Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 569: CÔNG VIỆC VỪA THẦN THÁNH VỪA CAO QUÝ

Rất nhiều trưởng lão đều cảm thấy cực kỳ đau lòng.
Không có ai nghĩ tới, kết quả cuối cùng lại thành ra thế này.
"Áp dụng kế hoạch cuối cùng đi, giữa tông ta và Viêm Hoa tông, nhất định phải có một bên bị hủy diệt."
Lúc này, những ánh nhìn lạnh lẽo dần xuất hiện trong đôi mắt của Tông chủ Nhật Chiếu tông, dường như hắn đã hoàn toàn phát điên rồi.
Cơ Uyên hơi ngẩn người ra, sau đó gật đầu, trả lời:
"Vâng, thưa Tông chủ."
Viêm Hoa tông, ở trong một ngọn núi lớn nào đó.
Thác nước mênh mông chảy cuồn cuộn từ trên xuống, đập vào một tảng đá lớn, hơi nước màu trắng bốc lên bao phủ khắp bốn phía.
Mà ở giữa thác nước, có một người đàn ông tóc đen ở trần ngồi xếp bằng, để cho nước chảy xuống từ trên cao đập mạnh vào người hắn.
Từ sau trận đánh lần tước, Hắc Đế Chân Nguyệt vẫn luôn liên tục tu hành. Vì đã nhìn ra được điểm chênh lệch giữa mình và Lâm Phàm, nên hắn muốn lĩnh ngộ để đưa Đao cảnh của mình lên một tầng cao mới.
Dưới dòng chảy của thác nước, lỗ chân lông toàn thân hắn gời hệt như đang bị nổ vỡ ra vậy. Cứ mỗi một lần nước đập vào trên người thì hắn thì lỗ chân lông cũng hô hấp một lần. Mỗi một lần lỗ chân lông hô hấp, thì hắn đều cảm nhận được một luồng khí tức huyền diệu xuất hiện.
Từ nơi sâu xa, có một luồng đao ý hư vô, phát ra ừ trên người hắn. Luồng đao ý này bay thẳng lên, dường như muốn chém mỗi một giọt nước trong thác nước ra thành hai phần vậy.
"Một, hai, ba, bốn. . ."
Cách đó không xa, Chân Nhất liên tục dùng thanh hắc đao do sư phụ tặng bổ ra từng đường đao giống hệt nhau. Từng giọt mồ hôi lăn xuống từ gương mặt đỏ bừng của hăn, nhưng ánh mắt quật cường của hắn vẫn còn nguyên đó.
Hắn đang cố hắng để đạt tới cảnh giới mà sư phụ đã từng nói. Cảnh giới mà mỗi một khối cơ bắp, mỗi một giọt máu đều hòa làm một với đao trong tay hắn. TruyenLau.com
Lúc này, một cơn gió thổi tới, một trang giấy bay tới theo gió, rơi vào bên chân của hắn.
Chân Nhất cẩn thận mở tờ giấy này ra rồi xem, lập tức cái miệng nho nhỏ của hắn mở to tới mức nhét vừa một trái trừng gà.
Chấn động, kinh ngạc.
Hắn lén bỏ tờ giấy vào trong ngực, phát hiện sư phụ không chú ý tới, bèn thở phào nhẹ nhõm.
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Thì ra cái người đánh bại sư phụ đã mạnh hơn rồi, không được, nhất định không thể để cho sư phụ nhìn thấy cái này, sẽ làm ảnh hưởng đến sư phụ."
Sau đó hắn lại tiếp tục tập luyện như trước. Hắn tin tưởng, sư phụ hắn nhất định sẽ trở nên mạnh hơn rồi đánh bại người kia.
"Đói bụng quá."
Lúc này, Chân Nhất sờ bụng, cảm thấy hơi đói bụng, sau đó cầm theo thanh hắc đao, đi về phía dòng suối nhỏ.
Khoảng thời gian này, hắn chỉ có thể dựa vào bản thân mình. Sau khi bị đánh bại, sư phụ của hắn bắt đầu ngồi ở chỗ kia, cho đến bây giờ vẫn chưa hề nhúc nhích tí nào.
Website TruyenLau.com Vô Địch phong.
Sau khi Lâm Phàm trở về núi, thì lập tức bắt tay vào xử lý công chuyện, hắn gọi Lữ Khải Minh tới.
"Lữ sư đệ, đệ qua đây đi."
Tuy đang đi tuần trên núi, nhưng ngay khi nghe thấy tiếng sư huynh gọi, Lữ Khải Minh lập tức vội vàng chạy tới. Bây giờ hắn đã trở thành sứ giả của ngọn núi, chỉ cần là địa bàn của Vô Địch phong thì đều có thể nhìn thấy bóng dáng của hắn.
Thực lực của sư huynh bây giờ đã mạnh hơn trước rất nhiều. Ngay cả là Bán Thần thì cũng phải đánh mới biết được hơn thua. Điều này làm cho hắn cảm thấy rất phấn khích, không nghĩ tới, chỉ qua một thời gian ngắn, mà sư huynh đã mạnh tới mức này rồi.
"Sư huynh, có chuyện gì sao?"
Lữ Khải Minh hỏi.
Lâm Phàm trả lời:
"Sư đệ, sắp tới sư huynh chuẩn bị thành lập Chấp Pháp đường, mục đích là để mở rộng phạm vi khống chế trong những thành trì của tông môn chúng ta, ta đã kiến nghị với tông môn rồi. Tông chủ cũng cho phép ta thử nghiệm ở trong một tòa thành bất kỳ…"
Hắn sợ Lữ Khải Minh nghe không hiểu, bèn nói ra ý nghĩa của kế hoạch này.
Lữ Khải Minh nghe xong, thì nhíu mày suy nghĩ, ngay từ đầu hắn cảm thấy chuyện cải cách này hơi có vấn đề. Dù sao thì tình huống bây giờ cũng đã duy trì cả trăm năm rồi. Đột nhiên xảy ra thay đổi lớn như thế này, chắc chắn sẽ xuất hiện xung đột.
Nhưng khi nghĩ kỹ một hồi, thì hai mắt hắn sáng tực lên, dường như hắn vừa hiểu ra được vấn đề quan trọng nào đó vậy.
"Sư huynh, đây chính là một chuyện tốt a."
Lữ Khải Minh hưng phấn nói:
"Sư huynh, nếu như hunh có thể thật sự thành lập Chấp Pháp đường, như vậy thì thế lực của các gia tộc trong thành nhất định sẽ bị suy yếu đi, mà lực khống chế của tông môn tại các tòa thành này sẽ được tăng lên nhiều."
"Mà việc thử nghiệm ở trong một thành trước cũng là một kế hay. Nếu như lập tức phổ cập toàn bộ ở trong một lần duy nhất, thì nhất định sẽ phải đối mặt với sự phản đối của tất cả các gia tộc trong thành. Bây giờ chúng ta chỉ thử nghiệm trong một thành trước, thì dựa theo thói quen của những gia tộc kia, nhất định bọn họ sẽ không quá quan tâm, nhưng tới lúc bọn hắn hiểu được lợi và hại trong này mà phản ứng lại thì tất cả đã muộn."
"Hay, thật đúng là hay, sư huynh không hổ là sư huynh, ngay cả cách này mà huynh cũng nghĩ ra được."
Lâm Phàm nhìn Lữ Khải Minh bằng ánh mắt cực kỳ kinh ngạc, trong lòng thầm nghĩ, mình chỉ miêu tả đại khái thôi, vậy mà sư đệ lại có thể hiểu rõ đến như vậy, đúng là bất ngờ mà.
Tài năng như vậy mà chỉ có thể làm một đệ tử bình thường, thật đáng tiếc.
Chẳng qua, khi hắn nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ của Lữ sư đệ, hắn cũng là thản nhiên thừa nhận, cảm giác được ngưỡng mộ này quả thật không tệ một chút nào.
"Ừ, chuyện này cũng chỉ là việc nhỏ mà thôi, sư đệ không cần ngạc nhiên, lần này ta gọi đệ tới, là để đệ lựa chọn một số người. Tới thời điểm thích hợp, ta sẽ giao cho bọn họ một công việc vừa thần thánh vừa cao quý."
Lâm Phàm nói.
Lữ Khải Minh mở to hai mắt, vừa thần thánh vừa cao quý? Sao nghe có vẻ ghê gớm quá vậy.
"Nhưng, sư huynh, công việc này có ý nghĩa đặc biệt gì sao?"
Lâm Phàm nói
"Là trách nhiệm."
"Vâng, đệ sẽ đi làm ngay đây."
Lữ Khải Minh hưng phấn nói, chào rồi rời đi, đồng thời vừa đi vừa lấy ra một cuốn sổ nhỏ và một cây bút. Hắn viết xuống bốn chữ.
"Thần thánh, cao quý"
Hắn đã bị cảm động bởi lời nói của sư huynh.
Mà Lâm Phàm thì cũng muốn giải quyết chuyện này cho xong, bởi vì hắn còn có rất nhiều việc cần phải hoàn thành.
Hắn còn phải đi kiếm điểm khổ tu, điểm tích lũy đây này.
Chuyện quan trọng nhất, chính là phải nhanh chóng tiến vào cảnh giới Bán Thần, trở thành người mạnh nhất. Đến lúc đó, xem mấy tên kia còn dám chỉ tay năm ngón trước mặt mình không?
Tên nào dám làm càn, lập tức đánh cho tên đó răng rơi đầy đất."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu