Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 431: MỘT MỰC BỊ CHÀ ĐẠP ẾCH XANH

Về phần Viêm Hoa tông muốn gia nhập Thiên Tông điện, đó càng là chuyện không có khả năng xảy ra, không biết có bao nhiêu tông môn không nguyện ý để Viêm Hoa tông gia nhập.
Bây giờ Viêm Hoa tông càng phạm phải tội lớn ngập trời, còn muốn gia nhập Thiên Tông điện không thể nghi ngờ là nằm mơ giữa ban ngày.
– Nhớ kỹ cho ta, việc này tuyệt không thể kể ra với bất cứ người nào.
Thiên Dương Phán quyết không yên lòng, lạnh lùng nói. Hắn không muốn để những người khác biết việc này.
– Chuyện gì? Không biết Phán quyết đại nhân định bảo ta không kể chuyện gì. Ngài khiến ta hồ đồ rồi.
Người chấp pháp giả bộ mê mang nói.
Thiên Dương Phán quyết hài lòng gật đầu, nói:
– Rất tốt. Ngươi yên tâm. Có ta đây, trong vị trí Phán quyết sẽ có một ghế của ngươi.
– Đa tạ đại nhân.
Nghe hắn nói thế, Người chấp pháp lập tức vui sướng.
Người chấp pháp muốn trở thành Phán quyết, nhất định phải có một Phán quyết khác đề cử. Bây giờ Thiên Dương Phán quyết đáp ứng mình, như vậy chẳng phải là nói chuyện mình trở thành Phán quyết hiển nhiên đã không phải là vấn đề.
Vô Địch phong.
– Thứ xanh mơn mởn, mềm nhũn.
Tần Sơn vẫn đang một mực chơi đùa với ếch xanh. Hết rà qua rà lại, hơn nữa còn cho ếch xanh ăn mặc nhìn rất đẹp, sau lưng ếch xanh thì buộc Tứ Diệp Thảo, đồng thời còn làm cho ếch xanh một cái nón nho nhỏ màu xanh lá.
Thực tình rất đẹp mắt.
– Kẻ đần kia, ta gọi ếch xanh, không phải xanh mơn mởn.
Ếch xanh rống giận. Nếu như không phải biết gia hỏa này là đệ đệ của kẻ liều mạng kia, nó đã sớm đập chết Tần Sơn rồi, sao có thể để đối phương đùa bỡn mình như vậy.
– Xanh mơn mởn.
– Ta gọi là ếch xanh.
– Xanh mơn mởn Đọc truyện tại TruyenLau.com
–…
Ếch xanh trầm mặc.
Nó đã chán đến mức không muốn nói chuyện nữa rồi. Thậm chí, nó rõ ràng cảm giác được người này chính là một kẻ ngốc. Nhưng nghĩ lại hai huynh đệ này cũng hợp với nhau đó chứ. Một người điên, một kẻ ngốc, đúng là tuyệt phối.
– Ca ca! TruyenLau.com
Nhìn thấy người tới, Tần Sơn lập tức ném ếch xanh qua một bên, vui vẻ đi đến bến cạnh Lâm Phàm, sau đó rất nghe lời ngồi xổm xuống, để ca ca thuận tiện xoa đầu của mình.
– Đau chết mất! Đồ không có lương tâm, ếch xanh ta để ngươi đùa bỡn lâu như vậy, cuối cùng ngươi lại đối đãi ta thô bạo như thế.
Ếch xanh phàn nàn.
– Ếch xanh, tạo hình này của ngươi cũng không tệ. Đệ đệ ngốc này của ta đúng là có năng khiếu. TruyenLau
– Ta đến hỏi ngươi một việc, ngươi cần phải trả lời cẩn thận.
Lâm Phàm vừa xoa đầu Tần Sơn, vừa lấy một viên đan dược ra. Đây là đan dược do Vạn Quật lão tổ luyện chế, cũng là một viên cuối cùng ở trong tay hắn.
– Ngươi xem đan dược này một chút, xem nó có cái gì khác biệt hay không.
Ếch xanh rất không hài lòng đối với cách ăn mặc này, nhưng cũng không dám nói với Lâm Phàm. Đây là sỉ nhục trong cuộc đời nó. Thân là ếch xanh sống mấy chục nghìn năm, giờ bị làm nhục như vậy lại còn không thể phản kháng, đây là chuyện bi ai cỡ nào.
Nhưng đan dược vừa tới tay, nó lập tức cẩn thận quan sát.
– Ồ!
Ếch xanh kinh hãi, khẽ động.
– Sao rồi? Có cái gì khác biệt?
Lâm Phàm hỏi.
– Không có gì, ta tạm thời còn không có nhìn ra, ta cẩn thận kiểm tra đã.
Ếch xanh cẩn thận vuốt vuốt viên đan dược này và nói:
– Đan dược này không hề tầm thường. Không ngờ ở trên phương diện luyện đan, thế giới này lại có người có thể sanh vai được với ta. Thật đúng là kỳ tích!
– Đừng nói nhảm nữa, nói rõ ràng một chút, bằng không…
– Chủ nhân không nên tức giận, ta đang cẩn thận kiểm tra mà.
Trong khoảng thời gian này, nó thường xuyên bị đe dọa. Mỗi một đệ tử đi ngang qua đây đều sẽ nhìn về phía hắn với ánh mắt rất quái dị.
Thậm chí đoạn thời gian trước, hắn còn chứng kiến một đệ tử trực tiếp nướng một con ếch xanh ở gần chỗ hắn.
Cảm giác kia, tình huống kia để hắn không rét mà run, người ở nơi này quá nguy hiểm.
Bọn họ vậy mà ăn ếch xanh, hơn nữa nhìn qua dù mình là ếch xanh sống mấy chục nghìn năm cũng không nhất định có thể may mắn thoát khỏi.
– Chủ nhân, đan dược này xuất xứ từ Luyện Đan sư đỉnh tiêm, hơn nữa còn là một vị cao thủ trận pháp. Người này quả là kỳ tài. Gửi cương khí của mình vào trong đan dược, loại thủ đoạn này không hề tầm thường đâu.
Ếch xanh cảm thán nói.
– Phong ấn cương khí vào trong đan dược là thế nào?
Lâm Phàm nói.
– Đúng vậy. Thủ đoạn phong ấn cương khí vào trong đan dược cùng loại với truyền công nhưng loại truyền công này tốt hơn trực tiếp truyền công rất nhiều. Nếu như trực tiếp truyền công thì luôn có một bộ phận công lực bị tiêu hao. Nhưng nuốt đan dược có thể cho cương khí bị phong ấn trong đan dược hoàn mỹ dung hợp cùng người nuốt, đạt tới cấp độ viên mãn. Cương khí trong viên đan dược này cũng không cường đại, nhưng mà rất tinh khiết.
– Vậy ngươi có thể luyện chế loại đan dược này sao?
Lâm Phàm hỏi.
Ếch xanh lắc đầu, nói:
– Chủ nhân, điều đó là không có khả năng. Ta chưa quen thuộc trận pháp, mà muốn luyện chế loại đan dược này nhất định phải biết vận dụng trận pháp đến mức độ lô hỏa thuần thanh, ta khó mà làm được. Hơn nữa loại trận pháp này rất huyền diệu, có thể để cương khí ở trong đó tồn tại trong một khoảng thời gian rất dài mà không tiêu tán. Người luyện được đan dược thật sự là một nhân vật lợi hại.
Lâm Phàm gật đầu, không có tiếp tục hỏi nữa. Bời vì hắn đã biết được tất cả những điều mà mình muốn biết.
– Tốt. Chuyện tới đây thôi. Ếch xanh, ngươi cũng nghỉ ngơi cũng đủ rồi, cũng nên đi luyện chế đan dược cho ta thôi.
Nguyên bản hắn còn tưởng rằng ếch xanh này sẽ tìm lý do cự tuyệt, thật không ngờ ếch xanh nghe hắn nói vậy lại hưng phấn như thế.
– Chủ nhân 666, có thể luyện đan vì chủ nhân là vinh hạnh của ếch xanh ta. Từ nay về sau, ếch xanh ta nhất định an phận thủ thường, luyện đan cho chủ nhân. Nếu không hiện tại ta lập tức bắt đầu luyện đan thôi, ta đã không thể chờ đợi được nữa rồi.
Hiện tại, ếch xanh thật sự không muốn ở lại trong tay Tần Sơn thêm một giây phút nào nữa.
Không có tôn nghiêm, không có tự do bị chà đạp, hoàn toàn chính là một loại tra tấn.
Nếu như nhất định phải lựa chọn, nó tình nguyện đi luyện đan.
Lâm Phàm hài lòng cười, nói:
– Ừm. Tốt! Ếch xanh, ta rất xem trọng ngươi.Nhưng ngươi cũng đừng lười biếng, nếu không kết cục như nào ngươi cũng biết đấy.
Ếch xanh lập tức gật đầu, nói
– Chủ nhân yên tâm, ếch xanh ta tuyệt đối sẽ không lười biếng.
Nó tình nguyện tự sát cũng không muốn tiếp tục rơi vào trong tay kẻ ngốc kia."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu