Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 256: CỨ ĐIỂM LỤC THỜI

Sau đó roi dài quấn lấy cổ chân của nam tử kia rồi cổ tay của hắn đột nhiên hất lên, vung thi thể nam tử kia lên một cái xe chuyên dụng, bị người chở đi nuôi nấng yêu thú.
"Chăm chỉ làm việc cho ta! Nếu ai cảm thấy không được thì cứ nói với lão tử một câu, lão tử sẽ đưa các ngươi đi đút cho yêu thú."
Không có người nào dám phản kháng, thậm chí đại đa số người ở đây đều đã tuyệt vọng. Bọn họ cảm giác cả đời này cũng chỉ có thể sống chết ở chỗ này. Trước kia nơi này cũng có một nhóm người phản kháng, nhưng mà kết cục sau cùng cũng vô cùng thê thảm, thậm chí có thể nói là máu chảy thành sông.
Cường giả Thiên Cương cảnh trấn thủ nơi này vung một tay đã có thể trấn áp toàn bộ người phản kháng. Một lần kia đã hoàn toàn đánh một tia hi vọng le lói trong lòng của mọi người ở đây tới vực sâu.
Ở bên trong một đám nô lệ, có mấy người mắng thầm, ánh mắt lại lặng lẽ nhìn về phía phương xa. Bọn họ đang đợi, bởi vì cơ hội chẳng mấy chốc sẽ tới.
Tại một chỗ bí ẩn bên ngoài cứ điểm Lục Thời.
Một đám người ẩn nấp ở nơi đó cũng đã lâu mà chưa hề di chuyển, yên tĩnh chờ đợi cơ hội.
Một nam tử trung niên nhìn chằm chằm vào cửa lớn ở phía trước của cứ điểm Lục Thời, nói:
"Mọi việc đều đã chuẩn bị sẵn sàng, cơ hội chỉ có một lần, Lý Sùng Sơn dẫn ba tên phụ tá tạm thời rời khỏi cứ điểm Lục Thời, đến thành Bất Lạc kiểm tra tình huống. Điều chúng ta muốn làm chính là lợi dụng thời gian bọn họ rời khỏi nơi này, nhanh chóng giải cứu toàn bộ người ở bên trong ra."
"Cường giả trấn thủ Lục Mê Cảnh Quật là Thiên Cơ bị người giết chết, cũng không biết tin tức này là thật hay là giả? Đến cùng là người nào có bản sự giết chết lão cẩu Thiên Cơ kia? Tin tức này thật sự là khiến cho ta cảm thấy quá phấn chấn."
Một nữ tử nói.
"Tám phần là sự thật. Nếu như không phải lão cẩu Thiên Cơ kia bị người giết chết, Lý Sùng Sơn cũng sẽ không mang người rời khỏi cứ điểm Lục Thời. Nếu như bọn họ không rời khỏi, chúng ta cũng sẽ không có cơ hội này."
Nam tử trung niên vừa dứt lời, bên trong cứ điểm Lục Thời lập tức vang lên tiếng hô lớn.
"Hành động." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hưu!
Mấy người ẩn nấp ở đây đột nhiên hóa thành mấy vệt sáng nhanh chóng phóng về phía cửa lớn của cứ điểm Lục Thời. Đệ tử canh giữ ở cửa ra vào nhìn thấy có người đánh tới cũng hơi choáng váng. Khi hắn kịp phản ứng lại, trên cổ lại xuất hiện một tia máu, trong nháy mắt máu tươi phun ra như suối, hắn ngã trên mặt đất, không còn khí tức sinh mệnh.
Nữ tử lúc trước, tay cầm một con dao găm sắc bén, khinh thường nhìn thoáng qua bộ thi thể này, sau đó theo đội ngũ nhanh chóng đi vào bên trong.
Tư thế hiên ngang, thủ pháp gọn gàng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ở trong sân bãi, những nhân viên của tổ chức giấu ở bên trong nơi này cũng đứng dậy phản kháng, nhanh chóng giết chết đệ tử của Nhật Chiếu tông ở bên cạnh, sau đó nhìn về phía những đồng bào còn không rõ tình huống kia rồi gào thét:
"Còn nhìn cái gì, tất cả đều tranh thủ thời gian, cầm vũ khí lên cùng chúng ta giết ra ngoài."
Nội ứng ngoại hợp, thừa dịp những người của Nhật Chiếu tông khác ở bên trong cứ điểm Lục Thời còn không có kịp phản ứng, dẫn người rời khỏi nơi này. Đó chính là kế hoạch của bọn họ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Đội trưởng ở nơi này."
Một nam tử tiềm phục ở bên trong đám nô lệ hô lớn.
Hùng Liệt Bách mang theo đám người đánh thẳng đến chỗ bọn họ. Đám người nhanh chóng tụ tập ở cùng nhau.
"Thủy Tú, chúng ta cần phải đi."
Hùng Liệt Bách quay đầu nhìn về phía nữ tử đang hăng hái giết chết đệ tử của Nhật Chiếu tông kia, hô lớn.
"Vâng, đội trưởng."
Dao găm trong tay Thủy Tú nhanh chóng cắt cổ một đệ tử của Nhật Chiếu tông, rồi nàng cũng nhanh chóng lui về phía sau.
Mà những người nô lệ kia vẫn còn đang choáng váng, không biết nên làm sao bây giờ. Bốn phía này đều là tường cao, chắc chắn như thế này thì làm sao mới có thể rời khỏi đây. Cho dù là những người kia có thể ôm bọn họ nhảy ra, nhưng mà nơi này có nhiều người như vậy, cũng không có khả năng mang theo từng người rời khỏi chứ.
Uỳnh!
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên. Bức tường cao lớn kia giống như là bị cái gì đánh vào vậy, nhanh chóng bị đục một cửa hang lớn.
Một con yêu thú loài gấu khổng lồ xuất hiện ở cửa hang. Con yêu thú này cao mấy trượng, bắp thịt cuồn cuộn, có lẽ chính là còn yêu thú này đã phá vỡ tường thành nặng nề kia.
"Yêu thú..."
Đám nô lệ nhìn thấy con yêu thú này, nội tâm đột nhiên run lên. Ánh mắt cuồng bạo, tàn nhẫn của con yêu thú kia để bọn họ cảm thấy khủng bố.
"Đội trưởng, ta tới rồi."
Đúng lúc này, một thanh âm non nớt vang lên từ phía sau yêu thú. Sau đó, một đứa trẻ trên đầu đội một cái nón màu xanh lá, người mặc áo da thú đột nhiên xuất hiện ở trên đỉnh đầu yêu thú tựa như là đang thao túng yêu thú vậy.
"Chủng Tử lợi hại."
Thủy Tú nhìn thấy đứa bé kia, cũng cười nói.
Đây là đồng đội của bọn họ, một đứa trẻ rất thần kỳ. Lúc bọn họ phát hiện đứa trẻ này thì hắn đang sinh hoạt cùng một đám yêu thú, hơn nữa còn có thể ra lệnh cho đám yêu thú làm một ít chuyện đơn giản.
Dựa vào năng lực của Chủng Tử, bọn họ cũng không tiếp tục phải sợ hãi khi gặp được yêu thú, thậm chí còn có thể để yêu thú giúp bọn họ giám thị tình huống chung quanh. Gặp được tình huống địch nhân phục kích, bọn họ cũng sẽ có thể biết trước mà nhanh chóng rời khỏi, nhưng lấy năng lực hiện tại của Chủng Tử, hắn chỉ có thể ra lệnh cho yêu thú có tu vi dưới Địa Cương cảnh tầng bốn.
Còn một đầu yêu thú loài gấu mà hiện tại hắn đang thao túng này chính là Cuồng Bạo Hỏa Hùng có tu vi Địa Cương cảnh tầng ba.
"Đó là dĩ nhiên, ta chính là Chủng Tử mà."
Chủng Tử dương dương đắc ý nói. Chỉ là đột nhiên, một vệt sáng lạnh lẽo đột nhiên phá vỡ thiên địa, chém thẳng đến chỗ Chủng Tử.
"Rống!"
Cuồng Bạo Hỏa Hùng cảm nhận được nguy cơ, đột nhiên vận lực, hất văng Chủng Tử ở trên lưng ra, sau đó nổi giận gầm lên một tiếng, nhanh chóng ngăn cản vệt sáng lạnh lẽo kia.
Phốc phốc!
Vệt sáng lạnh lẽo nhanh chóng chém Cuồng Bạo Hỏa Hùng thành hai nửa, máu tươi rơi vãi khắp nơi.
Chủng Tử nhìn thấy cảnh tượng này, hai mắt đột nhiên trợn to tựa như là không thể tin được vậy rồi lập tức gào thét:
"Thiết Hùng."
"Không ngờ các ngươi lại thật sự tới."
Lúc này, từ trên bầu trời, một thanh âm vang lên, một bóng người nhanh chóng xuất hiện ở phương xa.
Hùng Liệt Bách nhìn qua, sắc mặt biến đổi:
"Lý Sùng Sơn..."
Hắn không ngờ cường giả trấn thủ cứ điểm Lục Thời lại không hề rời khỏi nơi này, đến cùng là xảy ra chuyện gì vậy?
"Bắt rùa trong hũ, đơn giản đến cực điểm, sâu kiến như các ngươi mà còn muốn tổ chức phản kháng để cứu người Thật đúng là rất ngoan cường. Nhưng các ngươi quá bất cẩn, cứ điểm Lục Thời có ta trấn thủ mà các ngươi cũng dám đến. Hôm nay toàn bộ đều lưu lại nơi này đi."
Lý Sùng Sơn giơ cao một tảng đá lớn, sau đó đột nhiên quăng ra. Tảng đá nhanh chóng chặn cửa hang kia.
"Đại nhân uy vũ."
Một người trong nhóm Hùng Liệt Bách đột nhiên lao ra, vọt thẳng tới, quỳ lạy ở trên mặt đất, mặt mũi tràn đầy vẻ cung kính.
"Trương Hoành là ngươi bán đứng chúng ta sao?"
Thủy Tú nhìn thấy người kia, lập tức giận dữ hét.
Lý Sùng Sơn nhìn về phía người đang quỳ lạy kia, trên mặt lóe ra ý cười âm trầm, nói:
"Ngươi yên tâm, chúng ta đã hứa hẹn đưa vinh hoa phú quý cho ngươi thì nhất định sẽ cho ngươi."
"Tạ đại nhân."
Phốc!
Chỉ là trong chốc lát, đầu người cùng thân thể đã tách rời.
"Ngươi xuống dưới hưởng thụ đi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu