng xông tới đẩy Dạ Ma ra xa. Mẹ kiếp, cái thằng thiểu năng này cứ liên tục chọc ngoáy, đây là muốn dồn Lão Ngưu vào chỗ chết đây mà!
Ma Hầu chắp tay, cúi đầu xuống nước nhỏ:
"Hòa khí sinh tài! Dĩ hòa vi quý! Mọi chuyện thật ra chỉ là hiểu lầm nhỏ, cởi mở nói rõ ngọn ngành là êm xuôi cả thôi. Lão Ngưu nhà ta nằng nặc đòi lại cây búa cũng vì đại cuộc chung, vì nỗi an nguy của chúng sinh thiên hạ!"
"Hầu tử! Im ngay! Đừng nói bừa!"
Bất Diệt Long – Thần thú mang thân hình rồng khổng lồ đang uốn lượn trên cao – gầm lên, định ngăn cản Ma Hầu tiết lộ thiên cơ.
Ma Hầu thở dài thườn thượt, lắc đầu não nề:
"Chư vị à, ta hiểu có những bí mật sống để bụng chết mang theo. Nhưng xét tình cảnh ngặt nghèo của chúng ta hiện tại, các ngươi nghĩ mình có đủ tư cách và năng lực để giấu giếm nữa sao? Thôi thì cứ toạc móng heo ra sự thật. Cứ nhìn vị huynh đài trước mắt đây mà xem, ngày chia tay chỉ là một tiểu tử Chí Tiên bé nhỏ, ngoảnh đi ngoảnh lại đã chễm chệ trên ngôi vị Chúa Tể. Thiên phú kinh tài tuyệt diễm nhường này, hắn hoàn toàn có đủ tư cách để biết được bí mật tày trời kia."
Lâm Phàm nhíu mày, ánh mắt đầy hứng thú đánh giá Ma Hầu. Chà, có vẻ sắp được nghe một câu chuyện động trời đây.
Dạ Ma gân cổ cãi lý:"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu