Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 322: GIẢI QUYẾT XONG RỒI. KẾT THÚC CÔNG VIỆC THÔI

Bọn họ biết những vị đại nhân này của Viêm Hoa tông đến đây để cứu viện cho bọn họ đều có tu vi là Địa Cương cảnh. Nhưng đối mặt với đại yêu Thiên Cương cảnh kia, bọn họ căn bản không có sức liều mạng, xem ra thành Hắc Thạch bị phá hủy đã là kết quả xác định, không thể thay đổi rồi.
Nhưng mà trong lòng của bọn họ còn có một đám lửa đang thiêu đốt.
Thành chủ nhìn về phía mấy người Vương Thiên Trọng đang đứng ở giữa không trung, ôm quyền nói:
– Đa tạ các vị đại nhân đến đây để cứu viện thành Hắc Thạch chúng ta. Nhưng bây giờ bên phía yêu thú lại xuất hiện đại yêu Thiên Cương cảnh, chúng ta đã vô lực xoay chuyển cục diện. Hi vọng các đại nhân có thể chạy thoát, bảo toàn mạng sống. Tại hạ đại biểu tất cả các con dân ở trong thành Hắc Thạch, cảm tạ ân cứu viện của các vị đại nhân.
Sắc mặt của Vương Thiên Trọng vẫn cực kỳ ngưng trọng. Nhìn về phía thành chủ của thành Hắc Thạch, hắn thở dài một tiếng, nhẹ gật đầu.
– Lâm sư huynh, chúng ta đi thôi. Đại yêu Thiên Cương cảnh đã xuất hiện, thành Hắc Thạch không giữ được rồi.
Nhiệm vụ chủ yếu của bọn họ chính là bảo hộ Lâm sư huynh an toàn. Hiện tại đã có đại yêu Thiên Cương cảnh xuất hiện. Lấy thực lực của bọn họ, cũng không phải là đối thủ của nó. Nếu như bị đại yêu Thiên Cương cảnh cuốn lấy, e rằng chỉ có bỏ mạng nhỏ của mình, bảo hộ Lâm sư huynh rời đi.
Thú triều hình thành rồi lại tự động công kích thành Hắc Thạch, hơn nữa tiến lui có thứ tự. Loại tình huống này căn bản không có khả năng phát sinh.
Yêu thú từ Địa Cương cảnh trở lên là sẽ có địa bàn của mình, bình thường sẽ không theo ở cùng một chỗ với yêu thú khác.
Mà yêu thú Thiên Cương cảnh đã có trí tuệ, không có khả năng không để ý đến Viêm Hoa tông mà động thủ hủy diệt thành trì. Ở trong đó đến cùng là có tình huống như thế nào thì bọn họ không biết được rồi.
– Lâm sư huynh.
Vương Thiên Trọng tiếp tục mở miệng một lần nữa, nhưng mà Lâm sư huynh thờ ơ khiến hắn không hiểu Lâm sư huynh rốt cuộc là muốn làm gì? Mặc dù bảo hộ con dân của Viêm Hoa tông là chức trách của bọn họ, nhưng với tình huống hiện tại cho dù bọn họ có cố gắng hơn nữa cũng chỉ là bồi cả tính mệnh của mình vào mà thôi.
– Tất cả im miệng cho ta! Đứng ở nơi đó đừng động đậy. Nơi này cứ giao cho ta.
Lâm Phàm giang hai tay ra, thân thể trôi nổi ở trên không trung.
Rời đi sao?
Nói đùa cái gì vậy. Tất cả yêu thú ở nơi này đều chính là điểm tích lũy của hắn.
Chỉ với những con yêu thú này, hắn đều hận không thể, có bao nhiêu thì đến bấy nhiêu. Website TruyenLau.com
– Sư…
Vương Thiên Trọng vừa mới mở miệng nhưng chỉ mới nói ra một chữ thì trong nháy mắt đã bị một khí tức bao phủ. Khí tức này vô cùng mênh mông, tràn ngập sát khí, kinh khủng đến mức khiến cho hắn cảm thấy máu tươi trong cơ thể mình cũng như là ngừng chảy.
Hai con ngươi kinh ngạc nhìn chằm chằm bóng người ở trên không trung kia. Ở trong tầm mắt của hắn, bộ dáng của Lâm sư huynh phát sinh biến hóa.
– Tốt! Huyết khí thật là nồng hậu, dày đặc.
Ở trong hai con mắt của hắn, Lâm sư huynh lúc này tựa như là vừa đi ra từ trong biển máu vậy. Huyết khí như là trường long quấn quanh thân thể. Huyết khí mênh mông khiến trời đất như biến thành một màu đỏ bừng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hóa Thần Kiếm Trận!
Ở trong huyết khí này, một kiếm ý bén nhọn bạo phát ra. Kiếm ý này còn cường đại, còn sắc bén hơn so với lúc trước. Kiếm ý vô cùng vô tận trôi nổi ở phía sau lưng Lâm Phàm. Cương khí hùng hậu bộc phát ra, chèo chống vô số kiếm ý làm cho người cảm thấy sợ hãi này.
Lúc này, năm ngón tay của Lâm Phàm hợp lại, cánh tay duỗi thẳng rồi kéo về phía sau, huyết khí trên nắm tay sôi trào. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Huyết lực.
Máu tươi của yêu thú ở trên mặt đất tựa như là bị một sức mạnh vô hình nào đó dẫn dắt hóa thành vô số mũi tên máu, nhanh chóng bay về phía Lâm Phàm bên này.
Huyết khí quấn quanh cơ thể hắn ngày càng mạnh mẽ, càng ngày càng bá đạo.
Trên trán của Vương Thiên Trọng có mồ hôi nhỏ xuống nhưng hắn vẫn cố mở to hai mắt. Hắn không nghĩ ra Lâm sư huynh đến cùng là có tu vi gì. Làm sao lại có thể bộc phát ra uy thế cường đại như vậy?
Những đệ tử nội môn nhất phẩm còn lại cũng cực kỳ khiếp sợ.
Ở trên không trung, hiện giờ, Lâm sư huynh giống như là một tuyệt thế Ma Thần vậy. Mái tóc dài nguyên bản đã có màu đỏ tươi, giờ phút này lại có ánh sáng màu máu lưu chuyển, huyết khí ẩn chứa trên nắm đấm kia càng ngày càng hùng hậu.
– Ha ha ha! Ta chưa bao giờ thi triển một chiêu này nên hôm nay ta sẽ lấy các ngươi làm bia để luyện tập áo nghĩa chung cực của Huyết lực.
– Chết hết đi cho ta.
Hưu!
Kiếm ý vô tận trôi nổi ở sau lưng Lâm Phàm sôi trào lên, nhanh chóng lao thẳng đến chỗ đám yêu thú ở phía dưới.
Mà sức mạnh ở trên nắm tay của Lâm Phàm cũng đã tích lũy đến cực hạn. Hắn nhanh chóng đấm ra một quyền. Một con rồng màu máu to lớn điên cuồng gào thét, lao xuống cắn nuốt đám yêu thú ở phía dưới.
Ầm!
Con rồng màu máu này đánh lên trên mặt đất rồi đột nhiên nổ tung. Một đám sương máu xuất hiện rồi nhanh chóng khuếch tán ra xung quanh.
Đồng thời lực trùng kích cường đại cũng khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
Khi đám yêu thú dính phải sương máu này, trong nháy mắt nổ tung.
Mặt đất chấn động.
Các con dân ở bên trong thành Hắc Thạch, chỉ cảm thấy mặt đất ở dưới chân giống như là muốn vỡ ra vậy.
– Thật mạnh!
Thân thể của Vương Thiên Trọng dần dần run rẩy. Sức mạnh này đã không phải là thứ mà võ giả Địa Cương cảnh có khả năng thi triển ra.
Rống!
Con yêu thú Thiên Cương cảnh kia nhìn thấy đám yêu thú tử thương thảm trọng, lập tức nổi giận gầm lên một tiếng, lao thẳng đến chỗ của Lâm Phàm. Uy thế khủng bố rung động hư không, thậm chí ngay cả không gian đều nứt toác ra.
– Sảng khoái.
Lâm Phàm cười to. Điểm tích lũy không ngừng tăng lên để hắn có cảm giác sảng khoái không nói được thành lời.
– Sư huynh cẩn thận.
Vương Thiên Trọng nhìn thấy Thôn Thiên Ngạc Mãng cường thế đánh tới, cũng quá sợ hãi, vội vàng hô to để cảnh báo Lâm Phàm.
Lâm Phàm khinh thường nhìn qua một chút. Nguyên bản hắn chẳng thèm ngó tới con yêu thú Thiên Cương cảnh này, bởi vì giết nó thậm chí còn không thích bằng giết những con yêu thú cấp thấp này.
Trong chốc lát, móng vuốt khổng lồ của Thôn Thiên Ngạc Mãng xé nát không gian, giáng xuống như muốn trấn áp Lâm Phàm vậy.
– Ai! Tự tìm đường chết!
Lâm Phàm lắc lắc tay, sau đó đột nhiên đánh ra một quyền.
Từ trên nắm tay của hắn, một sức mạnh cuồng bạo bộc phát ra. Nắm đấm va chạm trong nháy mắt đã xuyên qua móng vuốt của Thôn Thiên Ngạc Mãng.
Hung tính ở trên mặt củaThôn Thiên Ngạc Mãng đột nhiên biến thành thần sắc hoảng sợ, nó chỉ cảm thấy một sức mạnh khó mà ngăn cản đang xé rách thân thể của nó.
Móng vuốt vỡ nát, mưa máu bay tán loạn.
Oanh!
Ở trong cơ thể của Thôn Thiên Ngạc Mãng, một sức mạnh bộc phát ra khiến cho thân thể to lớn của nó chia năm xẻ bảy.
Từng miếng thịt to lớn lăn xuống mặt đất, bốc lên sương mù màu trắng.
– Giải quyết xong rồi. Kết thúc công việc thôi.
Lâm Phàm phủi tay, lần này thu hoạch thật sự là quá phong phú."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu