Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 443: ĐỨNG NÚI NÀY TRÔNG NÚI NỌ

– À. Vậy người khổng lồ bằng bùn đất vừa rồi cũng là do các ngươi làm ra sao?
Lâm Phàm hỏi.
– Vâng, đó là chúng ta làm ra.
Địch Địch nói.
Lâm Phàm tạm thời lâm vào trầm tư. Chủng tộc này rất thú vị, vậy mà lại có thể nghiên cứu, chế tạo ra những đồ chơi này. Hắn ngược lại muốn xem xem cực hạn của chủng tộc Địa Linh này đến cùng là cái gì.
Hắn nhanh chóng đi đến trước một cỗ máy và hỏi
– Cái này dùng để làm gì?
Tạo hình của cỗ máy này có chút quái dị, có bốn cái chân bằng sắt mở ra.
– Đây là Bốn Chân số 1 mà chúng ta nghiên cứu ra. Nó có thể bạo phát năng lượng của nguyên tinh ra một cách hoàn mỹ. Chỉ cần để nguyên tinh ở đây rồi nhấn cái nút này, cỗ máy này có thể bộc phát ra sức mạnh hủy thiên diệt địa.
Địch Địch hưng phấn nói. Đây là kết tinh từ trí tuệ của bọn họ.
Mà lúc này, nhìn thấy Lâm Phàm vậy mà bỏ một khối nguyên tinh vào cỗ máy, Địch Địch lập tức sợ hãi nói: TruyenLau
– Ngài không thể thí nghiệm ở trong này. Uy lực của nó sẽ hủy diệt nơi này đó.
Lâm Phàm giơ tay lên, xé rách hư không ở trước mặt tạo thành một vết nứt. Sau đó, hắn lập tức ấn nút.
Đột nhiên!
Cỗ máy này chấn động. Năng lượng trong nguyên tinh nhanh chóng bị rút sạch sẽ, mà bốn cái chân bằng sắt kia vẽ ra một cái trận văn huyền diệu, có một nguồn sức mạnh nổi lên ở trong đó.
Uỳnh! TruyenLau
Trận văn hình thành cột sáng, nhanh chóng bạo phát ra ngoài. Lâm Phàm hơi điều chỉnh hướng cho cột sáng kia đánh vào trong vết nứt hư không. Cột sáng cũng nhanh chóng tiêu tán.
– Thú vị, chỉ dùng một viên nguyên tinh lại có thể bộc phát ra sức mạnh tương đương vói một đòn toàn lực của Địa Cương cảnh tầng bốn.
Trong lòng của Lâm Phàm đúng là có chút khiếp sợ. Món đồ chơi này còn lợi hại hơn Thần Nguyên Pháo của tông môn rất nhiều. Hắn không ngờ những gia hỏa thấp bé này lại thông minh như thế. Nếu như có thể đưa bọn họ về Viêm Hoa tông, cho bọn họ thoải mái nghiên cứu ra những thứ mà bọn họ muốn nghiên cứu, có lẽ là một phương án không tệ. Đọc truyện tại TruyenLau.com
– Rất tốt. Sau này, các ngươi theo ta đi. Ta sẽ mang các ngươi đi một chỗ khác, để cho các ngươi thỏa thích nghiên cứu, phát minh.
Lâm Phàm nói.
– Đại nhân, xin ngài buông tha chúng ta đi. Chúng ta không thể rời đi nơi này. Đây là nhà của chúng tôi. Mặt đất quá nguy hiểm, chỉ có nơi này mới là an toàn nhất.
Địch Địch hô to. Hắn vẫn rất e ngại sinh linh này.
– Ừm. Các ngươi muốn chết sao?
Lâm Phàm nhướng mày, âm trầm nói.
Phù phù!
Những Địa Linh này lập tức nằm rạp trên mặt đất, run lẩy bẩy.
– Đừng ăn chúng ta! Chỉ cần ngài không ăn chúng ta, chúng ta nguyện ý làm bất cứ chuyện gì.
Lâm Phàm hít sâu một hơi. Những Địa Linh này có chút vấn đề. Hắn thu hồi những suy nghĩ lúc trước. Đầu óc của bọn họ giống như là vẫn còn có chút không bình thường.
– Ừm. Các ngươi đã bị ta thống trị. Từ nay về sau, các ngươi chính là thuộc sở hữu của cá nhân ta. Sau này, các ngươi nhất định phải nghe lời của ta. Nếu không, các ngươi biết kết cục thế nào rồi đấy.
Giờ khắc này, những Địa Linh thấp bé này run lẩy bẩy, ôm nhau khóc ròng ròng.
– Ô ô ô, chúng ta đã bị bắt lại.
– Đừng ăn chúng ta! Chúng ta sợ hãi.
Lâm Phàm vung tay lên, thu hết mọi thứ chung quanh vào trong nhẫn trữ vật. Nơi này đã không có bất kỳ vật gì đáng giá để hắn lưu luyến.
Trên mặt đất.
Mấy người Lã Khải Minh một mực thủ hộ ở bên ngoài cửa hàng, không cho phép bất luận kẻ nào tới gần.
Kẽo kẹt!
– Lã sư đệ.
Một thanh âm truyền đến.
Lã Khải Minh nhìn thấy cửa mở ra, lập tức vui sướng, nói:
– Sư huynh…
– Ta về tông môn báo cáo một phen. Nơi này tạm thời không cho phép bất luận kẻ nào tiến vào. Chẳng mấy chốc nữa là ta sẽ trở về.
Lâm Phàm nói.
– Vâng.
Trong phòng.
Lâm Phàm nhìn thoáng qua những Địa Linh đã bị hàng phục rồi xé rách hư không, mang theo bọn họ, đi vào trong đó, chạy về phía tông môn.
Tông môn đang trong thời kỳ phát triển, cần những thợ thủ công chuyên nghiệp như thế này.
Đồng thời, hắn cũng đã minh bạch, những Địa Linh này cũng là những người hiếp yếu sợ mạnh. Nếu như dữ bọn họ một chút, đều có thể hù bọn họ run như cầy sấy.
Tông môn.
Ngọn núi của Thiên Tu.
Hư không nứt ra, mấy bóng người xuất hiện.
– Lão sư…
Lâm Phàm hô to. Lúc này, tâm tình của hắn cũng không tệ. Hắn không ngờ mình chỉ đi đến thành Nguyệt Sơn một chuyến vậy mà lại có thu hoạch.
Khoáng mạch nguyên tinh đúng là một bút nặng nề tài phú.
– Đồ nhi, những kẻ này là…
Nhìn thấy những sinh linh thấp bé đi theo sau lưng Lâm Phàm, Thiên Tu lập tức nhíu mày. Ông cũng rất nhiều hiếu kỳ, không biết những thứ này rốt cuộc là cái gì.
Trên đời này lại có những kẻ quái dị như vậy sao?
Địa Linh đến chỗ mới, lập tức đứng lên, tò mò quan sát cảnh tượng bốn phía, sau đó bàn luận xôn xao.
– Chỗ này thật xinh đẹp. Về sau, chúng ta chính là muốn sinh hoạt ở nơi này sao? Thật là vui.
– Đúng vậy. Mặc dù chúng ta đã bị nô dịch, nhưng nếu như có thể sinh hoạt ở nơi này, ta cũng cam tâm tình nguyện.
Địch Địch trợn tròn mắt, nói:
– Nguyên lai trên đời này còn có chỗ đẹp như vậy, còn có ánh nắng, thật là quá tốt rồi.
Bọn họ đã quên đi chuyện mình bị nô dịch, thậm chí quên đi lời nói lúc trước, hoàn toàn chính là đứng núi này trông núi nọ.
– Đồ nhi, ngươi nói thật chứ?
Lúc này, Thiên Tu kinh hãi nói.
Lâm Phàm gật đầu, nói:
– Vâng, lão sư. Phía dưới thành Nguyệt Sơn có ẩn giấu đi một khoáng mạch nguyên tinh. Nếu như tông môn có thể khai thác, số tài phú này thu hoạch được sẽ rất kinh người. Cho nên ta muốn tông môn nhanh chóng cử người đi qua khai thác.
– Tốt. Tốt.
Thiên Tu vui sướng vỗ vai Lâm Phàm. Nguyên tinh là thứ mà tông môn thiếu thốn nhất. Ông không ngờ đồ nhi của mình vậy mà lại có thể phát hiện ra cả một khoáng mạch.
Nhưng khi nghe Lâm Phàm nói thành chủ thành Nguyệt Sơn còn có đệ tử trấn thủ nơi đó lại muốn nuốt riêng khoáng mạch nguyên tinh kia, ông cũng cảm thấy giận dữ. Ông không ngờ đệ tử phái đi trấn thủ nơi đó lại bị sa ngã."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu