Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 242: PHƯƠNG PHÁP PHÁT TÀI LÀM GIÀU

Lục Mê Cảnh Quật này là một chỗ hiểm địa ở Nhật Chiếu tông. Phương thức tiến vào hiểm địa này không giống như ở Viêm Hoa tông. Ở Viêm Hoa tông, mọi người đều có thể tùy tiện đi vào hiểm địa còn Nhật Chiếu tông thì khác. Bọn họ nắm trong tay tất cả hiểm địa trong địa bàn của mình, những người muốn đi vào nhất định phải giao nộp phí tổn, do đệ tử chuyên môn trông coi của Nhật Chiếu tông tự mình đưa vào, lúc đi ra cũng do người chuyên môn đưa ra. Hơn nữa những người đi vào bất kể là thu hoạch được thứ gì ở bên trong đều cần dựa theo giá trị nộp lên trên một thành.
"Thú vị. Cách làm này khiến cho ta nghĩ đến chuyện gì đó hay ho."
Lâm Phàm cố gắng suy nghĩ, sau đó tựa như là nghĩ đến điều gì, hắn lập tức phá lên cười.
"Ha ha, ta thật sự là thiên tài. Đám người của Nhật Chiếu tông kia chờ ta đấy. Lão tử sẽ lập tức đi đến."
Trong nháy mắt, Lâm Phàm hóa thành một vệt sáng bay về phương xa.
Xem ra Lục Mê Cảnh Quật chính là chỗ để mình bắt đầu phát tài kể từ khi đi vào Nhật Chiếu tông.
Một chỗ hẻm núi hoang tàn vắng vẻ, nơi này có vô số hố sâu, bình thường cũng hiếm thấy dấu vết người đi lại. Mà lúc này ở trong một cái hố sâu lại tản ra ánh sáng nhàn nhạt.
"Đội trưởng, chúng ta gặp phải Lẫm Đông Tam Quân. Trừ ta ra, tất cả mọi người có lẽ đều chết rồi."
Một vị nam tử trung niên đau khổ nói tựa như là không ngờ sẽ có chuyện như thế này xảy ra vậy.
Mà ở trước mặt vị nam tử trung niên này có một bóng người thon thả đang đứng. Bóng người này cắt tóc ngắn, khuôn mặt đẹp đẽ. Giờ phút này, sau khi nghe xong lời nói của nam tử trung niên này, thân thể đột nhiên run lên tựa như là không tin tưởng vậy.
Các thành viên ở chung quanh cũng như thế. Một người trong đó càng tức giận quát:
"Kim Minh, chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Lẫm Đông Tam Quân làm sao lại phát hiện ra các ngươi?"
Trên mặt của Kim Minh có một vết sẹo lớn khiến cho diện mạo của hắn khá dữ tợn. Giờ phút này, hắn bất đắc dĩ lắc đầu, nói:
"Chúng ta cũng không biết. Lúc đầu chúng ta theo kế hoạch đi về phía bên kia nhưng lại không ngờ Lẫm Đông Tam Quân đã sớm chờ đợi chúng ta ở chỗ đó. Cuối cùng chúng ta bị vây quanh, ta liều mạng xông ra khỏi vòng vây, nhưng mà cũng mất đi liên lạc với những người khác. Giờ này họ còn chưa về, chỉ sợ ..."
Sau khi nói xong, Kim Minh áy náy cúi đầu, nhưng mà trong mắt lại lóe ra vẻ hưng phấn.
"Ngươi nói láo. Đội trưởng, hắn chính là phản đồ."
Đúng lúc này, một bóng người chạy tới. Tần Mộc Băng nhanh chóng chạy về chính là muốn vạch trần tên phản đồ này ở trước mặt mọi người.
Kim Minh nghe được thanh âm này, gương mặt lộ ra thần sắc không dám tin tưởng tưởng, nói:
"Ngươi làm sao có thể đào thoát từ trong tay Lẫm Đông Tam Quân."
Website TruyenLau.com Chỉ là vừa dứt lời, hắn đã phát hiện mình nói sai. Sau đó hắn đột nhiên chạy ra phía bên ngoài.
"Còn muốn chạy, nằm mơ."
Tần Mộc Băng đã xuất hiện tại cửa hang, nhanh chóng vỗ ra một chưởng, đánh ngã Kim Minh.
"Đội trưởng, hắn là phản đồ. Hắn đã sớm trở thành chó săn của Nhật Chiếu tông rồi. Lần này chính là hắn cấu kết cùng Lẫm Đông Tam Quân hại chúng ta. Mấy người chúng ta bị hắn bán đi."
Đọc truyện tại TruyenLau.com Trong mắt của Tần Mộc Băng lóe ra sát ý. Nếu như không phải là tại gia hỏa này, đồng bạn của nàng cũng sẽ không phải chết.
Nhưng lúc này, Kim Minh vẫn cực kỳ kinh ngạc, nói:
"Làm sao có thể, Lẫm Đông Tam Quân làm sao lại tha cho ngươi."
"Hừ, không phải tha cho ta mà là Lẫm Đông Tam Quân bị người giết. Ngươi chỉ sợ rằng cũng không ngờ đi, ta còn có thể sống sót, trở về vạch trần ngươi."
Đọc truyện tại TruyenLau.com Trong lòng của Tần Mộc Băng lúc này đang bị lửa giận thiêu đốt. Mười ba người trong nhóm các nàng, ngoại trừ nàng cùng tên phản đồ này, còn lại đều bị Lẫm Đông Tam Quân giết chết.
"Ngươi, tên chó săn này, năm đó chúng ta nhìn thấy ngươi bị người của Nhật Chiếu tông truy sát, cố gắng cứu mạng ngươi, không ngờ ngươi lại là phản đồ."
"Ha ha..."
Kim Minh cười lớn, trong mắt lóe ra vẻ điên cuồng, nói:
"Không ngờ lại bị các ngươi phát hiện. Không sai, ta chính là phản đồ, nhưng ta là vì Nhật Chiếu tông mà chiến. Không ngờ ngươi lại có thể chạy thoát nhưng các ngươi chẳng mấy chốc sẽ đi theo ta mà thôi, ta sẽ ở phía dưới chờ các ngươi."
Nói xong, hắn lập tức ngã xuống tựa như là đã phục dụng độc dược, trong chớp mắt, đã bỏ mình.
"Tiện nghi cho kẻ hèn hạ như ngươi."
Tần Mộc Băng nhìn thi thể của Kim Minh, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.
"Mộc Băng, ngươi không có việc gì sao?"
Đội trưởng nhìn thấy Tần Mộc Băng lập tức nhẹ nhàng thở ra, mọi người ở chung quanh cũng như thế. Nhưng mà nghĩ đến những đồng bạn đã chết kia, bọn họ cũng vô cùng thương tâm.
"Ừm, ta không sao. Ta bị Lẫm Đông Tam Quân đuổi theo rất lâu, may mắn có một vị cường giả đi ngang qua đã cứu ta, đồng thời còn giết chết Lẫm Đông Tam Quân."
Tần Mộc Băng nghĩ đến cảnh tượng kia, nội tâm cũng cực kỳ rung động. Người kia quá mạnh mẽ, thật sự là quá mạnh mẽ.
Đội trưởng cũng ngây ngẩn cả người, nói:
"Ngươi nói Lẫm Đông Tam Quân bị người cứu ngươi giết chết."
Tần Mộc Băng gật đầu, nói:
"Ừm, hơn nữa chỉ vẻn vẹn hai quyền một cước, Lẫm Đông Tam Quân ngay cả chiêu thức mạnh nhất cũng không kịp thi triển đã bị miểu sát. Đội trưởng, ngươi không biết, nam nhân kia thật sự là rất cường đại, lúc đầu ta còn muốn kéo hắn vào trong tổ chức của chúng ta, nhưng hắn không có hứng thú. Về sau thì hắn đã rời đi."
"Hai quyền một cước."
Trên khuôn mặt đẹp đẽ kia của đội trưởng cũng hiện ra thần sắc không dám tin tưởng, người này phải cường hãn đến cỡ nào mới có thể làm được như thế.
Cho dù là nàng, nếu như gặp phải Lẫm Đông Tam Quân, cũng không dám nói nhất định có thể chiến thắng bọn họ, dù sao công pháp của ba người kia thật sự là quá quỷ dị.
"Đội trưởng, hắn gọi là Lâm Phàm. Ta nghĩ chúng ta về sau nhất định sẽ gặp lại hắn. Cường giả như vậy đi vào Nhật Chiếu tông, chính là tai nạn đối với Nhật Chiếu tông."
Tần Mộc Băng hưng phấn nói, sau đó vẻ mặt ảm đạm:
"Chỉ là bọn họ đều đã chết rồi."
Đội trưởng vỗ vỗ bả vai của Tần Mộc Băng, nói:
"Lúc lựa chọn gia nhập tổ chức này, chúng ta đã phải chuẩn bị tinh thần cho chuyện này rồi. Chỉ là lần này, mấy người bọn họ lại chết ở trong tay của phản đồ, thật sự là quá uổng phí."
Tần Mộc Băng nói:
"Đội trưởng, chúng ta cũng nên mau chóng rời đi. Nơi này đã không còn an toàn nữa rồi."
"Ừm."
Đội trưởng gật đầu, sau đó lập tức phân phó, di chuyển đến một chỗ khác."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu