Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 313: SẼ NGHIỆN, KHÓ CAI LẮM


Vân Tiêu phong, mây trắng bao phủ.
Trong mười ngọn núi thì Vân Tiêu phong này cũng có thể coi như là một chỗ không tệ, nhưng cũng chỉ là đã từng mà thôi. Sau khi Vô Địch phong xuất hiện, toàn bộ vẻ đẹp của ngọn núi này đã bị che lấp.
Ở trong mắt của đa số người, Vân Tiêu phong không thể so sánh cùng Vô Địch phong, chênh lệch giữa hai bên là quá xa.
Dù là phía trên Vân Tiêu phong trồng đủ các loại hoa cỏ cây cối nhưng vẫn như cũ không thể so sánh.
Lúc này, một tên đệ tử vội vã chạy lên, đi đến trước mặt hai nam tử, cung kính nói.
– Bẩm báo Thánh Khang sư huynh, Huyền Thanh sư huynh, phong chủ Vô Địch phong Lâm Phàm đã trở về tông môn.
Thần sắc trên mặt của Vương Thánh Khang cùng Huyền Thanh nghiêm lại.
Bọn họ vĩnh viễn không có cách nào quên được chuyện xảy ra vào hôm đó. Chuyện này đối với bọn họ chính là một mối sỉ nhục vĩnh hằng nhưng mà bọn họ lại không có năng lực để báo thù.
– Hai vị sư huynh, sau khi phong chủ Vô Địch phong trở lại tông môn, việc đầu tiên hắn làm là phân phát đan dược. Một đống đan dược Nhân giai, Huyền giai hóa thành hình rồng. Mỗi một đệ tử nội môn đều có năm viên đan dược Huyền giai.
– Đệ tử ngoại môn cũng có được mười viên đan dược Nhân giai.
Nói đến đây, trong lòng của tên đệ tử này rất hâm mộ đồng thời cũng cảm thấy vô cùng hối hận. Bởi vì lúc ấy hắn không đi vào trong cho nên cũng không được Lâm sư huynh ban thưởng.
Vương Thánh Khang trầm ngâm một lát, nói:
– Hành vi này của hắn chính là đang thu mua lòng người, hiển nhiên là muốn tranh đoạt vị trí tông chủ.
Sau đó, hắn nhìn về phía tên đệ tử này, nói:
TruyenLau – Còn có chuyện gì nữa không?
Đệ tử kia cung kính nói:
– Còn có sau một tháng, Lâm sư huynh muốn tổ chức một trận tranh tài giữa các đệ tử nội ngoại môn, ban thưởng cực kỳ phong phú. Bây giờ tất cả mọi người ở trong tông môn đều đang thảo luận chuyện này…
Sau khi tên đệ tử này một năm một mười nói hết tình huống khi đó ra, Vương Thánh Khang cùng Huyền Thanh cũng triệt để khiếp sợ, thậm chí không thể tin được.
Ban thưởng phong phú như vậy cho dù là chín vị phong chủ còn lại cũng không nhất định có thể lấy ra, mà coi như là lấy ra được, chỉ sợ cũng gần như là móc sạch nội tình rồi. Website TruyenLau.com
– Lui ra đi.
Sau khi tên đệ tử kia rời đi, Vương Thánh Khang trầm giọng nói:
– Hắn làm như thế xem ra là muốn để đệ tử trong toàn tông môn ủng hộ hắn lên chức vị tông chủ. Việc tổ chức cuộc thi đấu này rồi còn việc ban thưởng phong phú như vậy, suy nghĩ tỉ mỉ đến mức cực kỳ đáng sợ. TruyenLau.com
– Những việc đó thì có ích lợi gì? Vân Tiêu sư huynh đã sắp phá quan rồi, chỉ cần sư huynh đột phá, trở thành cường giả Thiên Cương cảnh, đó chính là chênh lệch giữa trời và đất. Đến lúc đó, sư huynh có được thiên địa uy thế gia trì, một kẻ như tên Lâm Phàm kia há lại có khả năng chống lại.
Huyền Thanh lạnh lùng nói. Ánh mắt nhìn về phía đỉnh núi, đó chính là chỗ Vân Tiêu sư huynh bế quan.
Lúc này khí tức quấn quanh nơi đó nặng nề như núi. Dù ở chỗ này, bọn họ cũng có thể cảm nhận được trong luồng khí tức kia ẩn chứa sức mạnh cực kỳ bàng bạc thậm chí còn có thiên địa chi lực đang thai nghén ở bên trong tựa như là có một tồn tại kinh khủng gì đó sắp giáng lâm đến thế gian.
Hi vọng của bọn họ đều đặt ở trên người Vân Tiêu sư huynh, chỉ cần Vân Tiêu sư huynh trở thành cường giả Thiên Cương cảnh, như vậy địa vị trong mười vị phong chủ sẽ phải thay đổi.
Vô Địch phong, mấy người Lã Khải Minh hưng phấn đứng ở trước cửa, phía sau là những đệ tử Vô Địch phong vừa mới thu nhận. Khi nhìn thấy Lâm Phàm đi ra, những đệ tử này đều cảm thấy vô cùng phấn chấn.
– Ca ca.
Tần Sơn nhanh chóng chạy đến, trong lòng bàn tay vẫn còn cầm một con thỏ trắng.
Lâm Phàm giơ tay lên nhưng mà với không tới, Tần Sơn lúc này cũng nhu thuận ngồi xuống để cho ca ca sờ đầu.
– Lã sư đệ, vất vả cho các ngươi rồi.
Lâm Phàm nhìn quanh. Vô Địch phong đã có thay đổi cực lớn. Lúc hắn rời đi, trên này chỉ có mấy người Lã Khải Minh, nhưng mà sau khi trở về, hắn lại lập tức phát hiện có nhiều người như vậy.
Lúc trước Vô Địch phong còn quạnh hiu, hiện giờ cũng trở nên náo nhiệt.
Lã Khải Minh ôm quyền, nói:
– Lâm sư huynh giao trách nhiệm quan trọng như vậy cho ta, cho dù ta máu chảy đầu rơi cũng muốn để Vô Địch phong phát dương quang đại.
– Các vị sư đệ, các ngươi đã gia nhập Vô Địch phong thì hi vọng về sau các ngươi có thể xem Vô Địch phong như là ngôi nhà thứ hai. Nơi này cũng không có nhiều quy củ, nhưng mà có một điều phải luôn ghi nhớ, đó chính là không thể bán đứng đồng môn.
– Cẩn tuân lời sư huynh dạy bảo.
Các đệ tử trăm miệng một lời, hét lên.
– Sau này ở bên ngoài, nếu như bị người khác khi dễ, không cần cảm thấy vô lực, cũng không nên hoảng hốt, bởi vì còn có ta ở đây. Ta chính là hậu thuẫn cuối cùng các ngươi. Ta xin thề chỉ cần một ngày ta còn ở đây, ta tuyệt không để các ngươi bị người khác ức hiếp.
Lâm Phàm chắp tay sau lưng, thanh âm như chuông vang vọng đất trời.
Ầm ầm!
Lời thề với thiên địa hình thành, trời đất không ngừng chấn động.
Khi cảm nhận được lời thề của Lâm Phàm xúc động trời đất, những đệ tử của Vô Địch phong đều khiếp sợ. Bởi vì trước kia mặc dù có phong chủ nói qua những lời này, nhưng đó đều là lời xã giao mà thôi, không có người nào dám thề cả.
Bọn họ không nghĩ tới người đứng ở trước cửa đại điện kia lại dám thề ở ngay trước mặt bọn họ.
Ở trong đám người, Vương Phù nghe được lời nói này của Lâm Phàm, máu tươi trong cơ thể sôi trào. Hắn chỉ cảm thấy mình lựa chọn gia nhập Vô Địch phong thật sự là quá đúng, sau đó cao giọng hét.
– Chúng ta cam tâm tình nguyện gia nhập Vô Địch phong, nguyện vì Vô Địch phong chảy khô đến tận giọt máu cuối cùng.
Lời này đúng là có chút khác thường.
Lâm Phàm nhìn qua, nở nụ cười, hơi nhấc ngón tay chỉ về phía Vương Phù, nói:
– Ngươi tên là gì?
Vương Phù hưng phấn, ôm quyền khom người, nói:
– Khởi bẩm sư huynh, đệ tử gọi là Vương Phù.
– Ừm, rất không tệ. Phải cố gắng tu luyện, sau này Vô Địch phong còn phải dựa vào các ngươi đến chống đỡ.
Lâm Phàm gật đầu. Hắn cực kỳ ưa thích kiểu đệ tử này, có nhiệt huyết, có tình nghĩa còn biết cách làm người.
– Vâng.
Vương Phù nắm chặt bàn tay, cực kỳ hưng phấn. Lâm sư huynh coi trọng khiến cho hắn cảm thấy bản thân nhất định phải cố gắng hơn gấp bội để không cô phụ kỳ vọng của Lâm sư huynh.
Mà hắn cũng cảm thấy tu vi của mình gần đây có tiến bộ không nhỏ. Hiện tại hắn đã đạt đến Tôi Thể cảnh tầng chín. Chỉ ngắn ngủi trong thời gian nửa tháng, từ Tôi Thể cảnh tầng sáu, hắn đã đột phá đến Tôi Thể cảnh tầng chín, tốc độ này cũng có thể coi như là rất nhanh rồi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu