Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 368: CŨNG CÓ CHÚT ĐÁNG SỢ

– Như này đã không thể gọi là người.
Lâm Phàm phát hiện thần sắc của Hỏa Dung trưởng lão đột nhiên ngưng trọng, giống như là chưa bao giờ ngưng trọng như thế.
– Không ngờ trên đời lại có công pháp tà môn như vậy.
Lâm Phàm chau mày. Hắn thật sự là không có bao nhiêu hảo cảm với Thiên Thần giáo, một đám người không cố gắng tu luyện mà cứ nhất định phải lựa chọn phương pháp biến thái như vậy.
– Những con yêu thú này đã chết vài ngày rồi. Không biết người tu luyện tà công kia đến cùng đã đi nơi nào. Nếu như để hắn tiếp tục trưởng thành, hậu hoạn khó lường.
Hỏa Dung lo lắng nói. Sau đó, hắn đưa mắt nhìn quanh tựa như là đang tìm kiếm cái gì đó, nhưng nhìn nửa ngày vẫn không có tìm được manh mối gì.
– Đi! Về tông thôi! Nhất định phải báo cáo chuyện này cho tông môn, tình huống bực này không thể coi thường.
Đám người không có tiến vào hư không mà lựa chọn phi hành. Trong khi bay,ánh mắt mọi người đều nhìn về phía dưới, tìm kiếm dị dạng ở chung quanh.
Một bộ lại một bộ thi thể yêu thú liên tục xuất hiện.
Đoạn đường này chí ít có mấy trăm con yêu thú chết bởi Huyết Trùng.
Thấy cảnh này, trong lòng Lâm Phàm rỉ máu.
Lòng Hỏa Dung thì càng ngày càng lạnh. TruyenLau
Lúc này, một thôn trang đưa tới chú ý của mọi người.
Đối với thôn trang, Lâm Phàm có loại dự cảm xấu tựa như là bởi vì thôn trang mà mình gặp phải đều sẽ phát sinh chuyện bất ngờ.
– Trưởng lão, chúng ta nên đi qua thôn trang kia nhìn một chút. Khoảng cách giữa thôn trang này và chỗ yêu thú tử vong gần như thế, rất khó nói là thôn trang này sẽ không có vấn đề.
Lâm Phàm ngừng lại, nhìn thấy trong thôn trang còn có người sinh hoạt khiến cho hắn rất nghi hoặc. TruyenLau
– Thôn trang này xuất hiện từ khi nào.
Hỏa Dung chau mày tựa như là đang nhớ lại.
Thân là trưởng lão quản lý mọi việc của tông môn cho nên hắn vô cùng quen thuộc với mọi chỗ to to nhỏ nhỏ ở trong Viêm Hoa tông. Dù là những tri thức này cũng không có bao nhiêu tác dụng với hắn nhưng mà hắn vẫn ghi nhớ.
– Đi xuống xem qua! Cẩn thận một chút.
TruyenLau Hỏa Dung dặn dò.
Trong thôn.
Các thôn dân đang vội vàng việc nhà nông, thấy có người từ trên trời đáp xuống, không khỏi nghi ngờ. Sau đó một lão giả chỗ gậy, châm chạp đi ra từ trong thôn, thanh âm khàn khàn vang lên.
– Các vị đại nhân, lão hủ là trưởng thôn của thôn Điền Viên, không biết các vị đại nhân đến thôn ta là có chuyện gì vậy?
Hỏa Dung nghi ngờ nói:
– Thôn Điền Viên sao? Trong danh sách của Viêm Hoa tông giống như là không có ghi lại thôn trang này đi.
Lão giả nói:
– Khởi bẩm đại nhân, thôn trang chúng ta tồn tại không lâu, còn chưa tới thành trì lập hồ sơ.
– Gần đây chung quanh có chuyện gì kỳ lạ xảy ra không?
Hỏa Dung dò hỏi.
Lão giả lắc đầu, nói:
– Không có bất kỳ chuyện gì cả. Thôn chúng ta sống khá tách biệt, thôn dân cả một đời đều lấy trồng trọt mà sống, cũng không có quá chú ý đến chuyện bên ngoài.
– Chờ một chút!
Đúng lúc này, Lâm Phàm đứng dậy, sau đó đi đến trước mặt của thôn trưởng, khẽ hít một hơi, nói:
– Mùi rất quen thuộc giống như là trước kia ta đã từng ngửi qua.
Lão giả hơi biến sắc, nhưng vẫn cố trấn định nói:
– Không biết đại nhân nói đến mùi gì?
Phụt phụt!
Lâm Phàm vươn tay, nhanh chóng đâm xuyên bụng lão giả. Sau đó, hắn lập tức nở nụ cười, nói:
– Ta nhớ ra rồi. Nguyên lai là cái mùi này.
Bụng của lão giả phần bụng đột nhiên có thứ gì đó chuyển động, một cái bọc lớn từ phần bụng nhanh chóng di chuyển lên chỗ lồng ngực.
– Ừm.
Lâm Phàm nhíu mày. Hắn nhanh chóng kéo cánh tay trong bụng lão giả theo cái bọc kia, một mực theo đến đầu, cuối cùng từ bên trong móc ra một cục thịt hình tròn.
Cục thịt này có đầu, có tứ chi còn phát ra tiếng kêu chói tai.
– Ngươi làm sao lại phát hiện ra được.
Xoạt xoạt!
Lâm Phàm nhanh chóng bóp nát cục thịt này. Sau đó, hắn lâm vào trầm tư. Đây là Hoán Bì Liễm Tức, nhưng mà có hơi khác với trước kia. Chẳng lẽ là không Thiên Thần giáo lại tiếp tục cải tiến rồi.
Thiên Thần giáo này rốt cuộc là tổ chức gì mà năng lực sáng tạo lại mạnh mẽ như thế.
– Trưởng lão, ngươi không cảm giác được lão giả này có vấn đề sao?
Lâm Phàm nghĩ đến một chuyện cực kỳ kinh khủng. Nếu như Hoán Bì Liễm Tức này có thể giấu diếm cả cường giả như Hỏa Dung, vậy thì quá đáng sợ rồi.
– Ta có thể cảm nhận được nhưng mà cũng không quá xác định, chỉ có thể cảm thấy trong cơ thể của đối phương có một khí tức kỳ lạ.
Hỏa Dung nghiêm túc nói.
Lâm Phàm nhíu mày. Đến cả Hỏa Dung cũng chỉ có thể cảm nhận được khí tức kỳ lạ nhưng mà hắn lại rất mẫn cảm đối với loại mùi này. Không biết có phải là do thiên phú hay là bởi vì hắn đã giết quá nhiều giáo đồ của Thiên Thần giáo cho nên nhạy cảm.
– Đừng để những thôn dân này đào tẩu, bọn họ chỉ sợ biết yêu thú chung quanh đến cùng là ai giết chết.
Lâm Phàm kịp phản ứng, lập tức để các trưởng lão tranh thủ thời gian ra tay.
Nhìn thấy thôn dân bỏ chạy về bốn phương tám hướng, Hỏa Dung xòe bàn tay ra, nhanh chóng phong tỏa không gian.
– Bắt bọn gia hỏa này mang về, giao cho lão sư ta sưu hồn, xem bọn họ có biết cái gì không?
Lâm Phàm nói.
Hiện tại, hắn cũng chỉ có thể dùng loại biện pháp này.
Giáo đồ của Thiên Thần giáo quá điên cuồng. Không biết trước khi gia nhập Thiên Thần giáo, bọn họ có phải là người bình thường hay không nữa? Chứ không làm sao gia nhập một cái đã thành kẻ biến thái như vậy.
Đúng là khiến hắn có cảm giác người không ra người, quỷ không ra quỷ.
Thật đúng là rất kinh khủng."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu