Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 312: ĐỪNG NÓI TRỘM, NÓI CẦM

– Với đệ tử nội môn nhất phẩm, phần thưởng cho mỗi người ở ba hạng đầu sẽ là mười bình đan dược Huyền giai thượng phẩm, mười hạng đầu mỗi người năm bình đan dược Huyền giai thượng phẩm, 20 hạng đầu mỗi người ba bình đan dược Huyền giai thượng phẩm, mà 50 người đứng đầu thì là một bình đan dược Huyền giai thượng phẩm, mãi cho đến năm trăm người đứng đầu đều có ban thưởng. Nội môn nhị phẩm thì là đan dược Huyền giai trung phẩm, nội môn tam phẩm thì là đan dược Huyền giai hạ phẩm.
– Đệ tử ngoại môn cũng như thế, đan dược Nhân giai thượng, trung, hạ phẩm làm phần thưởng
– Đồng thời thiết lập giải thưởng ưu tú, danh ngạch không hạn chế, ban thưởng lúc đó sẽ công bố.
–Hi vọng các vị sư đệ nhanh chóng báo danh. Mặc kệ thắng thua, quan trọng là được tham dự, có lẽ dù ngươi là người đứng cuối cùng thì vẫn có thể được giải thưởng ưu tú.
Khi Lâm Phàm vừa mới nói xong, các đệ tử ở trên đại điện triệt để choáng váng.
Bọn họ không nghĩ tới Lâm sư huynh sẽ nói ra lời như thế này. Tông môn cũng đã từng tổ chức tranh tài như thế, nhưng mà phần thưởng không có cách nào so sánh được với Lâm sư huynh.
Hơn nữa còn là năm trăm người đứng đầu đều có ban thưởng. Đây chính là việc làm cho tất cả mọi người đều hưng phấn, bởi vì điều này đại biểu người người đều có hi vọng được ban thưởng đan dược.
Lâm Phàm hiện tại cái gì cũng thiếu chỉ không thiếu đan dược mà thôi. Đan dược Nhân giai, Huyền giai đều là đan dược chủ lưu ở trên đời. Về phần đan dược Địa giai thì vẫn đừng suy nghĩ, bởi vì đan dược cấp bậc này thật sự quá trân quý, cho dù là cường giả Thiên Cương cảnh cũng đều cần đan dược Địa giai tu luyện.
Mà đối với những đệ tử có tu vi Thiên Cương cảnh trở xuống, đan dược Huyền giai cùng Nhân giai cũng đã đủ rồi.
Mặc dù so với một vài siêu cấp đại tông môn, phần thưởng này có lẽ vẫn là có chút keo kiệt, nhưng mà đối với các đệ tử của Viêm Hoa tông, lại giống như là hạnh phúc gõ cửa vậy khiến cho người ta có cảm giác sảng khoái không nói được thành lời.
Lâm Phàm khoát tay, nói:
– Tốt. Các sư đệ tranh thủ thời gian đưa bọn nhỏ trở về đi. Đi sớm về sớm. Sau một tháng nữa thì thi đấu sẽ chính thức bắt đầu, các đệ cũng đừng bỏ qua.
– Vâng, sư huynh.
Các đệ tử hô to một tiếng. Bọn họ nhanh chóng chọn lựa một đứa bé, lên tiếng hỏi vị trí thành trì của đứa bé này, sau đó không kịp chờ đợi, nhanh chóng rời tông.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Hiện tại, Lâm Phàm có cảm giác thật sự là quá sung sướng. Lúc trước, hắn nghèo như thế, bây giờ được làm thổ hào, không cảm thụ một chút thật khó mà biết.
– Thiết Lãng, ngươi có nguyện ý bái nhập vào Vô Địch phong của ta, sau này đi theo ta tu hành hay không?
Lâm Phàm nhìn về phía đứa bé lẻ loi nhưng lại rất kiên cường kia.
TruyenLau – Đệ tử nguyện ý. Tạ ơn đại nhân.
Thiết Lãng quỳ xuống, đập đầu.
– Nếu vào Viêm Hoa tông, sau này cứ gọi ta là sư huynh.
Website TruyenLau.com Lâm Phàm cảm giác đứa nhỏ này cũng rất đáng thương. May mà nó đã gặp được mình. Giờ vào Viêm Hoa tông, sau này được mình bồi dưỡng, nó cũng có thể trở thành cường giả.
– Vâng, sư huynh.
Trong đám người, có hai bóng người đứng ở hai chỗ khác biệt, nhưng mà ánh mắt lại cùng nhìn về một hướng.
Trong tay của Vương Phù nắm lấy mười viên đan dược, ánh mắt lóe ra vẻ sùng bái, nói:
– Đây chính là phong chủ Vô Địch phong, Lâm sư huynh sao? Quả nhiên là rồng trong loài người, đối với đồng môn thân mật, hào phóng. Ta nhất định phải cố gắng, lấy Lâm sư huynh làm gương, sau này cũng trở thành nhân vật giống như vậy.
Hắn tin tưởng mình có thể bởi vì hắn biết mình không phải người bình thường, sau này nhất định có thể trở thành cường giả chân đạp thiên địa, nhấc tay hái sao, đạp Cửu U ở dưới chân.
Còn hướng bên kia, một thân hình mỹ lệ giấu ở bên trong đám đệ tử. Nếu như không xem mặt, đây tuyệt đối là tuyệt thế mỹ nữ, thế nhưng mà sau khi nhìn thấy khuôn mặt của nàng, tất cả mộng tưởng đều tan vỡ.
Chung quanh nàng có một vài đệ tử nhỏ giọng trò chuyện với nhau.
– Các ngươi nhìn kìa, đó là Mộ Linh.Hiện tại trông nàng ta càng ngày càng kinh khủng. Trước kia cái bớt của nàng vẫn chỉ là ở má trái, hiện tại cũng đã che kín cả khuôn mặt rồi.
– Đúng vậy a, cũng không biết tình huống của nàng là như thế nào. Bằng vào ánh mắt ta, khuôn mặt còn có ngũ quan của Mộ Linh này cũng thật là tốt, nhưng mà… Đáng tiếc.
– Thế nào, ngươi coi trọng người ta sao?
– Đi đi, ngươi mới coi trọng nàng ta ý. Ngươi không thấy được ánh mắt của Mộ Linh khi nhìn về phía Lâm sư huynh không giống bình thường sao?
– Hừ. Lâm sư huynh thân là phong chủ Vô Địch phong, sau này có khả năng rất lớn là sẽ trở thành tông chủ của Viêm Hoa tông. Nếu như Mộ Linh này nên duyên cùng với Lâm sư huynh, về sau khách từ những tông môn khác đến thăm, còn không chê cười Viêm Hoa tông chúng ta hay sao?
– Điều này cũng đúng.
Mộ Linh đứng yên lặng ở nơi đó. Nàng phát hiện thính giác của mình càng ngày càng nhạy cảm. Nàng có thể nghe rõ cuộc nói chuyện của các sư huynh đệ ở chung quanh nhưng trên mặt của nàng không có bất kỳ thần sắc tức giận gì, ngược lại rất bình tĩnh.
Sau đó, nàng cúi đầu quan sát đan dược ở trong tay, đôi môi khẽ nhúc nhích.
– Tạ ơn, Lâm sư huynh.
Thiết Lãng đi theo sau lưng Lâm Phàm, đi về phía Vô Địch phong.
Thiên Tu nhìn đồ đệ của mình, nói:
– Đồ nhi, ngươi có phải là nói quá rồi hay không? Dù vi sư cũng không có nhiều đan dược như vậy để ban thưởng.
– Lão sư, ngài đang khinh thường con sao?
Lâm Phàm cười. Nếu như không phải mỗi ngày đều nhìn tài phú trong nhẫn trữ vật, hắn cũng không dám tin tưởng đây là sự thực.
– Không phải vi sư khinh thường ngươi mà là ngươi làm sao lại có nhiều tài phú như thế.
Thiên Tu nói thẳng.
Lâm Phàm lắc đầu, nói:
– Lão sư, con đưa ngài đi thể nghiệm cảnh tượng mà ngài chưa bao giờ nhìn thấy, cũng coi như là đồ nhi mang ngài đi hưởng phúc. Nhưng ngài phải hứa với con không được lấy, chỉ cho nằm.
Mấy người Lâm Phàm, Thiên Tu, Lã Khải Minh đứng ở trước cửa đại điện của Vô Địch phong. Ngoại trừ Lâm Phàm, tất cả mấy người còn lại đều đang ngây ngốc, khóe miệng co quắp.
Lâm Phàm vươn tay, đứng nghiêng sang một bên, hơi khom người, duỗi thẳng tay, nói:
– Lão sư, đây là lễ vật mà đồ nhi chuẩn bị cho ngài, mời ngài bơi trong biển đan dược.
Trong đại điện rộng rãi hiện giờ đã chất đầy đan dược.
Thiên Tu đứng ngây ngốc ở cửa ra vào. Dù tu vi của hắn có cao hơn nữa cũng khó có thể tiếp nhận cảnh tượng ở trước mắt.
– Đồ nhi, ngươi đến cùng đã làm gì?
Thiên Tu nuốt nước miếng. Ngữ khí cũng hơi run run. Số lượng đan dược này thật…thật… khiến cho người ta không dám tin.
Lâm Phàm bình tĩnh, nói:
– Lão sư, không có gì đâu, con chỉ là cầm tất cả vật tư của Nhật Chiếu tông trong cốc Thiên Hiểm mà thôi.
Thiên Tu giật mình, nói:
– Trộm sao?
Lâm Phàm lắc đầu, nói:
– Lão sư hãy nói cầm.
Qua hồi lâu, từ trong đại điện, Thiên Tu đi ra, sảng khoái, cảm thán nói:
– Đồ nhi, vi sư đời này chưa từng trải qua dạng thể nghiệm này. Cảm giác bị đan dược bao phủ kia thật sự là quá…
Lâm Phàm cười nói:
– Lão sư, ngài yên tâm. Về sau đồ nhi sẽ kiếm cho ngài một đống đan dược Thiên giai, để ngài tiếp tục tập bơi.
– Nhưng lão sư có trộm đan dược của con hay không?
Thiên Tu nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm một lúc rồi bình tĩnh nói:
– Đừng nói trộm, nói cầm.
– Vậy ngài có cầm sao?
– Cầm."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu