Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 324: LÃO SƯ, CHÚNG TA KHÔNG NÓI NHỮNG CHUYỆN NÀY NỮA

Khi vừa định bay đi thì Lâm Phàm nhìn thoáng qua biển máu phía ngoài thành. Hắn nói với thành chủ của thành Hắc Thạch:
– Những yêu thú ở bên ngoài kia đều có thể ăn, chớ có lãng phí.
Thành chủ của thành Hắc Thạch hơi sững sờ. Vừa trải qua sinh tử để bọn họ rất khó nghĩ đến chuyện lấy thi thể của yêu thú ở bên ngoài thành làm thức ăn.
Nhưng đại nhân đã mở miệng, bọn họ khẳng định đến nghe theo.
– Vâng.
Nếu như không phải cố kỵ đến thân phận của mình, Lâm Phàm khẳng định sẽ đóng gói thi thể của những yêu thú này mang về ăn dần.
Lãng phí là một hành vi đáng xấu hổ.
Vương Thiên Trọng đột nhiên phát hiện lần này bọn họ ra ngoài không phải để bảo hộ Lâm sư huynh mà là để Lâm sư huynh bảo vệ bọn họ, đồng thời tiện thể dẫn bọn họ thấy qua việc đời.
Mười một người hóa thành mấy vệt sáng, bay về phương xa.
Lúc này, thành chủ của thành Hắc Thạch kịp phản ứng, vỗ đùi, nói:
– Ai nha, quên hỏi thăm danh tính của đại nhân.
– Sư huynh gọi là Lâm Phàm, là phong chủ của Vô Địch phong, một trong mười phong của Viêm Hoa tông.
Diệp Duy nhìn về phương xa, nhẹ nhàng nói.
– Ta mới chỉ ra ngoài hai năm, vậy mà cũng không biết tông môn có nhiều biến hóa như vậy.
Gia chủ của ba đại gia tộc bên trong thành Hắc Thạch vốn là muốn mời vị đại nhân của Viêm Hoa tông kia đến trong tộc làm khách, nhưng mà sau khi nghe được lời nói của Diệp Duy liền không có ý nghĩ như vậy nữa.
Đại nhân vật, đây mới thật sự là đại nhân vật.
Tông môn, cửa sơn môn.
Lâm Phàm khoát tay, nói:
TruyenLau.com – Các ngươi trở về đi. Ta phải đi đến chỗ Thiên Tu trưởng lão một chuyến để báo cáo tình huống.
– Vâng, sư huynh.
Bọn họ cũng không biết lần này ra ngoài làm gì bởi vì cũng chỉ là như đi dạo, ngay cả tay cũng đều không động một cái, mọi chuyện đều là do Lâm sư huynh tự mình giải quyết. TruyenLau.com
Bất kể nói thế nào, bọn họ cũng đệ tử nội môn nhất phẩm, cách Thiên Cương cảnh cũng chỉ có một bước xa, nhưng lại không có bất kỳ cơ hội gì để mà phát huy. Chuyện này khiến cho bọn họ cảm thấy rất khó chịu, trong lòng có cảm giác đè nén không nói được thành lời.
Rõ ràng mọi chuyện không nên diễn ra như vậy.
Trên một ngọn núi khác.
TruyenLau.com – Lão sư, con đã trở về.
Lâm Phàm hưng phấn chạy đến. Lần này không chỉ có thu hoạch một lượng lớn điểm tích lũy, sau khi trở về, lão sư còn phải luyện chế vũ khí cho hắn. Chuyện này thật sự là vô cùng sảng khoái.
– Trở về rồi sao?
Thiên Tu mở mắt ra. Mặc dù không có biểu tình gì, nhưng lại có loại cảm giác phiền muộn không nói được thành lời. Chuyến đi ‘Cầm’ thiên tài địa bảo lần này rất thuận lợi, nhưng mà hắn luôn có cảm giác tâm tình của mình có chút chập chờn giống như là làm chuyện gì đó không đúng với người khác.
Nguyên bản đã rất lâu rồi hắn không làm loại chuyện này, nhưng mà cũng không có cách nào khác, vì đồ nhi của mình cho nên hắn lại phải quay lại nghề cũ.
– Vâng lão sư.
Lâm Phàm cười cười rồi ngồi xuống ở bên người lão sư, nói:
– Lão sư, con phải báo cáo một việc.
Sau đó, hắn nhanh chóng kể về sự tình thú triều lần này và Hoán Bì Liễm Tức được sửa chữa kia.
Biểu lộ của Thiên Tu cũng dần dần trở nên ngưng trọng. Ông nói:
– Lại còn có loại chuyện này sao? Ẩn nấp ở trong cơ thể của yêu thú rồi dẫn phát thú triều. Mười mấy năm qua, Thiên Thần giáo vậy mà đã phát triển đến mức độ này rồi sao, ngay cả loại công pháp này cũng có thể sáng tạo ra được.
– Lão sư, môn Hoán Bì Liễm Tức này có phẩm giai không cao, chỉ có điều là nó quỷ dị một chút mà thôi.
Lâm Phàm nói.
– Đồ nhi, ngươi không hiểu rồi.Phẩm giai của môn công pháp này mặc dù không cao nhưng mà nó cũng rất quỷ dị. Ngươi không cảm thấy môn công pháp này có vi phạm quy tắc của thiên địa hay sao?
Thiên Tu lắc đầu.
Lâm Phàm gật đầu, nói:
– Hoàn toàn chính xác là có vi phạm. Cơ thể người đều bị móc rỗng mà giáo đồ của Thiên Thần giáo lại vẫn có thể chui vào, còn có thể để người bị móc sạch kia di chuyển bình thường giống như là người sống, hơn nữa khí tức của chúng cũng bị ẩn tàng, căn bản khó mà phát giác.
Thiên Tu thở dài một tiếng, nói:
– Giáo Vương thế hệ này của Thiên Thần giáo không phải là hạng người bình thường. Hoán Bì Liễm Tức cũng chỉ là công pháp xuất hiện trong thời gian mười mấy năm gần đây, trước kia thì không có. Hiển nhiên bản công pháp này là do vị Giáo Vương thế hệ này sáng tạo ra. Ngươi nói bản sửa chữa này có thể để bọn chúng chui vào trong cơ thể của yêu thú, điều khiển yêu thú, dẫn phát thú triều. Nếu quả thật để môn công pháp cải tiến này truyền về đến Thiên Thần giáo, như vậy Viêm Hoa tông thật đúng là sẽ gặp nguy hiểm.
– Đồ nhi, ngươi làm rất tốt, đã giải trừ nguy cơ lần này cho Viêm Hoa tông.
– Đó là đương nhiên, ngài cũng không nghĩ con là đệ tử của ai sao.
Lâm Phàm cười đắc ý. Sau đó dáng tươi cười thu liễm lại, hắn nói:
– Nhưng lão sư, mặc dù bản sửa chữa này bị con tịch thu nhưng mà cũng rất khó nói, Thiên Thần giáo sẽ không có người đang tiếp tục nghiên cứu cải tiến, chỉ sợ vấn đề này cũng khó mà ngăn lại. Đồ nhi cảm thấy chúng ta nên sớm chuẩn bị ở phương diện này, tốt nhất là có thể diệt trừ tận gốc Thiên Thần giáo, vĩnh viễn trừ hậu hoạn.
– Đúng rồi. Đây là một cánh tay của tên Giáo Vương kia, bị hư ảnh của lão sư trong quả cầu thủy tinh hàng phục.
Lâm Phàm lấy cánh tay màu xanh kia ra. Bây giờ cánh tay màu xanh này vẫn bị từng cây sợi râu màu trắng bao vây, không thể động đậy.
– Thật sự là gan nhỏ như chuột.
Thiên Tu nhìn thấy cánh tay này, hùng hùng hổ hổ nói:
– Giáo Vương thế hệ này mặc dù lợi hại, nhưng mà cũng quá mức nhát gan. Ngay cả một chút sức mạnh bản nguyên của lão phu mà hắn cũng không dám đối đầu, chỉ biết chặt tay chạy trốn. Nếu như bị ta biết chỗ trốn của hắn, khẳng định phải đến chuyển sạch.
Lâm Phàm trợn trắng mắt, nói:
– Lão sư, ngài đừng nói thản nhiên như vậy được không? Cánh tay này kém chút nữa là có thể làm thịt con đó.
– Khụ khụ!
– Đồ nhi đừng quá nản chí. Vi sư có thực lực như thế này cũng là dựa vào sự cố gắng của mình. Vi sư tin tưởng lấy thiên tư thế gian ít có của ngươi, đến khi bằng tuổi với vi sư, nhất định sẽ chỉ yếu hơn lão sư một chút mà thôi.
Thiên Tu nghiêm trang nói.
Lâm Phàm vốn còn muốn nói đa tạ lão sư tin tưởng nhưng hắn đột nhiên phát hiện không hợp lý. Lão sư mặc dù đang khen hắn, nhưng tựa như là đang tán dương chính ông ấy.
– Lão sư không nói những chuyện kia nữa. Người giúp con luyện khí đi.
Nói xong, hắn nhanh chóng lấy cái chảo cùng Lang Nha bổng ra.
Khóe miệng của Thiên Tu co giật. Tên đồ đệ này thật đúng là thẳng thắn."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu