Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 449: ĐÂY LÀ TRÁCH NHIỆM CAO THƯỢNG

Quyền kình bị ngăn cản, sau đó tan rã. Từ trong mây đen, một cái xương đầu lâu to lớn chui ra, trong hốc mắt trống rỗng có sương mù màu đen phiêu phù.
Mây đen tản ra phía hai bên. Một tòa vương tọa hiện ra, trôi nổi ở trong mây đen kia. Một bóng người ngồi ở chỗ đó, bễ nghễ nhìn xuống thành Nguyệt Sơn.
Mà lúc này, từ phía sau vương tọa kia, vô số Hắc Vân Khô Lâu kéo lấy cái đuôi thật dài lao ra, bao phủ cả tòa thành Nguyệt Sơn.
Lập tức, thanh âm trùng điệp, mênh mông vang lên, vọng khắp đất trời.
– Phó hộ giáo Pháp Vương khu thứ sáu của Thiên Thần giáo, Hắc Cốt đại nhân giáng lâm. Mau giao ra khoáng mạch nguyên tinh, chúng ta sẽ tha chết cho các ngươi.
– Khặc khặc!
Thanh âm vọng khắp cả thành trì, tất cả thành dân đều nghe rõ.
– Lại là Thiên Thần giáo.
Lâm Phàm đúng là không ngờ Thiên Thần giáo lại to gan như thế, vậy mà dám chủ động tấn công thành trì của Viêm Hoa tông. Đây chỉ sợ là một lần phách lối nhất của Thiên Thần giáo từ trước tới nay. À không! Huyết Luyện Tôn Giả kia còn phách lối hơn cả gia hỏa này nữa vì hắn dám can đảm xông vào tận Viêm Hoa tông mà cướp người.
Lúc này, phía dưới mây đen xuất hiện từng cái bọc lớn màu đen. Sau đó, bọc lớn đột nhiên nổ tung. Vô số khô lâu nhanh chóng rơi xuống mặt đất, sau đó đứng thẳng lên, tức giận gầm thét.
– Hắc Cốt đại nhân, ngài có thể giao người này cho chúng ta xử lý.
Ở bên cạnh Hắc Cốt, mười bóng người hiện ra. Thanh âm bén nhọn, tràn đầy sát ý vàng lên.
Hắc Cốt đưa tay, nói:
– Không cần, các ngươi không phải là đối thủ của hắn. Cứ giao hắn cho ta xử lý, các ngươi đi giết toàn bộ người ở trong thành, mang khoáng mạch nguyên tinh đi.
– Vâng.
Tử Vong Pháp Tắc, Bạch Cốt Pháp Tắc.
Đây là lần đầu tiên mà hắn nhìn thấy cường giả lĩnh ngộ hai loại pháp tắc. Hơn nữa mỗi một loại pháp tắc đều cường hãn đến kinh người, khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi, khủng bố.
Lâm Phàm thầm nghĩ, nếu như mình bị tên Hắc Cốt này cuốn lấy để những kẻ còn lại của Thiên Thần giáo tiến vào trong thành thì sẽ có chuyện. Bởi vì lấy thực lực của Lã Khải Minh, căn bản không ngăn cản được những kẻ này, hơn nữa đa số thành dân đều là người không biết võ công, tay trói gà không chặt, chỉ sợ kết quả sẽ là bị ngược sát.
Giờ khắc này, Lâm Phàm bước ra một bước, nhanh chóng trôi nổi ở trong hư không.
Website TruyenLau.com – Sư huynh.
Mấy người Lã Khải Minh lộ vẻ lo lắng. Theo cảm nhận của bọn họ, trong hư không có vô số cường giả của Thiên Thần giáo, mà Lâm sư huynh chỉ là một người, chuyện này khiến cho bọn họ đều cảm thấy khẩn trương, không biết nên như thế nào cho phải.
Đây cũng là lần đầu tiên mà các thành dân cảm nhận được tồn tại tà ác như thế. Website TruyenLau.com
– Ha ha ha ha! Phong chủ của Vô Địch phong sao, lá gan của ngươi thật đúng là rất lớn đó. Chẳng lẽ ngươi muốn một mình chiến đấu với tất cả chúng ta hay sao?
Hắc Cốt cười như điên. Hắn đúng là không ngờ tên phong chủ của Vô Địch phong này vậy mà có can đảm muốn một người ngăn cản tất cả bọn họ. Thật đúng là gan to bằng trời.
– Sau lưng của ta chính là Viêm Hoa tông con dân. Thân là đệ tử Viêm Hoa tông, ta nhất định phải bảo vệ bọn họ. Muốn tổn thương con dân của tông ta, vậy ngươi phải bước qua thi thể của ta đã.
Lâm Phàm lạnh nhạt nói. Từ trên thân thể của hắn, một khí thế mênh mông bạo phát ra. Hắn đã chuẩn bị để đối kháng cùng đám người Hắc Cốt. TruyenLau
– Sư huynh.
Lã Khải Minh nhìn chằm chằm vào bóng người làm hắn sùng bái ở trong hư không kia. Sau đó, hắn cũng không thèm để ý chung quanh có người, lấy quyển sổ nhỏ ra, ghi chép lại lời nói vừa rồi cả Lâm Phàm.
Hắn không biết kết quả sau cùng của cuộc chiến này sẽ như thế nào. Bởi vì sợ hãi mình không còn có cơ hội ghi chép, cho nên hắn chỉ có thể lập tức ghi chép lại, sau đó giấu kỹ trong người.
Cho dù chết, hắn cũng muốn để quyển sổ nhỏ này lưu truyền tiếp.
Mà Nghe được lời nói này của Lâm Phàm, các thành dân của thành Nguyệt Sơn đều giật mình.
Đã từng có người cho rằng chính bọn họ mới là người nuôi sống những người ở bên trong Viêm Hoa tông nhưng không biết nuôi những người cao cao tại thượng kia để làm cái gì.
Nhưng mà hiện tại, bọn họ đã minh bạch. Bởi vì ở trong thời khắc nguy hiểm, những người đó sẽ đứng ở phía trước bảo vệ bọn họ.
– Đại nhân, chúng ta ủng hộ ngài.
Lúc này, một đứa bé ở trong thành hô lớn.
Các thành dân đang ở trong trạng thái hoảng sợ, lúc này cũng kịp phản ứng.
– Đại nhân, chúng ta ủng hộ ngài.
Các thành dân đồng thanh hô to. Tiếng hô vang vọng đất trời.
Lâm Phàm giang hai cánh tay, lắng nghe những âm thanh này.
– Người của Thiên Thần giáo hãy nghe đây. Các ngươi là Tà giáo cho nên các ngươi vĩnh viễn sẽ không cảm nhận được loại niềm tin này tồn tại, bởi vì các ngươi chỉ biết phá hư.
– Bảo hộ con dân là trách nhiệm cao thượng cỡ nào. Lúc này, máu tươi trong cơ thể ta đang sôi trào.
Xoạt xoạt!
Thân thể nhanh chóng biến thành khổng lồ. Hắn sẽ không chủ quan. Cho dù đối mặt với địch nhân yếu đuối nhất, hắn cũng sẽ lấy ra thực lực mạnh nhất, chí ít sẽ không lưu lại bất cứ tiếc nuối nào.
Hắc Cốt cười, nói:
– Ha ha. Thú vị. Thật sự là thú vị. Ngươi cho rằng một mình ngươi có thể ngăn cản được chúng ta hay sao? Một mình bản Pháp Vương cũng có thể trấn áp ngươi rồi. Nhưng ngươi đã quan tâm đám kiến hôi kia thì ta sẽ để các giáo đồ của ta từ từ ngược sát tất cả những người mà ngươi muốn bảo vệ. Tất cả mọi thứ ở trong thành này đều là của ta, bao quát cả tính mạng của ngươi.
– Giết cho ta.
Lập tức, từ trên mây đen, vô số bóng người lao ra tựa như là châu chấu che khuất bầu trời.
Lâm Phàm ngẩng đầu.
– Hữu Sắc Nhãn Tình mở ra.
Trong chốc lát, những giáo đồ nguyên bản đang lao về phía nội thành đột nhiên cảm giác trong lòng của mình có một đám lửa giận bắt đầu cháy rừng rực.
Hiện giờ, mục tiêu trong lòng của bọn họ chỉ có một cái, đó chính là giết chết Lâm Phàm.
– Các ngươi làm cái gì thế? Bản Pháp Vương ra lệnh cho các ngươi đi giết dân chúng trong thành cơ mà. Các ngươi đi đâu.
Vốn đang rất nhàn nhã, Hắc Cốt đột nhiên phát hiện tình huống không thích hợp. Những giáo đồ kia vậy mà lao về phía phong chủ của Vô Địch phong kia.
Tất cả những chỗ mà Lâm Phàm nhìn đến, toàn bộ cừu hận đều sẽ nhắm về phía hắn. Một khắc cuối cùng, hắn đưa mắt, nhìn chằm chằm vào Hắc Cốt.
Ầm!
Hắc Cốt đứng lên. Tâm tình nguyên bản bình tĩnh cũng biến đổi, trở nên giận dữ.
– Tên đáng chết."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu