Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 286: LẦN NÀY THẬT SỰ PHÁT TÀI

Những đệ tử vận chuyển vật tư kia lập tức nhẹ nhàng thở ra, rốt cục có thể nghỉ ngơi, hơn nữa có cũng người cần phải đi vệ sinh.
Lúc này, mấy tên đệ tử của chiếc xe chở vật tư ở phía sau cùng đi về phía trước.
Lâm Phàm lập tức bắt lấy cơ hội này, thu liễm khí tức, nhẹ nhàng chạy thẳng đến bên kia, sau đó mở một cái rương ra. Cũng mặc kệ bên trong đang chứa cái gì, hắn vung tay lên, thu hết vào trong nhẫn trữ vật, sau đó lẳng lặng nằm vào bên trong.
Kẽo kẹt!
Thanh âm cái rương khép kín mặc dù rất nhỏ những vẫn khiến Tá Đằng Binh chú ý.
– Đại nhân, có chuyện gì sao?
Nam tử dẫn đường nghi ngờ hỏi.
Tá Đằng Binh chau mày, cảnh giác nhìn quanh lại không phát hiện có vấn đề gì nhưng mà vừa mới có thanh âm vang lên làm cho hắn có dự cảm không tốt. Sau đó, hắn đứng lên, nói:
– Đừng nghỉ ngơi nữa, tiếp tục xuất phát.
Nam tử dẫn đường vội la lên:
– Đại nhân, chúng ta đã đi cả ngày rồi, yêu thú cùng các đệ tử đều đã rất mệt mỏi.
– Muốn chết thì cứ tiếp tục nghỉ ngơi, không muốn chết thì đứng dậy đi tiếp cho ta.
Sắc mặt của Tá Đằng Binh phát lạnh, trong giọng nói tràn đầy sát ý.
Nam tử dẫn đường khẽ run lên. Hắn cũng không dám hỏi nhiều nữa, quay đầu về phía chung quanh, hô lớn:
– Không muốn chết thì đứng lên, tiếp tục đi cho ta.
Trong lòng của hắn cũng cảm thấy bất đắc dĩ, nhưng mà ai bảo Tá Đằng Binh mạnh hơn hắn, địa vị trong tông môn cũng cao hơn hắn, hắn còn biết làm sao. Vốn dĩ hắn nghĩ ở trong địa bàn của Nhật Chiếu tông, ai dám làm càn, nhất là hiện tại, bọn họ đã tới gần cốc Thiên Hiểm, kẻ muốn tới đây nháo sự còn phải xem lại thực lực của bản thân mới được.
Lâm Phàm nằm ở trong rương, nghe được mệnh lệnh ở phía bên ngoài, trong nội tâm cũng thầm hô may mắn. Không ngờ những người kia cảnh giác như vậy, nhưng chắc bọn họ cũng ngờ là ta lại trốn ở trong này đi. TruyenLau
Theo tốc độ này, khả năng còn phải đi một lúc lâu nữa mới tới nơi, mình cứ ngủ một giấc đã.
Không biết đã qua bao lâu.
TruyenLau Phịch.
Lâm Phàm bị tiếng động đánh thức. Sau đó, hắn nghe được tiếng bước chân đi xa, còn có tiếng đóng cửa vang lên.
– Xem ra đã đến nơi mà ta muốn đến.
Trong lòng của hắn vui sướng. Rốt cục đã đợi được đến lúc này, xoa xoa hai tay, không ngờ cũng có một ngày mình phải đối mặt với tài phú khổng lồ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Mở cái rương ra.
Chung quanh không có một ai mà đập vào mắt hắn là từng cái rương to lớn.
Nơi này hiển nhiên chính là chỗ cốc Thiên Hiểm cất giữ vật tư.
Lâm Phàm tiện tay mở ra một cái rương khác, bên trong chứa đầy đan dược, cầm một bình thuốc lên, đổ một viên ra.
– Không sai, mặc dù chỉ là đan dược Nhân giai trung phẩm, nhưng mà tính cả một cái rương này thì cũng không thể coi là ít. Xem ra vì chiến tranh, Nhật Chiếu tông rất có thể đã lấy ra vốn liếng chân chính.
Lâm Phàm vung tay lên, thu toàn bộ đan dược ở trong rương.
Chỉ tính riêng một rương này ít nhất cũng có 100 bình đan dược.
Nhưng mà nơi này là nơi nào, chung quanh có vô số rương lớn chồng chất cùng một chỗ. Đó là tài phú khổng lồ cỡ nào, thật khiến cho người ta khó có thể tưởng tượng.
Hắn tiếp tục mở một cái rương khác ra, lại là đan dược. Mặc dù phẩm giai rất thấp, nhưng vẫn như cũ không thể coi thường. Dùng đan dược của người khác đi nuôi sống Vô Địch phong của mình, đó là sự tình làm cho người sảng khoái cỡ nào.
– Đều mở ra cho ta.
Lâm Phàm cười lớn trong lòng, cương khí bạo phát ra, thao túng tất cả cái rương ở nơi này mở nắp ra. Vô số bình đan dược bay ra, trôi nổi ở giữa không trung. Sau đó Lâm Phàm vung tay lên, nhanh chóng thu vào trong nhẫn trữ vật.
– Đây là nguyên tinh.
Lâm Phàm nhìn thấy bên trong mười cái rương lớn chất đầy nguyên tinh, cũng cười to.
Thứ này chính là tài nguyên cực kỳ hiếm có, mặc dù không thể dùng tu luyện, nhưng mà năng lượng ẩn chứa bên trong nguyên tinh cực kỳ mênh mông. Nếu như có thể bạo phát ra, uy lực sẽ kinh thiên động địa. Mà cũng không biết Chiến Thuyền Tám Cánh kia đã nổ Nhật Chiếu tông thành dạng nào rồi?
Trong đại điện của cốc Thiên Hiểm.
Tá Đằng Binh quan sát mọi người chung quanh, nói:
– Các vị đại nhân, vật tư đã được đưa đến an toàn. Lần này có 1000 bình đan dược Nhân giai trung phẩm, 1000 bình đan dược Nhân giai thượng phẩm, 1000 bình đan dược Huyền giai hạ phẩm…
Hắn hồi báo cẩn thận số lượng vật tư lần này cho cao tầng của cốc Thiên Hiểm. Lần này tông môn lệnh cho mấy ngàn tên Luyện Đan đại sư ngày đêm luyện chế số lượng lớn đan dược để chuẩn bị cho chiến tranh. Số đan dược này được vận chuyển đến mấy chỗ cứ điểm quan trọng của Nhật Chiếu tông.
– Quá ít.
Một nam tử trung niên ngồi ở trung ương đại điện đứng lên, thần sắc ngưng trọng, nói:
– Cốc Thiên Hiểm có 100,000 đệ tử, số đan dược này cũng không duy trì tu luyện được bao lâu. Chỉ sợ tùy tiện phân một chút thì cũng đã tiêu hao sạch sẽ.
– Đại nhân, Luyện Đan sư của tông môn vẫn đang ngày đêm luyện chế nhưng mà nhu cầu của các cứ điểm đều quá lớn, cho nên…
Tá Đằng Binh lập tức giải thích.
Vị đại nhân ở trước mắt này chính là trưởng lão của tông môn, tu vi còn đạt đến Thiên Cương cảnh tầng bốn. Mà bốn người khác ở cũng là cường giả Thiên Cương cảnh tầng hai, tầng ba, cường hãn hơn hắn rất nhiều.
– Nếu như đám người của tông môn nguyện ý móc từ trong túi ra một chút, số đan dược này cũng coi là cái gì.
Lý Yêu Hoàng lạnh lùng nói, trên người phát tán ra uy thế khiến cho người cảm thấy kinh hãi. Đây chính là uy thế của cường giả Thiên Cương cảnh.
Đột nhiên!
Cốc Thiên Hiểm chấn động, tiếng còi báo động vang lên.
– Không tốt, có người đang cướp vật tư.
Lý Yêu Hoàng biến sắc. Trong nháy mắt, hắn hóa thành một vệt sáng, lao về phía chỗ cất giữ vật tư.
Mà những người khác thì nhìn nhau, sau đó cũng vội vàng theo sát ở phía sau.
Bọn họ tự nhiên biết vật tư bị cướp đoạt là tình huống nguy hiểm bực nào, chỉ không biết đến cùng là ai lại có lá gan to như thế."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu