Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 310: LÃO SƯ CỨ ĐỂ CON LÀM

Các đệ tử xì xào bàn tán. Bây giờ tại Viêm Hoa tông, người có uy vọng cao nhất chính là Lâm sư huynh. Tôi Thể Trì kia đã tạo phúc cho không biết bao nhiêu đệ tử.
Hơn nữa tu luyện ở Vô Địch phong rất an toàn. Ở đó không xảy ra chuyện sư huynh ức hiếp sư đệ, thậm chí một ít sư đệ sau khi bị sư huynh khi dễ đều trốn đến Vô Địch phong. Bởi vì ở nơi đó, không có ai dám nháo sự.
Cũng không phải người trông coi Vô Địch phong mạnh mẽ bao nhiêu mà là uy vọng của phong chủ Vô Địch phong, Lâm Phàm Lâm sư huynh vẫn bao phủ ở trong lòng của tất cả mọi người, cho nên không có người nào dám đến đó làm càn.
Trên một ngọn núi.
Thiên Tu giang hai tay, một đạo thần niệm xuyên thấu hư không vô tận, rơi vào trong tay của hắn. Sắc mặt nguyên bản bình tĩnh đột nhiên biến thành tái nhợt.
Cung Bản Tàng!
Lúc này, hắn đột nhiên cảm nhận được khí tức bên phía đại điện của tông môn. Sắc mặt vui mừng, nhanh chóng bước vào hư không.
– Ta đã trở về.
Lâm Phàm nhìn quanh, cảm thấy rất thoải mái. Đi ra ngoài lịch luyện trong thời gian dài như vậy, khi trở lại tông môn, cảm giác của hắn khá là hưng phấn.
Sau đó, hắn cẩn thận từng li từng tí buông thuyền lớn xuống rồi nhanh chóng đi lên, xách cổ Ngụy Long xuống.
Lúc này Ngụy Long mặt không có chút máu. Rốt cục cũng đã đi tới Viêm Hoa tông, đợi lát nữa cũng không biết tông môn sẽ trừng phạt hắn như thế nào?
Đám trẻ con cũng đi ra. Khi nhìn thấy tình huống chung quanh, bọn chúng cũng có chút sợ hãi. Cả đám đều tựa ở cạnh thuyền, không dám đi xuống.
Đệ tử của Viêm Hoa tông ở chung quanh nhìn thấy tình huống này, châu đầu ghé tai thảo luận.
– Những đứa bé này là ở đâu ra?
– Không biết, nhưng nhìn qua những đứa bé này giống như là đã chịu rất nhiều đau khổ. Chẳng lẽ là do Lâm sư huynh cứu về từ chỗ bán người sao?
– Ừm, rất có thể, hiện tại các nơi không phải đều đang báo cáo chuyện trẻ con liên tục mất tích hay sao? Tông môn cũng đã cử các sư huynh đệ ra ngoài tìm kiếm tung tích của những đứa trẻ này.
– Không ngờ Lâm sư huynh lại là người thiện lương như vậy. Các ngươi nhìn xem, những đứa bé này giống như là không hề sợ hãi sư huynh mà còn rất thân cận nữa.
– Sư huynh đang vác cái gì ở trên thanh kiếm kia thế? TruyenLau
– Hình như là một quả bóng đi.
Đối với bọn hắn, tông môn gần nhất không có phát sinh chuyện đại sự gì. Nếu như nói phải có chuyện, đó chính là Vân Tiêu sư huynh đang bế quan đột phá Thiên Cương cảnh. Nghe các trưởng lão nói, chỉ cần mấy ngày nữa là sư huynh có thể đột phá rồi.
– Đồ nhi của ta, ngươi không chết à?
TruyenLau Đúng lúc này, Thiên Tu xuất hiện. Khi nhìn thấy Lâm Phàm, biểu tình trên mặt ông ấy cũng không biết nên hình dung như thế nào.
Lâm Phàm ngây người, nhìn chằm chằm vào Thiên Tu một lúc, sau đó lắc đầu, bất đắc dĩ nói:
– Lão sư, ngài có thể đừng trù ẻo con như vậy được hay không? Con vừa mới trở về mà. Đây đã là lần thứ hai rồi đó, ngài mong con chết như vậy hay sao?
Đọc truyện tại TruyenLau.com Hắn đúng là phục rồi.Lần trước về tông, lão sư cũng hỏi câu này, lần này về tông cũng lại là câu nói này.
Lão sư này của mình sao lại hi vọng mình chết như thế chứ.
– Phi phi phi!
Thiên Tu phun nước bọt, không hề có một chút phong phạm nào của một vị trưởng lão đức cao vọng trọng:
– Cái miệng này của lão sư đúng là không tốt. Trở về là tốt, là tốt rồi.
Nhìn cảnh tượng này, các đệ tử ở chung quanh đều trợn mắt há hốc mồm. Đây có phải là Thiên Tu trưởng lão nghiêm khắc ở trong lòng bọn họ hay không vậy?
Thiên Tu trưởng lão của trước kia uy nghiêm là thế, làm sao mà hiện giờ lại trở thành thế này.
Thiên Tu tựa như là cũng cảm thấy hành vi vừa rồi của mình không tốt, không khỏi ho nhẹ một tiếng, nói sang chuyện khác:
– Đồ nhi, những đứa trẻ này là ai?
Lâm Phàm nhanh chóng cắm Thái Hoàng Kiếm xuống mặt đất, chỉ vào Cốt Yêu và nói:
– Lão sư, Thiết Kiếm đường bị Thiên Thần giáo hủy diệt, chỉ lưu lại một người còn sống chính là Thiết Lãng, con trai của đường chủ Thiết Kiếm đường. Mà những đứa trẻ này đều là do Thiên Thần giáo trộm được, giam giữ ở Thiết Kiếm đường. Về phần cái đồ chơi này, hắn nói hắn là Cốt Yêu, chủ giáo khu thứ tám của Thiên Thần giáo, bị đệ tử hàng phục.
Sau đó, hắn ném Ngụy Long ra.
– Còn tên này là thành chủ của thành Vị Xuyên, là người cấu kết cùng Thiên Thần giáo. Hắn muốn vận chuyển trẻ con của thành Vị Xuyên đến Thiết Kiếm đường, để Thiên Thần giáo đưa đi nhưng bị đệ tử phát hiện và bắt trở về.
Các đệ tử ở chung quanh nghe được lời nói này của Lâm Phàm, sắc mặt cũng biến đổi.
Thiên Tu nhíu mày, nói:
– Đường chủ của Thiết Kiếm đường là Thiết Binh thì phải. 10 năm trước, vi sư đã gặp qua người này, là một người trẻ tuổi rất không tệ, chuyên môn cướp của nhà giàu chia cho người nghèo. Không ngờ tổ chức của hắn lại bị Thiên Thần giáo hủy diệt. Đáng tiếc. Đáng tiếc.
Sau đó quay sang nhìn Ngụy Long, Thiên Tu nói:
– Thân là đệ tử của Viêm Hoa tông, được bổ nhiệm làm thành chủ của một thành, vậy mà lại dám cấu kết cùng Thiên Thần giáo, tội đáng chết vạn lần, hiện tại lão phu thay tông môn phán quyết ngươi tội chết.
Lúc này, Lâm Phàm khẽ động, nhanh chóng giết chết Ngụy Long.
– Lão sư, không cần ngài động thủ, cứ để con làm.
Mấy trăm điểm tích lũy tới tay, sảng khoái.
Đệ tử ở chung quanh thấy cảnh này, toàn bộ ngây người, nuốt nước miếng. Bọn họ không ngờ Lâm sư huynh lại ác như vậy.
Lâm Phàm không có để ý đến biểu lộ của lão sư và các sự đệ ở xung quanh mà tiếp tục nói:
– Lão sư, tên Cốt Yêu này hẳn là nhân vật nòng cốt của Thiên Thần giáo. Bây giờ bị ta bắt được. Lão sư có thể dùng Sưu Hồn Đại Pháp với hắn. Nếu như có thể tìm được chỗ ẩn nấp của khu thứ tám, chúng ta có thể phái người phá hủy.
Thiên Tu gật đầu, nói:
– Ừm, không sai. Chủ giáo cũng được xem là nhân vật cao tầng ở bên trong Thiên Thần giáo. Hắn chắc phải biết không ít chuyện. Vậy thì để vi sư đến xem.
Thiên Tu nhanh chóng duỗi một ngón tay ra, điểm ở trên trán của Cốt Yêu.
Cốt Yêu vẫn đang cố gắng giãy dụa, nhưng mà sau khi bị điểm lên thì lập tức yên tĩnh lại.
Một vài hình ảnh trống rỗng xuất hiện và không ngừng chuyển đổi.
Lâm Phàm cũng đang quan sát những hình ảnh này.
Rất nhanh, những hình ảnh này tiêu tán., Cốt Yêu cũng uể oải hơn nhiều.
– Thiên Thần giáo tội không thể tha thứ, để lão phu tiễn ngươi một đoạn đường.
Phốc phốc!
Lâm Phàm lại tiếp tục ra tay giết Cốt Yêu:
– Lão sư cứ để con làm. Ngài không cần ra tay.
Thiên Tu:
–…"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu