Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 1198: SƯ ĐỆ, CÁC NGƯƠI GIỎI LẮM, TA LẠI ĐI ĐÂY

"Lâm phong chủ thấy sao? À phải rồi, Lâm phong chủ đã giết nhiều kẻ xâm nhập, nhưng chắc ngươi cũng phát hiện là bọn họ chỉ đến dựng Không Gian Thần Trụ, tương lai sẽ có kẻ địch càng mạnh tìm đến. Ngươi giết nhiều như vậy, bọn họ tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi."
Vạn Quật lão tổ nhìn Lâm Phàm chằm chằm, tuy chưa tiếp xúc sâu nhưng nàng đã nhìn ra tên này rất quan tâm tông môn, chắc chắn sẽ không trơ mắt nhìn tông môn bị người hủy diệt. Miễn đầu óc tỉnh táo sẽ biết tiếp theo nên làm như thế nào.
Lâm Phàm gật gù:
"Ừ, rồi sao nữa?"
Vạn Quật lão tổ nói có lý, mấy điều này hắn đều biết, tiếp theo thế nào?
Lâm Phàm rất muốn biết Vạn Quật lão tổ nói nhiều như vậy thật ra muốn biểu đạt cái gì.
Vạn Quật lão tổ ngây ra:
"A?"
Tên này rốt cuộc có ý gì? Hoặc là không nghe vào tai lời nàng nói?
Khuôn mặt Vạn Quật lão tổ nghiêm túc hỏi:
"Lâm phong chủ cho rằng ta đang khuếch đại sự việc?"
Lâm Phàm mỉm cười hỏi lại:
"Không, ngươi nói đều là sự thật, bản phong chủ chỉ muốn biết là ngươi nói nhiều như vậy rồi liên quan gì với bản phong chủ?"
Hắn thật sự không thèm để kẻ xâm nhập vào mắt.
Người không tự tin vào tu vi của mình như Vạn Quật lão tổ mới kéo bè kéo lũ, cố gắng sống sót trong nguy cơ.
Vạn Quật lão tổ cau mày, hơi bất mãn, cảm giác đang đàn gảy tai trâu, đã nói nhiều vậy mà hắn không rõ ràng sao?
"Lâm phong chủ, sao không liên quan đến ngươi được? Ngươi giết nhiều kẻ xâm nhập, tương lai sẽ là mục tiêu hàng đầu của họ. Với thực lực của Lâm phong chủ tuy có thể tự bảo vệ mình, nhưng tuyệt đối không bảo vệ tông môn được, nên hợp tác với ta mới được một tia hy vọng."
Nàng hy vọng liên lạc tất cả người có thể chiến, cùng nhau chống cự kẻ xâm nhập.
Tuy quan hệ giữa nàng với Lâm phong chủ không thân thiết hay tốt đẹp gì, nhưng thực lực của hắn rất lợi hại.
Lâm Phàm hỏi:
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Sao ngươi biết ta không thể bảo vệ tông môn?"
Hai đệ tử canh giữ sơn môn gật đầu đồng ý:
"Đúng rồi, có sư huynh ở thì không ai dám chọc vào tông môn chúng ta."
"Ừ ừ, có sư huynh là an toàn nhất!"
Đọc truyện tại TruyenLau.com Bọn họ tôn sùng Lâm Phàm đã đến mức độ mù quáng.
Vạn Quật lão tổ nhắc nhở:
"Lâm phong chủ, tốt nhất đừng quá tự tin, ngươi chưa thấy thực lực của đối phương, nếu thấy rồi sẽ không nghĩ như vậy."
Nguồn copy từ TruyenLau.com Vạn Quật lão tổ cho rằng Lâm phong chủ chưa thấy cường giả thật sự, tự tin quá mức.
Lâm Phàm dửng dưng như không:
"Ha ha, cô nương Vạn Quật nói sai rồi, bản phong chủ chưa bao giờ tự tin quá mức, nếu thật sự tự tin thì sẽ không chỉ có bấy nhiêu. Còn về cường giả mà ngươi nói thì bản phong chủ thấy chỉ có thế thôi, nếu dám đến sẽ bảo đảm cho chúng có đến không về."
"Ngươi . . .!"
Vạn Quật lão tổ cảm giác tên này là cục đá trong hầm cầu, vừa cứng vừa hôi, còn là loại không đến lúc nguy cấp không biết hối hận.
Lâm Phàm lắc đầu thở dài:
"Được rồi, ngươi đi mau, bản phong chủ nhìn ngươi là ngứa tay muốn đánh. Còn về cường giả với không cường giả đều chỉ là ngón út với bản phong chủ. Ài, không trách được ngươi, tất cả chỉ vì thực lực của ngươi quá yếu, bẩm sinh sợ hãi những cường giả này."
Biểu cảm đó, bộ dạng đó làm Vạn Quật lão tổ tức giận muốn đánh người, nàng chưa từng gặp ai vô sỉ đến vậy.
Vạn Quật lão tổ mệt mỏi không muốn nói nữa:
"Lâm phong chủ, đã đến nước này rồi thì ta không nói gì thêm, chỉ hy vọng đến khi đó Lâm phong chủ đừng hối hận."
Đối phương đã không nhận tình thì Vạn Quật lão tổ lười nói nữa.
Đằng Đế đã hồi sinh, lực lượng phe nàng lại tăng lên, tuy chưa quá mạnh nhưng đã mạnh hơn lần đầu tiên gấp vô số lần.
Liên lạc với mười hai thần thú không quá tốt đẹp nhưng ít ra còn hy vọng xoay vần.
"Sẽ không hối hận, nghĩ tình quen biết, bản phong chủ cho ngươi một cơ hội. Tương lai tổ chức gì đó của ngươi sắp bị người tiêu diệt thì có thể tìm đến bản phong chủ, bản phong chủ miễn phí giúp một lần, xem như đáp lại hôm nay ngươi đến lôi kéo bản phong chủ."
"Nhận lấy!"
Lâm Phàm bẻ một miếng từ cửa đá ném qua, đừng đòi tín vật hay bảo bối gì từ tay hắn, tiếc không nỡ cho ả đàn bà này, nên đành tặng đối phương một góc nhỏ cửa đá.
Vạn Quật lão tổ nhận lấy hòn đá, biểu tình phức tạp, bất đắc dĩ, sau đó bật cười nói:
"Được rồi, hy vọng sẽ có ngày đó."
Vạn Quật lão tổ không thèm để ý hòn đá, nhưng chờ tương lai khi tông môn của tên này bị diệt nàng sẽ lấy nó ra cho hắn sám hối về quá khứ ngu xuẩn của hắn.
Tranh đấu vĩnh viễn không muộn, chờ xem khi nào đối phương sẽ tỉnh ngộ lại.
Vạn Quật lão tổ ôm quyền, rời đi:
"Lâm phong chủ, cáo từ!"
Vạn Quật lão tổ rất thất vọng, tuy mâu thuẫn nhiều với tên này nhưng trước điều phải trái thì nên biết lựa chọn thế nào.
Khiến nàng thất vọng là đối phương không có ý nghĩ đó.
Đệ tử trông giữ sơn môn bình phẩm:
"Sư huynh, người này lên mặt dữ."
Lâm Phàm cười nói:
"Ếch ngồi đáy giếng, luôn cho rằng chúng ta yếu. Các ngươi nói xem chúng ta có yếu không?"
Hai người la lên:
"Sao chúng ta yếu được chứ sư huynh, chúng ta lợi hại nhất!"
Bảo bọn họ yếu thì họ không phục.
Lâm Phàm nói:
"Được rồi, sau này đừng sợ, chờ hôm nào sư huynh tìm được người quen cũ, lấy thứ có thể khởi tử hồi sinh sẽ chừa lại cho hai ngươi, bảo đảm không chết được."
Một người há hốc mồm khó tin nhìn sư huynh:
"A? Thật hả sư huynh?"
Bốp!
Người bên cạnh vỗ đầu chó của gã:
"Nói cái kiểu gì, đã bao giờ sư huynh lừa ai? Về sau mà còn nghi ngờ sư huynh nữa là ta đánh ngươi!"
Đệ tử bị vỗ đầu rụt cổ lại, dè dặt nói:
"Ta biết sai, hỏi thôi mà."
Lâm Phàm cười bước đi, các đệ tử trong tông môn thật tốt.
Xem ra Vạn Quật lão tổ có hoạt động, không yên phận, đang tổ chức người."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu